Thiên La

Chương 327: Thi Đấu



Cả hai cùng lúc lấy ra linh dược bắt đầu luyện chế, động tác nhanh gọn dứt khoát, tốc độ gần như là ngang nhau.

Bên trên khán đài, đám tu sĩ điên cuồng hò hét, phần lớn cổ vũ cho Trương Huyền, chỉ có số ít đặt niềm tin vào Lâm Phong.

Trong số đám người ủng hộ Lâm Phong thì Lãnh Phi Dao là người cổ vũ nhiệt tình nhất, nàng lấy ra một cái đại kỳ cao đến vài trượng từ bên trong túi trữ vật, vừa giương cao đại kỳ vừa hô hào.

- Tiểu Phong tử, cố lên…

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh nhịn không được mà mỉm cười, trên đại kỳ to lớn là chân dung không giống ai của lưu manh, nhìn bút tích có thể đoán được là do tiểu muội nàng tự vẽ.

Khu vực dành cho chấp sự trên khán đài, Nam Cung Như Mộng đột nhiên rời đi, nữ tử ngồi bên cạnh vội hỏi.

- Nam Cung tỷ tỷ, có chuyện gì sao?

- Thắng bại đã rõ, không cần phải xem.

- Là ai thắng?

- Lâm Phong.

Hai canh giờ trôi qua, đan đỉnh của Trương Huyền và Lâm Phong rung lên, đan dược bên trong đồng loạt bay ra ngoài, cả hai cùng lúc thu đan dược vào bình ngọc.

Lão chấp sự lập tức lên đài kiểm tra, một lúc sau thì có kết quả.

- Người chiến thắng, Lâm Phong.

Thời gian thành đan gần như là ngang nhau nhưng Trương Huyền chỉ luyện thành thất đan thượng phẩm còn Lâm Phong là bát đan, dù có một viên là phế phẩm.

- Oa ha ha ha… tiểu Phong tử thắng rồi… tỷ phu quá đỉnh…

Lãnh Phi Dao ăn mừng như được mùa, còn đám tu sĩ bên cạnh thì im lặng như chào cờ, ánh mắt cả đám oán hận nhìn về phía Lâm Phong nhưng lại không làm gì được hắn.

Lâm Phong vừa bước xuống chiến đài thì có một tên đệ tử chạy đến chỗ hắn.

- Lâm công tử, Nam Cung chấp sự có chuyện muốn nói với công tử.

- Làm phiền đạo hữu đợi một chút.

- Được.

Lâm Phong không vội đến chỗ Nam Cung Như Mộng, trước tiên hắn phải đi tới chỗ Hàn Băng thông báo cho nàng một tiếng, để mọi người yên tâm.

Lãnh Phi Dao sau khi biết chuyện, vội chạy tới bên cạnh tên sư đệ, nhỏ giọng nói.

- Đệ đừng có đồng ý, ta nghi ngờ bọn họ có ý đồ.

Lần này Lâm Phong thắng trận nhất định sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Trường Hà Đan Cung, lúc này ở lại sẽ rất nguy hiểm.

Huân Vũ đứng bên cạnh mở lời.

- Ta sẽ đi cùng Lâm đạo hữu.

Hàn Băng khẽ gật đầu, Liễu gia là đại tộc Trường Hà, có Huân Vũ bên cạnh thì đám đệ tử Thánh Cung cũng không dám manh động, có câu vuốt mặt phải nể mũi.

Sau khi thương lượng xong, Lâm Phong và Huân Vũ đi theo đệ tử Thánh Cung, đám người còn lại thì trở về biệt viện.

Lúc sau, đệ tử dẫn đường dừng lại trước một căn phòng, giọng nói cung kính.

- Nam Cung chấp sự, Lâm đại sư đã được mời đến.

Lâm Phong đứng phía sau nghe được hai chữ đại sư cảm giác hơi lạ nhưng cũng không tệ.

Cửa phòng mở ra, Nam Cung Như Mộng xuất hiện, vẫn là ánh mắt thanh tịnh, khí chất xuất thần.

- Lâm đạo hữu, Huân Vũ mời vào.

Lâm Phong vừa bước vào liền quan sát xung quanh, nơi này không có giường ngủ cũng tức là không phải khuê phòng, bên trong căn phòng bài trí vô cùng giản dị, nhiều nhất là thư tịch, trên bàn có một cái tiểu đỉnh tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.

- Thanh Hồn Hương, đúng là biết hưởng thụ.

Thanh Hồn Hương chính là dùng Thanh Hồn Đan nghiền nát mà thành, mỗi viên có giá không dưới 10 vạn trung phẩm linh thạch.

Như Mộng mỉm cười nhìn đối phương.

- Lần này phải đa tạ Lâm đạo hữu đã hạ thủ lưu tình.

Trong lúc quan sát trận đấu, Như Mộng đã nhận ra thực lực của Lâm Phong hoàn toàn vượt trội so với Trương Huyền nhưng lại cố tình che giấu.

Trương Huyền càng thua thảm thì danh tiếng của Trường Hà Thánh Cung sẽ càng bị ảnh hưởng, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của Như Mộng, thật ra Lâm Phong sợ bị đám đệ tử Thánh Cung hội đồng nên không dám thể hiện quá nhiều.

- Nam Cung đạo hữu đúng là tuệ nhãn như đuốc nhưng đó chỉ là một phần dụng ý của tại hạ.

- Xin đạo hữu chỉ giáo.

- Trong lòng tại hạ vẫn luôn lo lắng một chuyện.

Lâm Phong bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

- Tại hạ lo sợ chọc giận Thánh Cung, lúc đó Nam Cung đạo hữu sẽ ra mặt khiêu chiến.

- Chẳng lẽ đạo hữu không muốn đấu với Như Mộng?

- Nam Cung đạo hữu là minh nguyệt trên cao, tại hạ chỉ là đèn lồng dưới đất, sao dám tranh phong.

Như Mộng mỉm cười, cho dù nàng biết là hắn đang nịnh hót nhưng vẫn không nhịn được, nữ nhân có mấy ai không thích được khen tặng.

Lâm Phong nhìn đến ngây người, công bằng mà nói trong số nữ tử hắn từng gặp qua thì Nam Cung Như Mộng chính là mỹ nhân đứng đầu, tuyệt đối là yêu nghiệt hại nước hại dân.

Đột nhiên một luồng hàn khí truyền đến làm cho Lâm Phong tỉnh người, ánh mắt vô thức liếc nhìn xung quanh đến khi không thấy Hàn Băng thì mới thở phào một hơi.

- Kỳ lạ, Hàn Băng sư tỷ không có ở đây thì hàn khí từ đâu ra?

- Tiểu tử ngốc, đó không phải hàn khí mà là sát khí.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt lén nhìn Huân Vũ bên cạnh, vẻ mặt nàng vẫn tỉnh như thường, hoàn toàn không có gì thay đổi.

Huân Vũ đột nhiên mở lời.

- Nam Cung tỷ tỷ tìm Lâm Phong chỉ để nói lời đa tạ thôi sao?

- Tất nhiên là không phải.

Trong lúc quan sát trận đấu, Như Mộng đã bị đan thuật của Lâm Phong làm cho kinh ngạc, chỉ một thời gian không gặp mà trình độ của hắn đã khiến nàng nhìn không thấu.

Loại tuyệt thế thiên tài này nếu có thể lôi kéo thì nhất định sẽ trở thành trụ cột tương lai của thánh cung.

Ánh mắt Như Mộng ẩn ý nhìn nam nhân đối diện.

- Đề nghị lúc trước của Như Mộng không biết Lâm đạo hữu suy nghĩ thế nào?

- Đúng lúc tại hạ cũng có một đề nghị.

Lâm Phong bắt đầu nói ra kế hoạch của mình, hắn cũng muốn đến Tây Hoang nhưng đường đi quá nguy hiểm nên muốn quá giang Trường Hà Thánh Cung.

Nam Cung Như Mộng nhíu mày.

- Đạo hữu không muốn gia nhập Trường Hà?

- Đa tạ ý tốt của Nam Cung đạo hữu, tại hạ cảm thấy Cửu Huyền rất tốt.

- Không có tín vật của Như Mộng thì đạo hữu có đến Tây Hoang cũng không thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn.

- Chẳng lẽ chỉ có một cách để tiến vào Thiên Hỏa Sơn?

Như Mộng nghe hắn nói, nàng chợt nhớ đến một phương pháp khác cũng có thể thu được danh ngạch, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

- Đạo hữu muốn khiêu chiến thập đại thiên kiêu?

- Tại hạ đúng là có ý đó.

- Thứ cho Như Mộng nói thẳng, thập đại thiên kiêu đều là thiên tài tuyệt thế, dù đạo hữu có luyện thành bát đan cũng không dễ tiến vào.

- Không thử thì sao biết được.

Thập đại thiên kiêu đúng là lợi hại nhưng Lâm Phong cũng không phải hạng vừa, dù sao hắn cũng từng đánh bại một tên trong số đó.

Nam Cung Như Mộng im lặng một lúc rồi trả lời.

- Chuyện này Như Mộng cần thương lượng với các vị trưởng lão.

- Không sao, tại hạ có thể đợi.

Hai người nói thêm vài câu thì Lâm Phong rời đi, trên đường trở về, Huân Vũ đột nhiên kéo hắn vào bên trong một cái khách điếm, hơn nữa cả hai chỉ thuê một phòng.

Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện khóa cửa phòng, vẻ mặt bối rối, nhịp tim không ngừng gia tốc.

- Đệ biết bây giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp nhưng nếu tỷ muốn tiến thêm một bước thì đệ sẽ không từ chối.

- Không được nói lung tung.

Gương mặt xinh đẹp của Huân Vũ thoáng ửng đỏ, ánh mắt nghiêm túc nhìn Lâm Phong.

- Chàng thật sự muốn đến Tây Hoang?

- Đúng vậy.

- Có thể cho ta đi cùng không?

- Chuyện này…

Lâm Phong nhíu mày, tất nhiên là hắn muốn Huân Vũ đi cùng nhưng đường đến Tây Hoang vô cùng hung hiểm, hơn nữa lần này người dẫn đội không phải hắn mà là yêu nữ.