Thiên La

Chương 325: Liễu Gia



Hàn Băng biết rõ tâm nguyện lớn nhất của Linh Mộng không phải ngôi vị Cửu Huyền Thánh Nữ mà là trở thành một vị đan sư, không cần vang danh đại lục chỉ mong ngày ngày có thể luyện đan.

Linh Mộng chỉnh lại y phục, bộ dáng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Ngươi đã hứa với ta sẽ không động đến hắn.

- Không thể trách ta, là tự hắn tìm đánh.

Đêm qua, Hàn Băng vừa nghe nói Lâm Phong và Linh Mộng xảy ra xung đột liền chạy đến nhưng khi nàng tới nơi thì đã muộn, Linh Mộng đã rời đi, lưu manh thì bị thương nhẹ.

Sau khi biết được mọi chuyện, Hàn Băng quyết định đi tìm Linh Mộng nhưng không phải vì đòi lại công đạo cho lưu manh.

- Lần này ta đến là có chuyện muốn hỏi ngươi.

- Muội muốn hỏi chuyện gì?

- Ngươi thật lòng muốn đi tìm thánh dược?

- Tất nhiên.

Linh Mộng lập tức khẳng định, cho dù là trong mơ nàng cũng muốn lấy được thánh dược giúp sư phụ giải độc.

Hàn Băng nói tiếp.

- Vậy thì người không nên chọc giận hắn.

- Tên ngốc đó tự làm tự chịu, không thể trách ta.

- Cho dù hắn có ức hiếp ngươi thì ngươi cũng phải nhịn.

- Không thể nào.

Linh Mộng ngẩng đầu, ánh mắt kiêu ngạo, từ khi trở thành Cửu Huyền Thánh Nữ chỉ có nàng ức hiếp người khác, chưa từng có người nào dám ức hiếp nàng, trừ sư phụ.

- Nếu không nể mặt muội thì ta đã sớm cho tên ngốc đó nếm mùi đau khổ.

- Ngươi đừng quên quy tắc của Đan Thành, không phải đan sư thì không thể tiến vào nội thành.

Đan Thành được phân làm nhị khu, gồm nội thành và ngoại thành, mỗi nơi đều có quy định nghiêm ngặt, một khi vi phạm sẽ lập tức bị trục xuất.

Ngoại thành long xà hỗn tạp, tu sĩ đều có thể tiến vào, nội quy tương tự Thánh Thành ở Nam Hoang, nội thành nằm bên trong ngoại thành, nơi này chỉ có đan sư được quyền tiến vào, muốn lấy được thánh dược thì nhất định phải vào được nội thành.

Địa Mẫu Thánh Liên không giống với Vô Cực Thánh Thụ, tương truyền thánh liên sinh trưởng bên trong Thiên Hỏa Sơn, là nơi thiên địa cực hỏa.

Muốn hái được thánh liên thì phải lên được Thiên Hỏa Sơn, muốn lên được hỏa sơn thì cách đơn giản nhất chính là đoạt lấy một vị trí bên trong thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng.

Tuy Lâm Phong là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang nhưng muốn tiến vào thập đại thiên kiêu không phải là chuyện dễ, từ giờ đến khi Thiên Hỏa Sơn mở ra còn không tới một năm, thời gian để Lâm Phong tu luyện không còn lại bao nhiêu.

Nếu Linh Mộng vẫn tiếp tục hành sự tùy ý sẽ ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện của Lâm Phong, lỡ như hắn không thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn thì chuyến đi đến Tây Hoang này gần như vô nghĩa.

Linh Mộng nghe Hàn Băng nói, ngọc thủ nắm chặt, từ lúc bị Sở Khanh phản bội, nàng đã hoàn toàn mất niềm tin vào nam nhân, muốn nàng đặt an toàn của sư phụ vào tay Lâm Phong là chuyện không thể.

Nếu là Tần Mộng lúc trước thì chuyện tiến vào thập đại thiên kiêu không phải là vấn đề gì lớn, đáng tiếc Tần Mộng đã không còn, chỉ còn lại một Linh Mộng sát phạt quyết đoán.

Lãnh Hàn Băng đặt tiểu đỉnh lên bàn rồi xoay người rời đi, khi bước đến cửa phòng chợt dừng, giọng nói lạnh lùng.

- Ta hi vọng ngươi sẽ không hối hận thêm một lần nào nữa.

Hôm sau, Lâm Phong theo lời hứa đến Liễu gia bàn chuyện chung thân đại sự, hắn vừa bước ra đại môn của biệt viện thì nhìn thấy một đám người đã đứng đợi.

- Liễu đại ca, sao huynh lại đến đây?

- Đệ là khách quý của Liễu gia, tất nhiên người làm đại ca phải đích thân đến đón.

Lâm Phong mỉm cười gật đầu, từ khi đến Trường Hà thì hắn vẫn chưa tới Liễu gia lần nào, có Liễu Kỳ đi cùng thì không cần phải sợ lạc đường.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, lần này Liễu Kỳ dẫn theo mười mấy tên tộc nhân, thanh thế to lớn, thu hút không ít sự chú ý của đám người đi đường.

Lâm Phong thì ngược lại, đơn thân độc mã, đám người bên cạnh hắn chẳng có ai thích hợp đi chung.

Liễu gia là một trong những đại tộc của Trường Hà Thánh Cung, địa vị to lớn, được Thánh Cung ban tặng một tòa biệt phủ ngay bên trong Thánh Thành.

- Đúng là quá hoành tráng.

Lâm Phong nhìn đại môn cao hơn chục trượng, kim văn nạm thạch, vô cùng bá khí, vừa bước đến gần liền ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt làm cho tinh thần sảng khoái.

- Không sai, đây chính là hương vị của linh thạch.

Toàn bộ đại môn đều được làm từ linh thụ, nếu mang đến Vạn Bảo Các không chừng có thể làm vật phẩm đấu giá.

Liễu Kỳ nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong chỉ mỉm cười rồi thôi, ánh mắt đám người phía sau lại không giấu được vẻ khinh thường.

Nhưng bọn họ lại không dám cười nhạo, trước khi xuất phát, trưởng bối đã căn dặn tuyệt đối không được chọc giận Lâm Phong, tên nào vi phạm sẽ bị xử phạt.

Liễu Kỳ dẫn Lâm Phong đi đến trước một căn phòng thì dừng lại.

- Đệ tạm thời vào bên trong nghỉ ngơi, ta sẽ đi thông báo với các vị trưởng bối.

- Đa tạ đại ca.

Lâm Phong nhìn đám người Liễu Kỳ rời đi, hắn xoay người đẩy cửa bước vào, bên trong phòng đã có một lão đầu ngồi chờ sẵn.

- Chẳng lẽ Liễu đại ca nhầm phòng?

Lâm Phong mỉm cười hành lễ với đối phương.

- Tiền bối thứ lỗi, tiểu bối không làm phiền.

Lâm Phong vừa dứt lời thì giọng nói uy nghiêm của lão đầu truyền đến.

- Vào đây.

Lâm Phong do dự một lúc vẫn bước vào, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười ngây thơ vô tội.

- Tiền bối có gì chỉ giáo?

- Đóng cửa.

- À, được.

Ánh mắt Liễu Mông nhìn thanh niên đối diện vài lần, đây không phải lần đầu hai người gặp nhau, lúc ở Vô Phong Thành lão đã từng nhìn thấy Lâm Phong.

- Chuyện của tiểu tử ngươi và Huân Vũ, lão phu không phản đối nhưng phải chứng minh thứ kia là hàng thật.

Lâm Phong vừa nghe lão nói liền biết đã vào đúng nơi.

- Không biết tiền bối xưng hô thế nào?

- Lão phu chính là gia chủ Liễu gia, Liễu Mông.

- Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến Liễu tiền bối.

- Được rồi, tiểu tử ngươi có mang thứ đó đến không?

Từ lúc Lâm Phong bước vào, Liễu Mông đã có ý động thủ, chỉ cần tìm được U Minh tổ địa thì có thể hoàn toàn thức tỉnh huyết mạch Liễu gia, lúc đó thực lực của gia tộc sẽ tăng lên một mảng lớn, thậm chí có thể vượt qua Trường Hà đại tộc, còn tốt là lão vẫn giữ được bình tĩnh.

Lâm Phong lấy ra một cái địa đồ, bên trên ghi chép đầy cổ tự, đây là thứ hắn đã tìm được bên trong U Minh Thánh Khố.

Liễu Mông nhìn thấy địa đồ, vẻ mặt kích động, lão chắc chắn tấm địa đồ này là hàng thật, văn tự ghi trên địa đồ hoàn toàn giống với cổ tự tổ tiên lưu lại.

- Đúng là U Minh tổ địa.

Tuy Liễu Mông không hiểu nhiều về cổ tự nhưng hai chữ U Minh lão vẫn có thể nhận ra.

Đúng lúc này, Lâm Phong thu lại địa đồ, thứ này chính là sính lễ hắn mang đến cầu thân, phải giữ cho cẩn thận.

- Tiểu bối lần này đến đây là muốn kết thành đạo lữ với Huân Vũ, xin tiền bối thành toàn.

- Lão phu tuy là gia chủ nhưng cũng không thể can thiệp vào chuyện hôn sự của tộc nhân, chỉ cần Huân Vũ đồng ý, lão phu sẽ không có ý kiến.

- Đa tạ tiền bối.

Liễu Mông chợt nhớ đến một chuyện quan trọng, ánh mắt lão nhìn Lâm Phong như nhìn thấy bảo vật.

- Lão phu nghe Huân Vũ nói tiểu tử ngươi có thể hiểu được văn tự ghi trên địa đồ?

- Lúc trước tiểu bối từng được sư phụ chỉ dạy.

- Lưu trưởng lão cũng biết chuyện này?

- Là một vị sư phụ khác.

Lâm Phong biết rõ huyết mạch Liễu gia không thể tùy tiện truyền ra bên ngoài, cho đến bây giờ ngoại trừ hắn và lão đầu thì chỉ có Hàn Băng là biết được.