Thiên La

Chương 324: Giao Dịch



Tin tức Lâm Phong đến Trường Hà là do Liễu Đằng truyền ra, chuyện thách đấu cũng là âm mưu của hắn, tất cả là vì muốn ngăn cản hôn sự của Huân Vũ.

- Đa tạ Ngọc Chân tỷ đã cho muội biết.

Liễu Huân Vũ vừa dứt lời liền cầm theo trường kiếm rời đi, Liễu Ngọc Chân vội ngăn lại.

- Muội muốn đi đâu?

- Muội đi tìm Liễu Đằng nói chuyện.

- Bây giờ chỉ sợ là không thể.

Sau khi trưởng bối trong tộc biết chuyện đã giam Liễu Đằng vào cấm địa, phạt hắn diện bích một năm.

Liễu Huân Vũ nhíu mày, cấm địa Liễu gia ngoại trừ trưởng lão thì chỉ có tộc nhân phạm tội là có thể tiến vào, ngay cả phụ thân của nàng cũng không thể vào trong.

- Huân Vũ, lần này tỷ đến tìm muội là có chuyện muốn nhờ muội giúp đỡ.

- Là chuyện gì?

- Chuyện này có liên quan đến Lâm Phong.

Chuyện là sau khi Liễu Thiết Thành từ chỗ đại ca trở về liền sai người đi mời Lâm Phong đến Liễu gia bàn chuyện hôn sự.

Nhưng khi bọn họ tới nơi thì người của Cửu Huyền Thánh Cung lại nói Lâm Phong đã bế quan, tạm thời không tiếp khách, đám người Liễu gia lại không thể xông vào đành phải quay trở về nghĩ cách.

Trong tất cả tộc nhân Liễu gia chỉ có Liễu Huân Vũ thân thiết với Lâm Phong, cho nên bọn họ mới nhờ nàng ra mặt.

Huân Vũ nhíu mày, ánh mắt do dự, nàng không muốn làm phiền Lâm Phong nhưng lại không nỡ từ chối Liễu Ngọc Chân.

Trong số tộc nhân của Liễu gia thì Liễu Ngọc Chân là người có quan hệ với Huân Vũ tốt nhất, chẳng khác nào tỷ muội thân sinh nhưng tỷ muội thì sao có thể so với lão công.

- Ngọc Chân tỷ, chuyện này muội sợ không giúp được.

- Hay là như thế này, ta sẽ cùng muội sẽ đến tìm Lâm Phong nếu hắn không gặp thì chúng ta sẽ lập tức rời đi, có được không?

- Muội, được rồi…

Huân Vũ đối diện với ánh mắt chân thành của Ngọc Chân cuối cùng cũng không thể hạ quyết tâm.

Liễu Ngọc Chân mỉm cười, trong lòng như buông được gánh nặng, nàng không giống với Huân Vũ, đối với nàng thì lợi ích của gia tộc phải được đặt lên trên hết, chỉ cần tìm được tổ địa thì cho dù bắt nàng gả cho Lâm Phong cũng không thành vấn đề.

Huân Vũ chợt nhớ tới một chuyện, nàng vội nói,

- Hôm sau muội có chuyện cần giải quyết, có thể không đi được.

- Đợi muội giải quyết xong chúng ta sẽ đi tìm nam nhân của muội.

- Tốt.

Hôm sau, Lâm Phong cùng tiểu sư tỷ rời biệt viện sau đó đi thẳng đến Vạn Bảo Các, Lãnh Phi Dao đi bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của tên sư đệ rất tốt, không nhịn được hỏi.

- Không phải đệ nói là bế quan sao?

- Chuyện đó không vội.

Lâm Phong mỉm cười, trận đấu lần này hắn vô cùng tự tin, chuyện bế quan chỉ là mưu kế đánh lừa đối thủ.

- Sư tỷ yên tâm, trận đấu này đệ sẽ không thua.

- Đệ nắm chắc mấy phần.

- Chín phần.

- Chỉ có chín phần?

Phi Dao nhíu mày, như vậy là vẫn còn một phần thất bại, quá nguy hiểm.

- Ta nghe nói buổi đấu giá hôm nay không có thứ gì tốt, hay là đệ đừng đi.

- Không được, đệ có chuyện cần giải quyết.

- Là chuyện gì vậy, ta có thể giúp đệ giải quyết.

Lâm Phong lắc đầu, chuyện lần này có liên quan đến Hộ Thần Giáp, tuyệt đối không thể để xảy ra vấn đề.

Ba ngày trước, Lâm Phong đã đưa linh dược đến Vạn Bảo Các, sau khi đấu giá kết thúc sẽ có người mang linh thạch đến cho hắn.

Vốn dĩ Lâm Phong không cần phải đến tham gia đấu giá nhưng tối qua lão quản lý phái người đến thông báo, người mua Hộ Thần Giáp muốn gặp hắn trao đổi.

Trời vừa sáng, Lâm Phong lập tức xuất phát nhưng hắn không ngờ vẫn bị tiểu sư tỷ phát hiện, Lãnh Phi Dao vì đề phòng tên sư đệ của nàng lười biếng nên đã túc trực canh giữ, thậm chí nàng còn đổi sang căn phòng đối diện với Lâm Phong.

Trận đấu lần này không chỉ ảnh hưởng đến danh dự Thánh Cung mà còn liên quan đến tình cảm giữa nàng và tỷ tỷ, tuyệt đối không thể thua.

Lâm Phong vừa bước vào hoàng kim đại môn của Vạn Bảo Các thì có một thanh niên chạy tới hành lễ với hắn.

- Lâm công tử, mời đi theo tiểu nhân.

Cả ba người đi tới trước một căn phòng thì dừng lại.

- Quản lý đang đợi công tử bên trong.

- Đa tạ.

Lâm Phong đẩy cửa bước vào, bên trong căn phòng chỉ có lão quản lý đang ngồi thưởng trà, bộ dáng vô cùng nhàn nhã.

- Lâm tiểu hữu, mời ngồi.

Ánh mắt lão nhìn nữ tử bên cạnh.

- Không biết vị này xưng hô thế nào?

- Đây là sư tỷ của tại hạ, Lãnh Phi Dao.

Lão quản lý gật đầu, hai người trao đổi vài câu liền vào vấn đề chính.

- Lâm tiểu hữu có mang thứ đó đến không?

Lâm Phong gật đầu nhưng không lấy ra mảnh Hộ Thần Giáp, đơn giản là vì hắn không có ý định bán đi.

Lão quản lý mỉm cười.

- Người đó đã nói với lão phu, chỉ cần tiểu hữu đồng ý giao dịch, giá cả tùy ý.

- Bao nhiêu cũng được?

- Đúng vậy.

Lãnh Phi Dao ngồi một bên nghe đến đây, đôi mắt to tròn lóe sáng, nàng nhỏ giọng nói.

- Tiểu Phong tử, chút nữa để ta hét giá giúp đệ.

- Một trăm vạn thượng phẩm linh thạch.

- Cái… cái gì?

- Khục khục…

Lãnh Phi Dao trừng mắt, cái giá là để cho người hét sao, mồm của nàng cũng không có to đến như vậy.

Lão quản lý ngồi bên cạnh chút nữa bị sặc chết, số linh thạch này có thể mua sạch vật phẩm trong buổi đấu giá ngày hôm nay.

Lâm Phong mỉm cười.

- Chút nữa đệ sẽ để tỷ hét giá.

- Hét cái đầu đệ.

Đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng mở ra, hai nữ tử bước vào, Lâm Phong vừa xoay người, vẻ mặt ngơ ngác, trong nhất thời không nói được lời nào.

Lão quản lý mỉm cười tiếp đón.

- Hai vị tiểu thư, mời ngồi.

Liễu Huân Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn ý nhìn nam nhân đối diện.

- Vị này chính là người muốn dùng trăm vạn thượng phẩm linh thạch để trao đổi với tiểu nữ?

- Đệ chỉ nói đùa, Huân Vũ tỷ đừng để ý.

Lâm Phong không ngờ người muốn trao đổi Hộ Thần Giáp lại là Huân Vũ, xem ra vì tìm Hộ Thần Giáp mà nàng đã tốn không ít công sức, nghĩ đến đây trong lòng hắn lại cảm giác ấm áp.

Bên cạnh Huân Vũ là Liễu Ngọc Chân, ánh mắt nàng chăm chú nhìn nam nhân đối diện, ngoại hình không có gì nổi bật.

Trong lúc tỷ muội tâm sự, Ngọc Chân đã nghe Huân Vũ kể rất nhiều chuyện liên quan đến Lâm Phong, không ngờ những chuyện kinh thiên dĩ địa đó lại xuất phát từ nam nhân có khí chất bình thường này.

Cuộc giao dịch cứ như vậy mà kết thúc, Lâm Phong không lập tức trở về mà cùng Huân Vũ ở lại Vạn Bảo Các xem đấu giá.

Lãnh Phi Dao cũng ở lại, nàng phải canh chừng tên sư đệ, không thể để hắn trầm mê nữ sắc mà bỏ quên tu luyện.

Vài canh giờ trôi qua, buổi đấu giá kết thúc, Huân Vũ quay trở về, trước khi rời đi nàng đã nói rõ với Lâm Phong chuyện của Liễu Đằng.

Lâm Phong cũng hứa hôm sau sẽ đến Liễu gia giải quyết mọi chuyện.

Đêm xuống, bên trong một căn phòng sang trọng, hỏa ảnh ẩn hiện, giữa phòng có một cái đan đỉnh không ngừng xoay tròn.

Linh Mộng liên tục thi triển đan thuật, mày phượng đột nhiên nhíu lại, hỏa khí hỗn loạn, đan đỉnh rung lên rồi nổ tung.

- ẦM…

- Tại sao…

Ánh mắt Linh Mộng nhìn đan đỉnh nằm im trên mặt đất, linh dược bên trong đã hóa thành tro bụi.

- Tại sao lại như vậy…

Linh Mộng hét lớn một tiếng, ngọc thủ hóa chưởng, hỏa ảnh như cuồng phong cuốn tất cả mọi thứ bay ra khỏi phòng, ngay cả đan đỉnh cũng biến mất.

- Người cần gì phải cố chấp như vậy.

Lãnh Hàn Băng từ bên ngoài bước vào, tay nàng cầm một cái đan đỉnh, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện chút thương tâm.

Đã từng là thiên tài xuất sắc nhất Đan Cung, bây giờ ngay cả đan dược cũng không thể luyện thành, cảm giác này không phải ai cũng chịu được.