Hàn băng im lặng một lúc, ánh mắt do dự, nàng là một trong số ít người biết được quá khứ của Linh Mộng, đó là một câu chuyện bi ai đến cả nàng cũng không muốn nhớ lại.
Hơn mười năm trước, trong thời gian Thánh Cung chiêu đồ diễn ra đã xuất hiện một sự kiện chấn động, trong số hàng vạn tu sĩ tham gia chiêu đồ có một thiếu nữ tài sắc song toàn gọi là Tần Mộng.
Không chỉ sở hữu hỏa linh thể tinh thuần mà thiên phú luyện đan cũng thuộc hàng tuyệt thế, ngay lập tức nàng được đại trưởng lão Đan Cung thu nhận làm chân truyền đệ tử.
Đúng như kỳ vọng, chỉ sau một năm, Tần Mộng thành công luyện thành lục đan trở thành đệ tử xuất sắc nhất Đan Cung.
Dựa vào thiên phú tuyệt thế cùng với dung mạo tuyệt trần, nàng trở thành nữ thần trong lòng vô số đệ tử Thánh Cung.
Chuyện gì đến rồi cũng đến, một thời gian trôi qua, bên trong Thánh Cung xuất hiện tin đồn, chân truyền đệ tử Tần Mộng có quan hệ mờ ám với một vị chấp sự Đan Cung họ Sở tên chỉ một chữ Khanh.
Lâm Phong nhíu mày, hình như hắn đã nghe cái tên này ở đâu rồi, nhưng đó không phải là vấn đề vì hắn vô tình phát hiện ra một sự kiện kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.
- Yêu nữ cũng động xuân tình?
Lâm Phong nghe đến đây nhịn không được hỏi, cả Thánh Cung đều biết yêu nữ cực kỳ hận nam nhân.
- Tần Mộng lúc đó không khác gì Phi Dao bây giờ.
- Có phải tỷ muốn nói đến bộ dáng của Phi Dao sư tỷ lúc tranh giành nữ y không?
Hàn Băng lắc đầu, nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên hai người gặp nhau là lúc Tần Mộng diễn đan, tuy chỉ nhìn lướt qua nhưng không thể nào quên được.
Lúc đó Tần Mộng vận bạch y, khí chất thoát tục, băng thanh ngọc khiết, mỗi lần có người đưa ra vấn đề nàng đều vui vẻ giải đáp.
Lâm Phong vừa nghe sư tỷ kể chuyện vừa tưởng tượng, yêu nữ mặc một bộ bạch y, tóc dài che kính mặt, ánh mắt mở to cùng với một nụ cười nguy hiểm.
- Thật là đáng sợ.
Với tính tình của Linh Mộng bây giờ nếu có người dám đưa ra vấn đề thì thứ yêu nữ giải quyết không phải là vấn đề mà là người đưa ra vấn đề.
Lâm Phong nhíu mày, kịch bản này có chút giống với hắn và băng nữ.
- Hình như Thánh Cung không có quy định ngăn cấm đệ tử và chấp sự đến với nhau.
- Đúng vậy
Sở Khanh cũng là một thiên tài xuất chúng của Đan Cung, cao tầng Thánh Cung khi biết tin đều không có ý định ngăn cản mà còn mượn nước đẩy thuyền.
Thời gian dần trôi, trong lúc Hàn Băng đang thí luyện bên trong tiểu thiên bí cảnh thì phát hiện có linh lực dao động gần đó truyền đến.
Khi nàng đến nơi thì nhìn thấy hàng trăm đầu yêu lang điên cuồng gào thét, ở giữa bọn chúng là một đám đệ tử đang chiến đấu trong tuyệt vọng, chỉ còn một vài tên cầm binh khí tấn công yêu lang, dưới chân bọn họ là thi thể của đồng môn.
Hàn Băng kích hoạt tín hiệu cầu cứu sau đó xông vào trận chiến, pháp trượng trong tay nàng giơ lên, lam quang rực sáng, một đám yêu lang lập tức bị đóng băng.
Hai bên đại chiến một lúc thì người của Thánh Cung kéo đến, toàn bộ đám yêu lang đều bị tiêu diệt.
Lúc này Lãnh Hàn Băng nhìn thấy Tần Mộng ở giữa đám đệ tử, vẻ mặt hoảng loạn, ánh mắt thất thần.
Không chỉ Tần Mộng mà tất cả tu sĩ bị yêu lang tấn công đều là đệ tử Đan Cung, đối mặt với bầy yêu thú hung tàn thì đan sư hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Cao tầng Thánh Cung sau khi biết chuyện lập tức tiến hành điều tra, mười hai đệ tử Đan cung vẫn lạc bên trong tiểu thiên bí cảnh đối với một thế lực như Cửu Huyền Thánh Cung là chuyện tuyệt đối không thể chấp nhận.
Mỗi đệ tử trước khi tiến vào bí cảnh đều được phát lệnh bài truyền tống nhưng trên người đám đệ tử Đan Cung lại không tìm thấy, cho dù là một cái, nhất định là có người hãm hại.
Sau khi lấy lời khai từ chỗ đám đệ tử sống sót, biết được ngoại trừ bọn chúng thì còn có một vị chấp sự dẫn đội tiến vào bí cảnh, người đó chính là Sở Khanh.
Chấp Sự Điện lập tức phái người chạy đến chỗ Sở Khanh điều tra nhưng khi đến nơi thì chỉ nhìn thấy căn phòng trống không, sau mười ngày tìm kiếm cuối cùng cũng tóm được Sở Khanh, mọi chuyện dần sáng tỏ.
Sở Khanh thực chất là nội gián của Ma Giáo, trong lúc vô tình đã bị Tần Mộng phát hiện được bí mật, nhưng nàng lại bị những lời đường mật của hắn dụ dỗ, cuối cùng tin tưởng hắn sẽ cải tà quy chính nên không thông báo cho Thánh Cung.
Chỉ là Tần Mộng không ngờ quyết định này của nàng lại phải trả giá bằng sinh mệnh của đồng môn.
Sở Khanh vì che giấu bí mật đã đề nghị với Tần Mộng cùng tiến vào bí cảnh tìm linh dược sau đó dẫn nàng đến địa bàn của đàn yêu lang, ý đồ muốn diệt khẩu, chỉ là hắn không ngờ đám để tử Đan Cung sau khi biết tin cũng muốn đi cùng.
Sở Khanh đành phải thay đổi kế hoạch, lợi dụng lúc đám đệ tử nghỉ ngơi hắn đã lén hạ mê dược sau đó đánh cắp toàn bộ truyền tống ngọc bài và túi trữ vật, cuối cùng chạy đi dẫn dụ đám yêu lang đến.
Lúc đám đệ tử tỉnh lại thì đã muộn, xung quanh bọn chúng là hàng trăm đầu yêu lang khát máu, nếu Hàn Băng không kịp thời xuất hiện thì đám đệ tử đã trở thành thức ăn của yêu lang, lúc đó thứ gì cũng không còn, cho dù Thánh Cung muốn điều tra cũng không dễ.
- Là như vậy sao?
Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao yêu nữ lại căm hận nam nhân và Ma Giáo đến cực đoan.
- Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
- Chẳng lẽ yêu nữ không chỉ có một mối tình đầu?
Hàn Băng khẽ lắc đầu, từ sau khi thảm kịch xảy ra, Tần Mộng như chìm vào bóng tối, nàng luôn bị ám ảnh không cách nào tu luyện, đan đạo dần sa sút.
Đồng môn cũng bắt đầu xa lánh nàng, bọn chúng cho rằng nguyên nhân dẫn đến bi kịch là do Tần Mộng bao che Ma Giáo.
Có lần Hàn Băng đến thăm Tần Mộng, nàng nhớ rõ bên trong căn phòng lúc đó không một tia sáng, mắt thường không thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, chỉ có một nữ tử ngồi co rút trên chiếc giường nhỏ, miệng không ngừng lặp lại câu nói.
- Không phải ta… không phải ta…
Từ đó về sau, mỗi lần đến Đan Cung, Hàn Băng thường ghé qua an ủi Tần Mộng, nhờ vậy mà mối quan hệ giữa hai người dần tốt lên.
Không lâu sau đó, Tần Mộng đột nhiên biến mất, dù Hàn Băng có tìm thế nào cũng không thấy tung tích, chuyện này cũng trở thành đề tài bàn tán bên trong Thánh Cung, một số thì nói Tần Mộng đã rời đi, một số khác lại cho rằng nàng đi theo Ma Giáo.
Thời gian trôi qua, mọi chuyện dần lắng xuống, Thánh Cung rộng lớn nhưng không còn ai nhớ về một nữ tử thiên tài đã từng xuất hiện, cho đến một ngày Linh Tuyền Thánh Mẫu xuất quan, tuyên bố thu nhận Linh Mộng làm chân truyền đệ tử.
Linh Mộng vận hồng y đứng bên cạnh Thánh Mẫu, xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt của nàng giống y như Tần Mộng nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
Nếu Tần Mộng thánh khiết trong sáng như một đóa liên hoa thì Linh Mộng lại kiêu ngạo cao quý như một đầu phượng hoàng.
Lúc đầu có không ít người cho rằng Linh Mộng chính là Tần Mộng nhưng sau đó bọn họ đã hoàn toàn thay đổi.
Linh Mộng dựa vào thuật pháp bá đạo trấn áp toàn bộ đối thủ, thành công đoạt lấy ngôi vị Cửu Huyền Thánh Nữ, một đan sư như Tần Mộng sao có thể làm được, tất cả đệ tử đều bắt đầu thay đổi suy nghĩ nhưng chỉ có một người chưa bao giờ thay đổi, đó là Hàn Băng.
Nàng tin chắc rằng Linh Mộng chính là Tần Mộng nhưng không biết vì sao lại thay đổi nhiều như vậy.