Một lúc sau, Lâm Phong dần hồi phục, hắn mở mắt nhìn xung quanh thì không thấy bóng dáng của yêu nữ đâu, chỉ thấy căn phòng bừa bộn, trên bàn có đặt một bình đan dược.
- Lão đầu, chuyện vừa rồi là sao vậy?
- Tâm ma.
- Luyện đan cũng luyện ra được tâm ma?
Lâm Phong từng nghe nói khi tu sĩ đột phá sẽ sinh ra tâm ma, cảnh giới càng cao thì tâm ma càng nguy hiểm, nhưng hắn chưa từng nghe nói lúc luyện đan cũng sinh ra tâm ma.
- Đúng là thiên tài có khác.
- Vậy tiểu tử ngươi là tên ngốc sao?
- Cũng đúng… không phải, ý của ta là nhất định có nguyên nhân khác.
- Có thể là ân oán tình thù.
Trong lúc Linh Mộng luyện chế đan dược, lão đầu đã cảm nhận được sát khí, nếu không kịp thời ngăn lại nhất định sẽ bạo đỉnh, thậm chí là hỏa khí công tâm.
Lâm Phong cầm lấy bình đan dược trên bàn, bên trong có ba viên địa cấp thượng phẩm Phục Thương Đan.
- Cũng không tệ.
Yêu nữ cũng không phải loại vô lương tâm, ít ra còn biết chịu trách nhiệm với hắn.
Liễu gia, bên trong một căn phòng sang trọng, lão tộc trưởng Liễu Mông trừng mắt nhìn tên nhị đệ.
- Đệ nhìn xem cái tên nhi tử yêu quý của đệ đã làm ra chuyện tốt gì?
- Đại ca đừng nóng, Liễu Đằng làm như vậy cũng không phải là sai.
- Liễu Đằng ngu ngốc thì thôi, đến cả đệ cũng chấp mê bất ngộ.
Liễu Thiết Thành nhíu mày, lão cảm thấy nhi tử không làm gì sai cả.
- Nếu Lâm Phong không thể chiến thắng Trương Huyền thì sao có thể xứng với Huân Vũ.
- Vậy nếu Lâm Phong thua cuộc thì chúng ta cũng không cần tổ địa có đúng không?
- Chúng ta có thể dùng thứ khác để trao đổi.
- Sao đệ ngốc thế hả?
Liễu Mông càng nói càng tức, nếu trao đổi được thì lão đã sớm làm, lão cũng không cần để Huân Vũ rơi vào tay giặc.
- Đệ nghĩ Liễu gia có thể mang thứ gì ra để trao đổi với hắn?
Chuyện Lâm Phong cầu thân Lãnh gia đã truyền khắp Nam Hoang, mỗi một món lễ vật đều có giá trị liên thành, chưa kể chuyện tổ địa Liễu gia có liên quan đến U Minh Thánh Cung, một khi truyền ra sẽ dẫn đến hậu quả khó lường.
Liễu Mông vì để đảm bảo bí mật nên mới sai Liễu Kỳ đích thân đi đón Lâm Phong, cuối cùng lại bị Liễu Đằng phá hỏng.
Liễu Thiết Thành im lặng, lời của đại ca hình như rất có lý.
- Nhưng tên Lâm Phong đó là người ngoài, làm sao biết được hắn có để lộ chuyện tổ địa hay không.
- Chính vì vậy ta mới để hắn vào Liễu gia.
Đợi khi Lâm Phong trở thành tộc nhân của Liễu gia, lúc đó hai bên cùng hội cùng thuyền chắc chắn hắn sẽ không dám nói lung tung.
- Đại ca, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?
- Ta chỉ hi vọng tên nhóc đó không biết chuyện lần này có liên quan đến Liễu gia.
Lỡ như Lâm Phong biết Liễu Đằng đứng phía sau mọi chuyện không chừng sẽ ghi hận Liễu gia, lúc đó lại đổi ý không giao ra tổ địa thì toang.
Liễu Mông suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Lập tức cho người đi mời Lâm Phong đến Liễu gia.
- Đệ nghe nói tên tiểu tử đó đang bế quan.
- Ta không cần biết đệ làm cách nào, nhất định phải mời được hắn tới.
- Gấp như vậy sao?
Liễu Mông gật đầu, trước khi trận thi đấu giữa Lâm Phong và Trương Huyền diễn ra nhất định phải hoàn tất chuyện hôn sự để tránh đêm dài lắm mộng.
Liễu Thiết Thành thở dài, lần này Liễu Đằng không chỉ báo lão mà còn báo cả Liễu gia.
- Nghiệt tử.
- Còn nữa, mấy ngày sắp tới đệ phải trông chừng Liễu Đằng cho cẩn thận.
- Đệ biết rồi.
Vài ngày trôi qua, tu sĩ bên trong Trường Hà Thánh Thành vẫn tiếp tục bàn tán về trận đấu giữa Lâm Phong và Trương Huyền, một số cá nhân và tổ chức đã đứng ra mở sòng, Trương Huyền nằm kèo trên chấp Lâm Phong nửa giờ.
Với một lòng nồng nàn yêu quê hương đất mẹ, phần lớn tu sĩ Trường Hà đều đặt trọn niềm tin vào đội chủ nhà.
Bên trong một căn phòng, Lãnh Phi Dao líu lo to nhỏ với tỷ tỷ, chủ yếu là nói về tình hình của đám tu sĩ bên ngoài.
- Mười người thì có bảy, tám người tin Trương Huyền sẽ thắng, tiểu Phong tử thật là đáng thương.
- Hắn sẽ không thua.
Lãnh Hàn Băng tùy ý nói, bộ dáng vẫn lạnh như thường, vẻ mặt không chút lo lắng, nàng biết rõ bản tính của lưu manh, không nắm chắc sẽ không làm.
Phi Dao chạy tới bên cạnh tỷ tỷ, nhỏ giọng hỏi.
- Tiểu Phong tử nhất định sẽ thắng sao?
- Đợi đến khi trận đấu kết thúc muội sẽ biết.
- Lúc đó thì muộn mất rồi.
- Muội muốn đi đặt cược?
Phi Dao ôm lấy cánh tay của tỷ tỷ, khóe môi cong lên, giọng nói nũng nịu.
- Tỷ tỷ không biết đâu, tiểu Phong tử rất đáng thương, ngoài kia không có ai tin tưởng đệ ấy hết, chúng ta là đồng môn sao có thể bỏ mặc được.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, lưu manh từ khi nào lại đáng thương như vậy.
Phi Dao nhìn thấy ánh mắt do dự của tỷ tỷ, trong lòng âm thầm vui vẻ như nhìn thấy vô số linh thạch sắp bay vào túi của nàng.
- Đám người ngoài kia không ủng hộ tiểu Phong tử cũng không sao nhưng tỷ tỷ là hôn thê của tỷ… tỷ phu, nếu để tỷ phu biết được nhất định sẽ rất đau lòng.
Lãnh Hàn Băng do dự một lúc, nàng lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho tiểu muội.
- Cầm lấy.
- Hi hi… tỷ phu có được hiền thê như tỷ tỷ chính là phúc đức ba đời tổ tiên để lại.
- Mau đi đi, đừng có làm phiền ta.
Phi Dao dùng thần thức đảo qua túi trữ vật, bên trong có 100 vạn trung phẩm linh thạch, đúng là quá hào phóng, nàng lập tức mang theo túi trữ vật chạy đi, vừa đi được vài bước chợt xoay người lại.
- Tỷ tỷ, còn có một chuyện muội quên nói với tỷ, Phong chấp sự cũng đặt cược cho tỷ phu 100 vạn trung phẩm linh thạch.
- Thật sao?
- Đúng vậy, chính mắt muội nhìn thấy.
Phi Dao vừa dứt lời thì nhìn thấy một cái túi trữ vật bay đến, bên trong có thêm 100 vạn trung phẩm linh thạch, cái miệng nhỏ há to như nuốt được quả trứng.
- Chẳng lẽ tỷ tỷ muốn khô máu?
- Muội nói gì?
- Không có gì, muội đi đây.
Lãnh Phi Dao vội hướng đại môn chạy đi, vừa ra tới cửa thì đụng phải ai đó.
- Là tên khốn kiếp nào dám cản đường tài lộ của bản tiểu thư?
- Sư tỷ có kèo thơm sao?
- Tỷ… hừ, hôm nay tâm trạng ta tốt, không chấp nhất với đệ.
Lâm Phong chưa kịp mở lời thì tiểu sư tỷ đã chạy mất, hắn hướng về phòng của Hàn Băng bước tới.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ có chuyện muốn nói với tỷ.
- Vào đi.
Hàn Băng thu lại thư tịch, ánh mắt nhìn nam nhân đối diện.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Là chuyện đại sự, liên quan đến tương lai của đệ và tỷ.
Chuyện là ba ngày nay Linh Mộng đều chạy tới chỗ Lâm Phong học luyện đan, luyện ba lần nổ lò cả ba lần, mỗi lần nhìn yêu nữ luyện đan mà hắn cảm giác như nhìn tu sĩ tự bạo, áp lực vô cùng.
Tiếp tục như thế này chỉ sợ cái mạng nhỏ của Lâm Phong cũng không thể giữ được, Hàn Băng gật đầu xem như đã hiểu.
- Ta sẽ nói chuyện với Linh Mộng.
- Ý của đệ không phải như vậy.
Lâm Phong lập tức ngăn lại, con hàng béo mỡ như yêu nữ sao có thể để nàng dễ dàng chạy thoát.
- Sư tỷ có thể kể cho đệ nghe một chút về quá khứ của Thánh Nữ không?
- Ngươi hỏi chuyện này làm gì?
- Đệ nghi ngờ Thánh Nữ có bệnh.
- Không thể.
Lãnh Hàn Băng lập tức phủ nhận, người khác không rõ nhưng nàng biết rất rõ.
- Thân thể Linh Mộng rất tốt.
- Ý của đệ là tâm bệnh.
Lâm Phong biết yêu nữ không chỉ có thân thể rất tốt mà dáng người cũng rất chuẩn, hoàn toàn có thể xưng là đại mỹ nhân.