Thiên La

Chương 311: Giao Dịch



Liễu Huân Vũ nhìn đôi mắt Phi Dao ửng đỏ, bộ dáng ủy khuất đáng thương, nàng nhỏ giọng hỏi Hàn Băng bên cạnh.

- Như vậy có sao không?

- Không sao.

Hàn Băng lắc đầu, nàng rất hiểu tiểu muội, với tính cách bốc đồng của Phi Dao nếu thật sự tức giận sẽ lập tức chạy đi tìm nàng hoặc là phụ mẫu tố cáo.

Sau khi lấy được Phục Yêu Trận Văn, Lâm Phong trả lại số linh thạch còn lại cho Phi Dao sư tỷ, sau đó cùng Huân Vũ trò chuyện, mặc kệ ánh mắt u oán của Phi Dao.

Hai người trò chuyện một lúc, Lâm Phong biết được trong số vật phẩm đấu giá còn lại không có thứ nào lọt vào tầm mắt của Huân Vũ, hắn nhỏ giọng đề nghị.

- Huân Vũ tỷ tỷ hay là đệ dẫn tỷ đi dạo Thánh Thành có được không?

- Tốt.

Lâm Phong không có ý định tranh giành vật phẩm áp trục, hắn không muốn tốn linh thạch càng không muốn đắc tội với đám lão đầu kia.

Hàn băng nhìn thấy ánh mắt của lưu manh hướng về phía mình, nàng khẽ lắc đầu.

- Ta còn có vài thứ muốn đấu giá.

- Ta cũng muốn…

Phi Dao vừa đứng dậy liền bị tỷ tỷ kéo lại, nàng há miệng nhưng không nói được lời nào.

Phong Viêm mỉm cười.

- Ta cũng còn vài vật phẩm muốn nhìn xem.

Đám người trong phòng đều lần lượt từ chối, cuối cùng chỉ có Lâm Phong và Huân Vũ rời đi, trước khi rời phòng, ánh mắt Lâm Phong lén nhìn qua chỗ Hàn Băng, tràn đầy cảm kích.

Trong lúc hàng ngàn tu sĩ chiêm ngưỡng bảo vật đấu giá thì có một đôi nam nữ lặng lẽ đi dạo bên trong Cửu Huyền Thánh Thành, có lẽ vì hôm nay Vạn Bảo Các tổ chức đấu giá hội nên Thánh Thành không còn náo nhiệt như ngày thường, người qua kẻ lại cũng ít hơn.

Lâm Phong và Huân Vũ vừa đi vừa ngắm cảnh, thỉnh thoảng cả hai cùng ghé vào gian hàng bên đường để mua một vài vật phẩm, chỉ cần là thứ Huân Vũ nhìn trúng thì Lâm Phong lập tức thanh toán, dáng vẻ vô cùng hào phóng, so với lão bà của hắn thì linh thạch chỉ là mấy viên đá vô tri.

Một canh giờ trôi qua, cả hai cùng dừng lại trước một căn biệt viện, phía trước đại môn có hai thanh niên canh giữ, bọn họ vừa nhìn thấy Lâm Phong liền cúi người hành lễ.

- Tham kiến chủ nhân.

- Mở cửa.

- Tuân lệnh.

Huân Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, không phải vì thái độ của hai thanh niên canh giữ biệt viện với Lâm Phong mà là vì bên trên đại môn có khắc hai chữ Lâm Phủ to tướng, cứ như sợ người khác không biết chủ nhân nơi này họ Lâm.

Lâm Phong nhìn bộ dáng ngẩn người của Huân Vũ, trong lòng âm thầm đắc ý.

- Huân Vũ tỷ, mời vào.

- Lâm đạo hữu không có lời nào muốn nói với ta sao?

- Nơi này không thích hợp, chúng ta vào trong rồi nói.

Huân Vũ khẽ gật đầu sau đó cùng Lâm Phong bước vào biệt viện, phía sau đại môn là một không gian rộng lớn, ở giữa là một con đường dẫn thẳng vào đại sảnh, hai bên trồng đầy linh dược và linh thảo, hương thơm ngào ngạt, bên cạnh còn có không ít phòng ốc, đình viện…

Lâm Phong dẫn Huân Vũ đi tham quan biệt viện, vừa đi vừa giới thiệu, lúc sau hai người dừng lại bên cạnh một cái hoa viên, trước mặt là hàng ngàn đóa hoa đang nỡ rộ.

Lâm Phong đột nhiên lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Huân Vũ.

- Huân Vũ tỷ tỷ, tặng cho tỷ.

Huân Vũ nhận lấy hộp ngọc, nắp hộp mở ra, bên trong là một cái kim tỏa, nàng chỉ ngắm nhìn một lúc rồi cẩn thận thu vào giới chỉ.

Lâm Phong đứng đợi bên cạnh, vẻ mặt hoang mang, hình như có gì đó không đúng, theo đúng kịch bản thì Huân Vũ phải cảm động rồi nhào vào lòng hắn, hoặc là nàng sẽ nói vài câu chân tình gì đó, ngay cả nữ nhân lạnh lùng như Hàn Băng còn chủ động nắm tay nữa là.

Huân Vũ nhìn vẻ mặt mờ mịt của Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên, trong vài ngày nàng ở Cửu Huyền Thánh Thành, Liễu gia đã điều tra được không ít tin tức liên quan đến Lâm Phong, kể cả chuyện hắn mua biệt viện.

So với những thứ Lâm Phong đã tặng Huân Vũ trước đây như địa đồ tổ địa, U Minh huyết mạch thì căn biệt viện này quả thật không đáng vào đâu, có lẽ vì vậy mà cảm xúc của nàng không mãnh liệt như Hàn Băng.

Huân Vũ bước tới bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ khẽ nắm lấy tay hắn, ánh mắt ôn nhu, giọng nói dịu dàng.

- Khi nào ta có ở lại nơi đây?

- Chỉ cần tỷ muốn, lúc nào cũng có thể đến.

- Ta rất lười, một khi dọn vào thì sẽ không dọn đi.

Lâm Phong vừa nghe liền hiểu được dụng ý của Huân Vũ, ánh mắt hắn trở nên kiên định.

- Ta sẽ không để nàng chờ lâu.

Ba ngày sau khi đại hội đấu giá kết thúc, tu sĩ lần lượt rời Thánh Thành, ngay cả đệ tử Thánh Cung cũng rời đi, Ma Giáo vừa bại trận nên tạm thời sẽ không tập kích Thánh Cung, đây là thời cơ tốt để bọn họ ra ngoài tìm kiếm cơ duyên.

Tất nhiên không phải tất cả đệ tử đều lựa chọn rời đi, vẫn còn một số ở lại Thánh Cung tu luyện.

Bên trên Bách Luyện Phong, một đường đao khí phá không chém vào vách núi, đại địa khẽ chấn động, một vết nứt dài gần trăm trượng xuất hiện.

Lâm Phong cầm hắc đao trong tay, vẻ mặt đắc ý.

- Lão đầu, thấy thế nào?

- Tạm được.

Từ khi nhận được truyền thừa, đao pháp của Lâm Phong lên như diều gặp gió, nhờ có lão đầu ở bên cạnh chỉ điểm cùng với Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp, chưa tới một tháng hắn đã cơ bản nắm được Phá Tam Đao.

Sau khi Phá Tam Đao luyện đến đại thành, Lâm Phong sẽ bắt đầu tu luyện Đồ Long Tứ Thức, đợi đến lúc đại công cáo thành hắn sẽ tìm yêu nữ khiêu chiến.

Nghĩ đến cảnh yêu nữ bị đánh đến khóc lóc cầu xin tha thứ, vẻ mặt Lâm Phong không nhịn được mà nở nụ cười hưng phấn.

- Phiền phức của tiểu tử ngươi tới rồi.

- Ở đâu?

Lâm Phong nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên người hai tên huyết y nhân đang đi về phía hắn.

- Yêu nữ này họ Linh đúng là không sai.

Vừa nhắc tới liền xuất hiện, nếu như sau này gặp nguy hiểm không chừng có thể gọi yêu nữ đến trợ giúp.

Lâm Phong đi theo hai tên huyết y nhân đến trước một căn phòng, không cần đợi đối phương mở lời, hắn tự đẩy cửa bước vào bên trong.

Huyết y nhân nhìn thấy cũng không có phản ứng, bọn chúng lặng lẽ lui đi.

Bên trong căn phòng, Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm trên giường, tay cầm ngọc giản, một chút y phục trên người không thể che hết ngọc thể, xuân quang ẩn hiện.

Linh Mộng nhìn thấy có người bước vào liền lấy một tấm áo choàng khoác lên người.

- Không biết gõ cửa sao?

- Quên.

Lâm Phong mặt không biến sắc, bộ dáng bất cần, trong lòng lại vui vẻ, không ngờ lần này có thể chiếm được tiện nghi của yêu nữ.

Tuy nữ nhân này đáng giận nhưng thành thật mà nói thì dáng người của nàng đúng là tuyệt hảo.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

- Nếu là liên quan đến Diệt Phượng thì khỏi bàn.

Lâm Phong quyết tâm nắm Diệt Phượng trong tay, yêu nữ không đưa đủ nguyên thạch thì đừng mong lấy được.

Linh Mộng mỉm cười, lần này nàng tìm hắn một phần là vì Diệt Phượng, không có thanh kiếm này thì nàng không thể tu luyện kiếm thuật bên trong truyền thừa.

- Diệt Phượng trong tay ngươi như ném ngọc vào chỗ tối, sao không đưa nó cho ta?

- Nam nhân bọn ta nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi đừng hòng dụ dỗ.

- Ngươi…

Lâm Phong nhìn bộ dáng kiềm nén của yêu nữ, ánh mắt khinh thường, nữ nhân này lại muốn dùng mỹ nhân kế, đúng là quá xem thường một thiên tài như hắn.

- Không còn chuyện gì nữa thì ta đi đây.

- Đứng lại.

Hồng ảnh lóe lên, Linh Mộng xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng, khí tức vương giả bạo phát.

- Ngươi không sợ ta giết người đoạt bảo sao?

- Quân tử sỉ khả sát bất khả...

- ẦM…

Lâm Phong chưa kịp dứt lời, thân ảnh đã bay thẳng vào vách phòng, hắn chật vật bò dậy, ánh mắt kinh ngạc nhìn yêu nữ.

- Ngươi thật sự động thủ?

- Hừ.

Linh Mộng chỉ tùy ý tung chưởng, nếu nàng thật sự động thủ thì Lâm Phong không chết cũng trọng thương.

Lâm Phong dùng ánh mắt oán hận nhìn yêu nữ, lần này là hắn bất cẩn, không ngờ nữ nhân này thật sự dám ra tay.

- Ta đổi ý rồi, muốn lấy Diệt phượng thì ngươi phải đưa cho ta thêm mười khối Hỏa Nguyên Thạch.

- Ngươi nói gì?

- Hắc hắc… ta có nói gì đâu?

Lâm Phong lập tức phủ nhận, vừa rồi hắn cảm nhận được một chút sát khí từ trên người yêu nữ truyền đến, không thể lấy mạng ra đùa được.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên tĩnh lặng, lúc sau giọng nói vô cảm của Linh Mộng lại vang lên.

- Đan thuật của ngươi thế nào rồi?

- Tạm được.

- Nói rõ.

- Tâm tình tốt có thể luyện thành bát đan.

Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác có gì đó không đúng, yêu nữ là đang quan tâm hắn sao?

Từ khi hai người gặp nhau, hắn không bị yêu nữ hành thì cũng bị nàng lợi dụng, chưa từng có nửa câu thăm hỏi.

Linh Mộng im lặng một lúc rồi nhỏ giọng nói.

- Ta muốn ngươi dạy đan thuật cho ta.

- Ngươi không phải chiến pháp song tu sao, học đan thuật làm gì?

- Chuyện đó không liên quan đến ngươi.

Lâm Phong nhíu mày, tuy yêu nữ thích bạo lực nhưng hành sự đều có tính toán, chuyện này nhất định có âm mưu.

- Ta phải trở về xin phép sư phụ.

- Là vị sư phụ nào của ngươi?

- Tất nhiên là nhị trưởng lão Đan Cung.

Ánh mắt Linh Mộng nhìn chằm chằm tên nam nhân đối diện như có thể thấy rõ suy nghĩ của hắn.

- Có thật không?

- Quân tử nhất ngôn.

- Vậy thì không cần, chuyện này bản thánh nữ có thể thay sư phụ ngươi đáp ứng.

- Hử?

Lâm Phong nghe có chút mộng, nữ nhân này muốn hắn truyền dạy đan thuật lại muốn thay mặt sư phụ hắn đồng ý, thật là loạn.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt do dự của Lâm Phong, tiếp tục mở lời.

- Thời gian ngươi tu luyện ở Thánh Cung chỉ vài năm nhưng trình độ đan đạo đã không thua kém sư phụ ngươi, chỉ có thiên phú thì không đủ.

- Ngươi có ý gì?

- Nếu bản thánh nữ đoán không lầm thì ngươi nhất định có cao nhân chỉ điểm, đan thuật của người đó còn hơn cả đám trưởng lão Đan Cung, ngay cả Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật cũng là do người đó truyền cho ngươi.

Lâm Phong im lặng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng như nổi sóng, hắn cứ tưởng bản thân đã che giấu rất tốt không ngờ vẫn bị yêu nữ nhìn ra, e là đám trưởng lão Thánh Cung cũng đã sớm phát hiện chỉ là không nói gì.

- Ngươi nói không sai, ta đúng là đoạt được một cái truyền thừa đan đạo.

- Chỉ cần ngươi giao ra truyền thừa, bí mật này sẽ không có người thứ ba biết được.

- Tốt.

Lâm Phong sảng khoái gật đầu, hắn lấy ra hai quyển đan thư ném cho yêu nữ, một quyển là đan thuật cơ bản, quyển còn lại là đan thuật nâng cao.

- Không còn gì nữa thì ta đi đây.

Linh Mộng nhìn hai quyển đan thư trong tay, ánh mắt lạnh lùng.

- Ngươi muốn dùng thứ này lừa ta?

- Ngươi nhìn qua chẳng phải sẽ biết sao?

Lâm Phong nhìn yêu nữ bắt đầu đọc thư tịch, bộ dáng nghiêm túc làm hắn có chút bất ngờ.

- Chẳng lẽ yêu nữ xem hiểu?

- Tiểu tử ngươi đừng quên nha đầu này cũng sở hữu hỏa linh thể.

Hỏa linh thể là điều kiện đầu tiên để trở thành đan sư, Lâm Phong cũng từng nghe lão đầu nói qua Linh Mộng có thể là một đan sư.