Cách đó không xa có một nữ tử từng bước tiến về phía Lâm Phong, nàng mặt hồng y bó eo tôn lên dáng người trưởng thành, gương mặt xinh đẹp, ngũ quan thanh tú, từng hành động cử chỉ đều toát lên khí chất tao nhã thoát tục.
- Huân Vũ tỷ tỷ, sao tỷ lại ở đây?
- Sao ta lại không thể ở đây?
Lâm Phong mỉm cười, gặp được lão bà tất nhiên trong lòng sẽ vui vẻ.
- Tỷ đến từ khi nào vậy?
- Mấy ngày trước ta đã vào Thánh Thành.
- Sao tỷ không đến Thánh Cung tìm đệ?
- Ta có một vài chuyện cần phải làm.
Huân Vũ không đến tìm Lâm Phong là vì nàng muốn tạo bất ngờ cho hắn.
Hai người hàn huyên vài câu rồi cùng tiến vào Vạn Bảo Các, trên đường đi, Huân Vũ lần lượt chào hỏi qua đồng môn của Lâm Phong.
Khi ánh mắt Hàn Băng và Huân Vũ chạm nhau, trong lòng Hàn Băng chợt xuất hiện chút bất an.
Nếu tính theo thứ tự thì Huân Vũ là nữ nhân đầu tiên Lâm Phong quen biết nhưng Hàn Băng lại là người Lâm Phong cầu thân trước, đây chẳng phải là muốn vượt rào sao.
Cảm giác lo lắng chỉ tồn tại trong khoảnh khắc liền biến mất, thay vào đó là cảm giác ấm áp từ ngọc thủ của Hàn Băng truyền đến.
- Sau này ta nên gọi Hàn Băng là tỷ tỷ hai là muội muội đây?
- Ta…
Lúc trước Hàn Băng gọi Huân Vũ là tỷ tỷ vì đối phương lớn hơn nàng một chút, thế sự đổi thay, nhập gia phải tùy tục, theo bối phận thì hai nàng phải đổi ngược cách gọi.
Lãnh Hàn Băng ngẩng đầu nhìn nữ tử đối diện.
- Ta và hắn chỉ là có hôn ước, còn chưa trở thành đạo lữ.
- Ta và hắn ngay cả hôn ước cũng không có.
- Chuyện này…
- Hàn Băng tỷ tỷ, sau này làm phiền tỷ chiếu cố tiểu muội.
Huân Vũ mỉm cười, ánh mắt chân thành, từng lời nói của nàng đều là thật lòng thật ý, tuy nàng quen Lâm Phong trước nhưng thời gian ở bên cạnh hắn không bằng một phần của Hàn Băng.
Tình yêu không phải là cuộc chơi mà người đến trước sẽ giành chiến thắng, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.
- Hù, làm hết hồn.
Lâm Phong thở phào, tuy hắn đi phía trước cùng gian thương nhưng luôn để ý hai vị lão bà phía sau, lúc đầu còn tưởng là sắp cháy nhà rồi.
Sau khi tiến vào phòng khách quý, mỗi người được phát cho một cái thẻ bài, mỗi thẻ bài có thể đấu giá ba vật phẩm.
Lâm Phong nhìn qua danh sách vật phẩm được đấu giá, ánh mắt dừng lại trên Trấn Yêu Thạch và Phục Yêu Trận Văn.
Uy lực của ngoại vực dị thú đã vượt qua giới hạn của thiên địa, muốn sử dụng thanh niên này thì trước tiên phải làm cho yêu lực suy giảm.
Theo lão đầu tính toán thì Phục Yêu Trận Văn có thể làm suy giảm một phần ngàn yêu lực của dị thú.
- Lão đầu, sao ta cảm thấy có chút không ổn?
- Có vấn đề gì?
- Trên đời này làm gì có người tìm cách khiến cho bản thân mình yếu đi?
- Muốn thành công phải có lối đi riêng.
Thiên hạ có vô số tu sĩ nhưng có được mấy người đắc đạo, chỉ vì bọn họ không biết tìm lối đi cho chính mình.
Lâm Phong gật đầu, chân lộ vô tận, chân pháp vô biên, không phải tất cả đều thích hợp nhưng hắn vẫn cảm giác con đường này của lão đầu có chút bất ổn.
Nửa canh giờ trôi qua, đại hội đấu giá chính thức bắt đầu, vật phẩm đầu tiên được mang lên sàng đấu là một bộ trận bàn gồm mười cái.
- Phệ Linh Đại Trận, giá khởi điểm 30 vạn trung phẩm linh thạch.
Mười cái trận bàn này chính là lấy được bên trong trận chiến giữa Thánh Cung và Ma Giáo, tuy chỉ còn lại một phần, uy lực có thể so với địa cấp trận pháp nhưng lại mang ý nghĩa lịch sử nên có giá khởi điểm khá cao.
- 35 vạn.
- 40 vạn.
- 50 vạn…
Sau một hồi đấu giá, Phệ Linh Đại Trận bị một lão đầu dùng 120 vạn trung phẩm linh thạch lấy được.
- Không ngờ Vạn Bảo Các lại dùng chiêu này.
Phong Viêm mỉm cười, mấy năm gần đây Thánh Cung bị Ma Giáo quấy đến không chịu nổi, khó khăn lắm mới thắng được một trận, cái Phệ Linh Đại Trận này có thể xem là vật chứng.
Lâm Phong ngồi bên cạnh, lòng đau như cắt, nhớ lúc đó hắn lấy được hơn trăm cái trận bàn, cuối cùng ném hết vào U Minh Cổ Xà.
Hàn Băng và Huân Vũ khẽ nhìn nhau, cả hai đều thấy được tiếu ý trong ánh mắt đối phương, lúc Lâm Phong ném Phệ Linh Đại Trận thì hai nàng cũng có mặt ở đó.
Vật phẩm đầu tiên được mang xuống, vật phẩm tiếp theo được mang lên là một bình đan dược.
- 10 viên địa cấp đan dược Ngọc Linh Đan giá khởi điểm 30 vạn trung phẩm linh thạch.
Từng bảo vật liên tục xuất hiện, tu sĩ điên cuồng hét giá, không khí càng lúc càng náo nhiệt.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong đã thành công lấy được Trấn Yêu Thạch, Phong Viêm và Phi Dao cũng thành công lấy được vật phẩm.
Tiếp theo sẽ bắt đầu đấu giá vật phẩm ở vòng trong, một nữ tử nóng bỏng mang theo hộp ngọc bước lên sàn đấu.
- Thiên cấp Luyện Hàn Pháp Văn, giá khởi điểm 100 vạn trung phẩm linh thạch.
- 120 vạn.
- 150 vạn.
- 200 vạn…
Lần này đến lượt Hàn Băng tham gia đấu giá, Luyện Hàn Pháp Văn là vật phẩm duy nhất nàng nhìn trúng trong buổi đấu giá hôm nay.
Phi Dao ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn tỷ tỷ.
- Tỷ tỷ, hôm nay tỷ đem theo bao nhiêu linh thạch vậy?
- Có chuyện gì?
- Nếu không đủ linh thạch có thể nói với muội, giá cả thương lượng.
- Không cần.
Lãnh Hàn Băng tiếp tục ra giá, mỗi lần đều tăng thêm 50 vạn trung phẩm linh thạch.
Phi Dao bĩu môi, làm sao tỷ tỷ của nàng lại có nhiều linh thạch như vậy, còn nhiều hơn đan sư như nàng.
Liễu Huân Vũ nhìn Lâm Phong ngồi gần đó, ánh mắt ẩn ý, trên đường đến Cửu Huyền nàng đã nghe nói qua lễ vật cầu thân của hắn, mỗi thứ đều không thua kém vật phẩm áp trục trong buổi đấu giá hôm nay.
Sau vài lần đấu giá, Hàn Băng thành công lấy được Luyện Hàn Pháp Văn với giá 350 vạn trung phẩm linh thạch.
Lại thêm vài vật phẩm được đấu giá thành công, vật phẩm tiếp theo mang lên sàn đấu là một cái trận văn.
- Thiên cấp Phục Yêu Trận Văn, giá khởi điểm 120 vạn trung phẩm linh thạch.
- 150 vạn.
Lâm Phong lập tức ra giá, trong lòng thầm cầu nguyện đừng có ai tranh giành với hắn nhưng đời không như là mơ, chỉ qua vài lần đấu giá, Phục Yêu Trận Văn đã tăng gấp đôi so với lúc đầu.
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt bất mãn của tiểu sư đệ còn tưởng hắn thiếu linh thạch, nàng liền đưa ra đề nghị.
- Tiểu Phong tử, có muốn mượn linh thạch của ta không?
- Tốt.
Lâm Phong gật đầu không chút do dự.
- Tỷ còn bao nhiêu?
- 50 vạn.
Lãnh Phi Dao giơ bàn tay nhỏ nhắn lên trước mặt sư đệ, ánh mắt hưng phấn.
- Mỗi tháng ta chỉ lấy lời 5 vạn trung phẩm linh thạch thôi.
- Thành giao.
Lâm Phong vừa nhận lấy linh thạch, vẻ mặt chợt thay đổi.
- Hình như tỷ còn thiếu đệ linh thạch đúng không?
- Nào có a.
- Bây giờ chúng ta xem như hòa.
- Làm sao có thể.
Trong đại hội đấu giá ở Vô Cực Thánh Thành, Phi Dao đã mượn Lâm Phong một ít linh thạch của Lâm Phong nhưng nàng đâu có tính trả, hơn nữa cũng không có mượn nhiều như vậy.
Hai bên động khẩu một lúc, Phi Dao vẫn không chiếm được ưu thế, nàng liền chuyển qua động thủ.
- Tiểu Phong tử, mau trả linh thạch cho ta.
- Không trả.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ phóng tới liền dễ dàng tránh né, tuy hắn không phải đối thủ của lão bà nhưng vẫn có thể trấn áp tiểu muội của lão bà.
Lúc sau, Lâm Phong thành công lấy được Phục Yêu Trận Văn, 50 vạn linh thạch của Phi Dao cũng bị hắn dùng hết một nửa.