Thiên La

Chương 306: Lễ Vật



Vương phu nhân vừa dứt lời chợt cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt bà nhìn về phía đại môn, mày liễu nhíu chặt.

Phi Dao vội chạy tới nhìn xem thì thấy một cảnh tượng khiến nàng trợn mắt há mồn.

- Phiền phức tới rồi.

Một đám huyết y nhân xông vào đại môn Lãnh gia sau đó xếp thành hai hàng nghiêm chỉnh.

- Cung nghênh Thánh Nữ.

Linh Mộng dẫn theo một đám người từ bên ngoài bước vào, khí thế bá đạo không ai dám ngăn.

Phía sau nàng có vài chục vị nữ tử, mỗi người mang theo một cái mâm ngọc, bên trên phủ lụa đỏ, không nhìn rõ là che giấu thứ gì.

Lãnh Phi Dương nhíu mày, quan hệ giữa Linh Mộng và Hàn Băng lão cũng biết vài phần, không ngờ nha đầu này lại dám chạy tới Lãnh gia làm loạn.

- Không biết Thánh Nữ đến Lãnh gia là có chuyện gì?

- Cầu thân.

Linh Mộng giơ tay, tất cả nữ tử phía sau nàng đồng loạt lấy xuống lụa đỏ để lộ vật phẩm bên trong.

- Đây là lễ vật của ta.

Từng món bảo vật lộ ra làm cho đám người xung quanh mở rộng tầm mắt, đến cả đám lão đầu cũng động dung.

Chín kiện thiên cấp binh khí, chín khối cực phẩm linh thạch, chín gốc thiên cấp linh dược, chín viên thiên cấp linh đan.

Trong lúc mọi người đang bị bảo vật làm cho kinh ngạc thì giọng nói lạnh lùng của Linh Mộng vang lên.

- Nếu các vị có thể lấy ra lễ vật tốt hơn thì bản thánh nữ sẽ rời đi.

Đám lão đầu cùng lúc nhìn về phía Lãnh gia, bọn họ muốn cầu thân nhưng cũng không muốn đắc tội Thánh Nữ.

Lãnh Phi Dương bước tới, giọng nói tràn đầy uy nghiêm.

- Lão phu đa tạ ý tốt của Thánh Nữ, lễ vật này Lãnh gia không thể nhận, xin Thánh Nữ thu lại.

Linh Mộng tìm một chỗ ngồi xuống, bộ dáng tùy ý.

- Tốt, bản thánh nữ sẽ thu lại số lễ vật này.

Ngọc thủ Linh Mộng giơ lên, huyết y nữ tử đồng loạt mang theo bảo vật rời đi.

- Hôm nay bản thánh nữ muốn xem thử là ai có thể khiến cho Lãnh gia từ chối lễ vật của ta.

Đám lão đầu nhìn nhau, nếu bây giờ tiếp tục cầu thân sẽ đắc tội với Thánh Nữ nhưng rời đi thì làm mất danh dự Lãnh gia, có thể nói là tiến thoái lưỡng nan.

Lãnh Phi Dương nhíu mày, lão không sợ Linh Mộng nhưng lại không thể làm gì được nha đầu này, động thủ với Thánh Nữ cũng là khai chiến với Thánh Cung.

- Ha ha ha… nơi này đúng là náo nhiệt.

Đúng lúc này có hơn trăm người từ bên ngoài bước vào, dẫn đầu là Đường Nghiêm và trưởng lão, phía sau là chấp sự và đệ tử Đan Cung, đội hình phải nói là vô cùng hùng hậu.

Lâm Phong, Tuệ Vân, Mạc Nguyên nhìn thấy sư phụ lập tức chạy tới hành lễ.

- Tham kiến sư phụ, tham kiến các vị trưởng lão.

Lưu Vũ Đồng mỉm cười nhìn tên đệ tử của bà.

- Chuyện ở đây giao cho vi sư.

- Đa tạ sư phụ.

Lâm Phong nhìn các vị trưởng lão đi về phía Lãnh gia, hắn chạy tới bên cạnh gian thương, trong lòng không ngừng lo lắng, mời cái đội hình thế này thì linh thạch đâu mà trả cho nổi.

- Phong sư huynh chuyện này là sao?

- Là thế này…

Phong Viêm vừa rời Thánh Thành liền gặp phải trưởng lão, chấp sự và đệ tử Đan Cung, hỏi ra mới biết là Lãnh gia đã sớm cho người tới thông báo với sư phụ.

Lưu Vũ Đồng nghe nói đám đại tộc kia còn mang theo cả trưởng bối, nàng sợ đệ tử chịu thiệt nên đã kéo cả đám đồng môn đi cùng cho nên đến giờ mới tới.

- Các vị trưởng lão vừa nghe sư phụ nói lập tức đồng ý.

- Không có yêu cầu gì sao?

- Cái này… hình như là không.

Đường Nghiêm bước tới khoác vai Lãnh Tuyên, bộ dáng như huynh đệ lâu ngày gặp lại.

- Lãnh tiểu tử, nghe nói ngươi muốn tìm hiền tế hả?

- Tiểu bối đúng là có ý này.

- Đúng lúc lão phu biết một tên tiểu tử không tệ, thiên phú không thua gì nhi nữ của ngươi.

Lưu Vũ Đồng nghe hai lão đầu nói chuyện liền ra hiệu cho Lâm Phong bước tới, Đường Nghiêm chỉ về phía Lâm Phong cười nói.

- Tiểu tử này là Lâm Phong, đệ nhất thiên tài Đan Cung, bộ dáng không tệ chứ hả?

- Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến các vị tiền bối.

Lãnh Tuyên gật đầu.

- Khá tốt.

- Vậy là được rồi.

Đường Nghiêm liếc nhìn Lâm Phong.

- Còn không mau lấy lễ vật ra.

- Đệ tử tuân lệnh.

Ý niệm vừa động, một đám vật phẩm lơ lửng trước mặt Lâm Phong.

Đường Nghiêm nhíu mày, rõ ràng hôm trước Lưu Vũ Đồng chạy tới nhờ lão luyện đan làm lễ vật cầu thân cho Lâm Phong, tổng cộng chín viên thiên cấp đan dược sao giờ lại có thêm mấy cái.

Từng cái hộp ngọc lần lượt mở ra, hàn khí bao phủ, nhiệt độ bên trong Lãnh gia không ngừng giảm xuống.

- Đây là lễ vật của tiểu bối.

Thiên cấp đan dược Băng Linh Đan chín viên, thiên cấp linh dược chín gốc, Băng Nguyên Thạch chín khối, huyền băng vạn niên chín mươi chín cân.

Sau khi Lãnh gia tuyên bố tổ chức thiên kiêu đại hội Lâm Phong đã chạy tới nhờ sư phụ luyện đan, thiên cấp linh dược có sẵn bên trong Thông Thiên Giới Chỉ, Băng Nguyên Thạch đào được bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

Lúc ở Vô Phong Thành, lão Thánh Chủ từng đưa cho Lâm Phong một cái kim bài, mấy hôm trước hắn đã dùng để đổi Huyền Băng Vạn Niên.

Đám lão đầu nhìn trân trối, cả Đường Nghiêm cũng giật mình, lão từng nói với Lâm Phong lần này cầu thân chỉ cần một bình Băng Linh Đan là đủ không ngờ tiểu tử này lại chơi lớn như vậy, đúng là làm cho người khác phải trầm trồ.

Từng thanh âm kinh ngạc không ngừng vang lên.

- Từ khi nào mà thiên cấp đan dược lại tràn lan như vậy?

Linh Mộng vừa lấy ra chín viên, bây giờ Lâm Phong lại lấy ra chín viên hơn nữa còn là hàng cao cấp hơn.

Sở dĩ thiên cấp đan dược khan hiếm không chỉ vì khó luyện chế mà còn là vì nguyên liệu không dễ tìm, thông thường mỗi gốc thiên dược đều có một đầu thiên thú canh giữ.

- Đó thật sự là Băng Nguyên Thạch sao?

- Không biết, ta chưa từng nhìn thấy.

Một thanh niên mạnh dạn suy đoán.

- Hàn khí bức người như vậy chắc chắn là Băng Nguyên Thạch.

- Vậy sao, ta thấy hàn khí của khối băng kia còn kinh khủng hơn.

- Khối Huyền Băng Vạn Niên lớn như vậy có thể luyện chế ít nhất năm món thiên cấp binh khí.

Lễ vật vừa ra, toàn trường chấn động, mỗi một món lễ vật Lâm Phong mang đến đều có giá trị liên thành.

- Hừ.

Ngọc thủ Linh Mộng chỉ về phía Lâm Phong.

- Ta nghi ngờ hắn gian lận.

Đường Nghiêm nhíu mày.

- Thánh Nữ có ý gì?

- Một tên đệ tử sao có thể lấy ra nhiều bảo vật như vậy, các vị không thấy lạ sao?

Linh Mộng nhìn về phía Lãnh gia.

- Có thể cùng lúc lấy ra nhiều bảo vật như vậy trừ Thánh Cung thì chỉ có Cửu Huyền bát tộc, ta nghe nói Hàn Băng và Lâm Phong có quan hệ rất tốt.

Đám người xung quanh vừa nghe Linh Mộng nói, trong đầu liền xuất hiện một ý nghĩ, Lãnh gia đang tự biên tự diễn, trước đưa bảo vật cho Lâm Phong sau đó để hắn mang bảo vật đến cầu thân.

Lãnh Phi Dương lập tức phủ nhận.

- Lãnh gia trước giờ không làm chuyện mờ ám.

Đường Nghiêm vỗ ngực đảm bảo.

- Chuyện này lão phu có thể cam đoan, Băng Linh Đan này chính là do lão phu tự tay luyện chế.

Linh Mộng chỉ về phía một cái hộp ngọc.

- Vậy số Băng Nguyên Thạch này thì sao?

- Là đệ tử đào được bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

- Một tên linh giả đào được Băng Nguyên Thạch, lời này nói ra ai tin.

- Ta tin hắn.

Hàn Băng từ bên trong đám người bước ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn Linh Mộng.

- Nếu ngươi còn làm loạn thì đừng trách ta.

- Ta chỉ sợ muội bị hắn lừa.

- Nam nhân của ta không giống nam nhân của ngươi.

Sắc mặt Linh Mộng thoáng biến đổi, ánh mắt ngập tràn sát khí, khí tức vương giả bạo phát đẩy đám người xung quanh lui lại.

- Không được nhắc tới tên khốn đó trước mặt ta.

- Nếu ngươi còn không đi, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.

Lãnh Hàn Băng lấy ra băng trượng, lam quang rực sáng, có thể động thủ bất cứ lúc nào.