Thiên La

Chương 305: Cầu Thân



Sau khi dụ dỗ một lúc vẫn không xem được bảo vật của tên sư đệ, Phi Dao đành phải lảng qua chuyện khác.

- Đệ đi theo ta.

- Đi đâu?

- Phụ thân bảo ta mang đệ đi gặp vài vị trưởng bối trong tộc.

Một canh giờ trôi qua, bên trong Lãnh gia đã có hơn ngàn người, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Trong lúc mọi người đang trò chuyện thì vài thanh âm kinh ngạc vang lên, một đám người từ bên trong nội phủ bước ra, dẫn đầu là lão tổ Lãnh gia Lãnh Phi Dương, theo sau là Lãnh Tuyên và một số trưởng bối trong tộc.

Lãnh Phi Dương mỉm cười nhìn mọi người xung quanh.

- Đa tạ các vị đạo hữu đã nể mặt lão phu đến tham gia đại hội, mời ngồi.

Lời vừa dứt, vài chục người mang theo linh tửu từ bên trong bước ra, mỗi người tham gia đại hội đều có phần.

Lâm Phong ngửi qua linh tửu, ánh mắt lóe sáng.

- Thứ tốt.

Hắn vừa uống một ngụm liền cảm giác linh lực tăng thêm một chút, có thể so với trăm khối trung phẩm linh thạch.

Phong Viêm ngồi bên cạnh gật đầu tán thưởng.

- Lãnh gia đúng là chịu chơi.

Theo thường lệ, trước khi đại hội bắt đầu là thời gian các vị trưởng bối ôn lại chuyện cũ, hỏi thăm tình hình đối phương, giới thiệu tộc nhân ưu tú…

Lâm Phong ngồi một lúc thì cảm thấy nhàm chán, ánh mắt liếc nhìn gian thương bên cạnh, đúng lúc nhìn thấy thanh niên này đang cùng Tuệ Vân sư tỷ liếc mắt đưa tình.

Trong thời gian Lâm Phong tham gia đại chiến Ma Giáo bảo vệ thiên hạ, Phong Viêm cũng phát động tấn công, nghe nói đã chiếm được một vài cứ điểm trên người của Tuệ Vân sư tỷ.

Lâm Phong nhớ lại thời gian đầu gặp Phong Viêm, tên này còn không dám đối diện với Tuệ Vân sư tỷ, cuối cùng phải nhờ hắn bài mưu tính kế, bây giờ thì tốt rồi, hắn còn chưa làm ăn được gì mà gian thương đã sắp đại công cáo thành, thật là vô lý.

Nửa canh giờ trôi qua, các vị trưởng bối bắt đầu giới thiệu tộc nhân ưu tú, phần lớn là thanh niên trai tráng, lúc này Lâm Phong chợt nhận ra đa số thiên tài của Thánh Cung đều có xuất thân đại tộc.

Nổi bật nhất phải kể đến đệ nhất thiên tài Chiến Cung Ngạo Minh, cựu đệ nhất thiên tài Pháp Cung Lý Định Nhất, Bạch Tinh… và cả lão bà tương lai của hắn.

Lại thêm một canh giờ trôi qua, lão tổ Lãnh Phi Dương đột nhiên đứng dậy, ánh mắt uy nghiêm liếc nhìn xung quanh.

- Các vị đạo hữu, mấy năm gần đây Ma Giáo nổi loạn làm cho thiên hạ không được thái bình, lòng người bất an, chúng ta tuyệt đối không thể để bọn yêu nghiệt tiếp tục lộng hành.

Một lão đầu lên tiếng ủng hộ.

- Lãnh đạo hữu nói không sai, nhất định phải tiêu diệt Ma Giáo.

- Lão phu tán thành.

- Như trên…

Lãnh Phi Dương mỉm cười nhìn đám lão đầu.

- Lão phu biết các vị đạo hữu đều muốn tiêu diệt Ma Giáo nhưng yêu nghiệt thế lớn, chúng ta không thể đơn độc hành động, lão phu hi vọng mọi người có thể cùng hợp lực, hôm nay Lãnh gia tổ chức thiên kiêu đại hội không chỉ để gặp mặt các vị đồng đạo mà còn muốn cùng các vị kết mối nhân duyên.

- Lão phu nghe nói lần này Lãnh gia mở đại hội là muốn tìm đạo lữ cho Hàn Băng chất nữ có đúng không?

- Tiền bối nói không sai.

Lãnh Tuyên gật đầu khẳng định.

- Nhi nữ đã trưởng thành, không thể cứ giữ mãi trong nhà.

Một lão đầu đứng lên hướng về phía Lãnh gia hành lễ.

- Lão phu Cao Nghĩa, đại diện cho Cao gia ở Bạch Vân Thành mang đến một kiện thiên cấp binh khí, một vạn thượng phẩm linh thạch muốn cùng Lãnh gia kết thân.

Lão đầu vừa dứt lời thì một thanh niên từ bên trong đám người bước ra, khí thế bất phàm.

- Tiểu bối Cao Danh, tham kiến các vị tiền bối.

Lãnh Phi Dương khẽ gật đầu.

- Vừa bước vào vương giả, không tệ.

Có người đầu tiên sẽ có người thứ hai, liên tục các thế lực đứng ra bày tỏ muốn kết thân với Lãnh gia.

Lâm Phong ngồi một bên quan sát tình hình, vẻ mặt hiện rõ bất mãn.

- Đám người này đúng là không biết nhìn xa trông rộng.

Lão bà của hắn tài sắc song toàn vậy mà chỉ mang theo vài món binh khí, đan dược, linh thạch… đến cầu thân, còn không bằng lễ vật tên hộ vệ kia lén đưa cho hắn.

Tuy Hàn Băng là thiên tài nhưng chỉ vừa bước chân vào vương giả, một kiện thiên cấp binh khí đã là không tệ, nếu không có Lãnh gia phía sau thì sính lễ có lẽ còn ít hơn.

Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, có nên bớt lại chút lễ vật không?

- Lão biết khiêm tốn từ bao giờ vậy?

- Còn không phải vì lo cho tương lai của ngươi sao.

Vì để chuẩn bị số lễ vật cầu thân lần này có thể nói Lâm Phong đã dốc hết tâm huyết, ngay cả kim bài của lão Thánh Chủ cũng bị hắn sử dụng.

Lâm Phong lắc đầu, từ khi bước vào Thánh Cung, Hàn Băng luôn âm thầm bảo vệ hắn, chân tình của nàng là vô giá, không gì có thể so sánh.

Tuệ Vân ngồi bên cạnh chợt nhíu mày.

- Lâm sư đệ, hôm nay sư phụ có đến không?

- Sư tỷ có chuyện gì sao?

- Các gia tộc đều cử trưởng bối đến cầu thân, nếu chỉ có mình đệ sợ là không ổn.

- Đệ không muốn làm phiền sư phụ cho nên không có nói cho người biết.

Thật ra Lâm Phong chưa từng nghĩ tới sẽ mời sư phụ đi theo, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn cầu thân nên có một số thứ không hiểu cũng là chuyện bình thường.

- Ta đi tìm sư phụ.

Phong Viêm bỏ lại một câu rồi xoay người chạy đi, với tốc độ của hắn chỉ cần nửa canh giờ là về tới Thánh Cung.

Lâm Phong âm thầm cầu nguyện, hi vọng là không có chuyện gì xảy ra.

- Lão đầu, chẳng phải lão nói tất cả đều nằm trong tính toán của lão sao?

- Đây là bước ngoặt lão phu không lường trước được.

Mấy chục đời chủ nhân của Thông Thiên Các đều là nữ nhân tự dâng đến cửa, đây cũng là lần đầu lão đi cầu thân.

Ánh mắt Lâm Phong khẽ liếc nhìn Tuệ Vân sư tỷ bên cạnh, không biết sư tỷ có tính là trưởng bối hay không?

Trong lúc Lâm Phong còn đang tìm cách thì vài thanh âm kinh ngạc truyền đến, một trong Cửu Huyền bát tộc Bạch gia đã đưa ra sính lễ, ba kiện thiên cấp binh khí, ba gốc thiên cấp linh dược, ba vạn thượng phẩm linh thạch.

- Bạch Tinh tham kiến các vị tiền bối.

Tộc nhân được Bạch gia lựa chọn là Bạch Tinh, đệ nhị thiên tài Cửu Huyền Chiến Cung.

Theo sau Bạch gia là Ngạo gia, lễ vật tương tự với Bạch gia.

- Ngạo Minh tham kiến các vị tiền bối.

Lãnh Phi Dương nhìn tiểu tử trước mặt, ánh mắt tán thưởng, nếu như không phải đã hứa hẹn với lão Thánh Chủ thì có thể chọn tên nhóc này.

Bên trong một căn phòng của Lãnh gia, Lãnh Hàn Băng lặng lẽ quan sát động tĩnh bên ngoài, vẻ mặt lạnh lùng ẩn hiện lo lắng.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhịn không được hỏi.

- Sao tiểu Phong tử vẫn còn ngồi đó?

- Tên tiểu tử đó chắc là đang lo lắng.

- Chẳng lẽ sư đệ bỏ quên lễ vật ở nhà rồi?

Vương phu nhân lắc đầu.

- Hắn không lo chuyện lễ vật.

- Vậy là chuyện gì?

- Trưởng bối.

Ánh mắt Phi Dao nhìn về phía sư đệ của nàng, bên cạnh Lâm Phong lúc này chỉ có Tuệ Vân sư tỷ và Mạc Nguyên.

Phi Dao chợt nắm lấy cánh tay của mẫu thân, nhỏ giọng hỏi.

- Mẫu thân, sư tỷ có tính là trưởng bối không?

- Con lại muốn làm gì?

- Nữ nhi muốn giúp sư đệ cầu thân.

- Hồ đồ.

Vương phu nhân gõ vào đầu nhi nữ một cái rõ to, muội muội thay mặt tỷ phu cầu thân với tỷ tỷ, loạn hết cả lên.

Hàn Băng đột nhiên xoay người rời đi, vừa bước được vài bước thì bị mẫu thân ngăn lại.

- Không cần lo, ta đã phái người đến chỗ Lưu trưởng lão thông báo.

Từ lúc Lâm Phong bước vào Lãnh gia thì Vương phu nhân đã phát hiện ra vấn đề, bà liền phái người đến Đan Cung mời sư phụ Lâm Phong đến.