Vài ngày sau, các thế lực lần lượt rời Vô Phong Thành, lúc này chỉ còn Cửu Huyền Thánh Cung ở lại.
Tuy Thực Hồn đã được giải trừ nhưng linh hồn của Thánh Mẫu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, không thể sử dụng đại truyền tống trận.
Bên trong một căn phòng, Lâm Phong ngồi trên giường, đại thủ bắt ấn, một thanh tiểu kiếm lơ lửng trước mặt hắn.
- Đi.
Tiểu kiếm phá không bay đi đâm thẳng vào bức tường đối diện.
- Còn thiếu một chút nữa.
Trên bức tường có một chấm tròn màu đỏ, vị trí tiểu kiếm đâm vào chỉ cách chấm tròn một chút thôi.
Lâm Phong thu lại tiểu kiếm, đại thủ lần nữa kết ấn, tiểu kiếm tiếp tục phá không bay đi.
- Phập…
Lần này tiểu kiếm đâm thẳng vào hồng tâm, vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy đắc ý nhìn lão đầu.
- Lão đầu, thế này đã được chưa?
- Lực đạo không đủ mạnh, tốc độ không đủ nhanh.
- Nhưng mà ta đã đâm trúng hồng tâm rồi.
- Thì sao?
Lão đầu trả lời bằng giọng khinh bỉ, chỉ một cái hồng tâm mà tên ngốc này phóng trên dưới trăm lần, có gì mà đắc ý.
Lâm Phong nhìn tiểu kiếm trong tay, bộ ngự kiếm thuật này hắn đã tu luyện liên tục mấy ngày, bắt đầu cảm thấy chán rồi.
- Không biết còn phải ở lại cái nơi này đến bao giờ.
Mấy hôm trước, Lâm Phong đi xung quanh Vô Phong Thành để tìm nơi luyện tập đao pháp nhưng lại không tìm ra chỗ nào thích hợp, sau khi suy nghĩ một lúc, hắn quyết định tiến vào Hoang Nguyên để luyện tập nhưng lại bị lão đầu ngăn cản.
Hoang Nguyên là địa bàn của yêu thú, một khi long hồn xuất hiện nhất định sẽ kinh động đến bọn chúng.
Không còn cách nào khác Lâm Phong đành phải quay trở lại Vô Phong Thành, sau khi trở về phòng, lão đầu đã dạy cho hắn một bộ công pháp dùng để điều khiển phi kiếm.
- Là kiếm pháp sao?
Lâm Phong nhíu mày, bây giờ hắn đã có Đồ Long Đao còn học loại kiếm pháp này làm gì.
- Ta chợt nhớ ra còn có vài lò đan dược chưa luyện chế, bộ kiếm pháp này để sau có được không?
- Tiểu tử ngươi không muốn Diệt Thần Tiễn nữa hả?
- Hai thứ này thì liên quan gì với nhau?
- Còn không phải sợ tiểu tử ngươi chơi dại sao.
Diệt Thần Tiễn không giống binh khí thông thường, một khi bị đâm trúng dù là địch hay ta đều hồn phi phách tán, thân tử đạo tiêu.
Lão đầu sợ Lâm Phong nghịch ngu nên quyết định dạy cho hắn một bộ ngự kiếm thuật để đảm bảo an toàn.
Lâm Phong gật đầu, vẻ ngoài Diệt Thần Tiễn gần giống với đoản kiếm, cách này đúng thật không tệ.
- Chẳng phải lão nói Diệt Thần Tiễn không thể xuyên qua linh lực phòng ngự sao?
Trước khi sử dụng Diệt Thần Tiễn chỉ cần dùng linh lực hộ thể như vậy chẳng phải là được rồi sao.
Lão đầu thở dài, đúng như lão dự đoán, tên ngốc này sớm muộn cũng nghịch ngu.
- Đó chỉ là ghi chép bên trong cổ thư, tiểu tử ngươi có muốn thử nghiệm một chút không?
- Không cần đâu.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, lỡ như cổ thư ghi sai vậy thì hắn biết đi tìm ai để nói đạo lý đây.
Bên trong một căn phòng khác của phủ thành chủ, Linh Mộng đứng giữa phòng, tay cầm huyết kiếm, ý niệm vừa động, một đầu phượng hồn xuất hiện lơ lửng trên không.
- Thật cường đại.
Uy áp của phượng hồn không thua kém kim quy, chứng tỏ phẩm cấp của huyết kiếm có thể sánh ngang với Trấn Thiên Chung, hơn nữa bên trong huyết kiếm còn ẩn chứa truyền thừa của một vị thánh nhân.
Nắm bảo kiếm trong tay Linh Mộng có lòng tin quét sạch Nam Hoang, ngay cả Trịnh Luân cũng không thể ngăn cản nàng.
Đến khi nàng thống trị Cửu Huyền nhất định sẽ bắt đám lão đầu từng ức hiếp sư phụ phải trả giá.
Còn về chuyện Lâm Phong muốn lấy lại bảo kiếm, Linh Mộng chưa từng bận tâm, nàng có vô số cách để khiến tên nam nhân ngu ngốc kia từ bỏ.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, Linh Mộng thu lại phượng hồn.
- Có chuyện gì?
- Chủ nhân, Lãnh chấp sự cầu kiến.
- Mời nàng vào.
Lúc sau, cửa phòng mở ra, Lãnh Hàn Băng từ bên ngoài bước vào, bộ dáng vẫn lạnh lùng như thường.
- Không phải là ta không muốn trả mà là không thể trả.
Diệt Phượng xuất thế đã bị không ít người nhìn thấy, trong đó tứ đại Thánh Tử đều có tham vọng nhưng chưa dám động thủ.
Linh Mộng là Cửu Huyền Thánh Nữ, động đến nàng chẳng khác gì động đến Cửu Huyền cho nên đám người ngoài kia không dám mạo hiểm.
Ngược lại Lâm Phong chỉ là một tên linh giả lục cấp mang cái danh đệ nhất thiên tài thích chạy nhảy khắp nơi, bên cạnh lại không có cường giả bảo hộ, một khi để đám người ngoài kia biết Diệt Phượng rơi vào tay Lâm Phong chỉ mang đến vô số tai họa cho hắn.
Hàn Băng nhíu mày, những lời Linh Mộng nói không phải không có lý, thất phu vô tội hoài bích có tội.
Linh Mộng cảm giác hàn khí giảm đi vài phần, trong lòng đắc ý, lúc trước nàng không có cách đối phó vị tỷ muội này nhưng bây giờ thì khác, chỉ cần mang tên ngốc kia ra làm bia là được.
- Có chuyện này ta vẫn chưa nói với muội, Diệt Phượng đã nhận ta làm chủ.
Linh Mộng mang toàn bộ mọi chuyện liên quan đến Diệt Phượng nói ra, kể cả truyền thừa bên trong.
Trong số truyền thừa Linh Mộng nhận được, nổi bật nhất là một bộ kiếm pháp gọi là Diệt Phượng Cửu Kiếm, uy lực vô cùng bá đạo nhưng muốn luyện thành bộ kiếm pháp này có một điều kiện bắt buộc đó là binh khí phải sở hữu phượng hồn.
Hàn Băng biết Linh Mộng sẽ không lừa nàng nhưng nàng không thể thất hứa với lưu manh, nhất thời không biết nên nói gì.
Linh Mộng nhìn vẻ mặt bối rối của Hàn Băng, ý cười trên gương mặt càng hiện rõ.
- Tuy ta không thể trả lại Diệt Phượng cho hắn nhưng muội yên tâm, ta sẽ không để nam nhân của muội chịu thiệt.
- Ngươi…
Hàn Băng nghe Linh Mộng nói, đôi gò má thoáng ửng hồng, ánh mắt né tránh.
- Ngươi muốn giải quyết thế nào?
- Ta sẽ dùng 20 vạn thượng phẩm linh thạch mua lại Diệt Phượng.
Giá một món thiên cấp binh khí bình thường chỉ hơn 10 vạn thượng phẩm linh thạch, Linh Mộng biết Lâm Phong là một tên tham tài nên muốn dùng linh thạch che mờ mắt hắn.
Hàn Băng cũng biết lưu manh yêu linh thạch như sinh mệnh, nói không chừng hắn sẽ đồng ý lời đề nghị của Linh Mộng.
- Ta sẽ giúp ngươi chuyển lời.
- Muội nói với hắn giá cả có thể thương lượng, nếu không muốn dùng linh thạch trao đổi thì có thể dùng nguyên thạch.
- Thật sao?
- Xem như ta trả lại ân tình cho hắn.
Nguyên thạch được cất giữ cẩn thận bên trong cấm địa Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có hai người được phép ra vào, một là Thánh Chủ Mã Vạn Long, người còn lại là Thánh Mẫu Linh Tuyền.
Sau khi thương lượng xong, Lãnh Hàn Băng rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại Linh Mộng, ánh mắt suy tư.
- Dù sao hắn cũng cứu sư phụ một mạng, lần này để tên ngốc đó chiếm chút tiện nghi vậy.