Thiên La

Chương 300: Linh Mộng Thay Đổi



Năm xưa chủ nhân của Đồ Long Đao chỉ dựa vào một bộ Đồ Long Tứ Thức đã đánh khắp thiên hạ gần như không có đối thủ.

- Vận khí của tiểu tử này sao lại tốt như vậy.

Ngay cả lão đầu cũng cảm thán, mấy chục tên đệ tử của lão chỉ có vài tên nhận được truyền thừa, bọn họ đều phải trải qua vô số hung hiểm, giao chiến với không biết bao nhiêu cường giả mới có được.

So với ngọc giản truyền công thì truyền thừa cao cấp hơn rất nhiều, nếu như ngọc giản chỉ lưu lại công pháp thì truyền thừa còn ẩn chứa cả kinh nghiệm chiến đấu.

Sau một khoảng thời gian cười như điên dại, Lâm Phong bắt đầu lấy lại bình tĩnh, bây giờ cần phải tìm một nơi để luyện tập đao pháp.

Đồ Long Tứ Thức tuy bá đạo tuyệt luân nhưng lại có một nhược điểm chí mạng đó là chỉ có thể dùng binh khí ẩn chứa long hồn để thi triển, kim đao trong tay Lâm Phong là tuyệt thế bảo vật, một khi lộ ra sẽ mang lại cho hắn vô số phiền phức.

Bên trong thành trì e là không thể luyện tập, vậy thì chỉ có thể ra bên ngoài thành trì tìm kiếm một nơi thích hợp.

Lâm Phong vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đã đứng bên ngoài từ bao giờ, ánh mắt hắn chỉ nhìn lướt qua đối phương rồi xoay người rời đi.

Hai tên huyết y nhân vội đuổi theo.

- Lâm công tử, chủ nhân muốn gặp người.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, nơi này ngoài hắn và hai tên huyết y nhân ra thì không còn ai.

- Các ngươi đang nói chuyện với ta đó hả?

- Đúng vậy, chủ nhân muốn gặp công tử.

- Tình hình gì đây?

Đám huyết y nhân này bình thường hành sự vô cùng bá đạo, hôm nay lại cung kính với hắn, nhất định có vấn đề.

- Bây giờ ta không rảnh, chủ nhân các ngươi muốn gặp ta thì tự mình đến đây.

- Tiểu nhân sẽ lập tức đi thông báo.

Lâm Phong nhìn huyết y nhân thật sự chạy đi, vẻ mặt vô cùng đặc sắc, hắn chỉ nói chơi không ngờ đối phương lại làm thật.

- Rồi giờ làm sao đây?

Theo kế hoạch thì Lâm Phong sẽ đi tìm một chỗ luyện đao nhưng lỡ như Linh Mộng tới đây lại không thấy hắn, lúc đó sẽ nghĩ bản thân bị đùa giỡn, một khi yêu nữ lên cơn thì có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

- Dù sao bây giờ cũng không còn sớm, để hôm khác luyện cũng được.

Bên trong một căn phòng khác của Phủ Thành Chủ, Linh Mộng nắm trong tay một cái ngọc giản, bên trong là tin tức huyết y vệ vừa thu thập được.

Hôm trước sư phụ của nàng đã tỉnh lại, thương thế trên người đã dần hồi phục, Linh Mộng cũng không cần phải túc trực bên cạnh.

Nàng vừa trở về phòng liền ra lệnh cho huyết y vệ điều tra về hỏa nguyên chi khí, đến lúc này tin tức nàng nhận được chỉ là một con số không vô vọng.

- Một đám vô dụng.

Dù đã đoán trước được kết quả nhưng Linh Mộng vẫn không thể chấp nhận, tuy Thi Độc đã bị áp chế nhưng vẫn có khả năng bạo phát, nàng không thể để mối họa này tồn tại bên trong cơ thể của sư phụ.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, Linh Mộng thu lại ngọc giản, vẻ mặt tức giận trở lại như thường.

- Để hắn vào.

Cửa phòng mở ra, một tên huyết y nhân bước vào.

- Thuộc hạ tham kiến chủ nhân.

Linh Mộng nhíu mày.

- Người đâu?

- Lâm công tử nhờ thuộc hạ chuyển lời là… là…

- Nói.

- Chủ nhân muốn gặp Lâm công tử thì phải đích thân đến phòng của công tử.

Huyết y nhân vừa dứt lời liền cảm giác nhiệt độ bên trong căn phòng không ngừng tăng lên.

Linh Mộng mỉm cười, nụ cười của nàng vô cùng xinh đẹp nhưng lại khiến cho tên huyết y nhân cảm thấy lạnh người.

- Dẫn đường.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong ngồi trong phòng một lúc thì cảm giác có gì đó không đúng, với bản tính của yêu nữ một khi biết hắn không tới chỗ của nàng nhất định sẽ nổi trận lôi đình, bây giờ hắn lại ngồi trong phòng chờ nàng đến chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

- Không ổn rồi.

Lâm Phong lập tức rời phòng nhưng vừa chạy được vài bước thì nghe được giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến.

- Ngươi bước thêm một bước có tin ta cắt ba cái chân của ngươi không?

Linh Mộng bước tới, đôi mắt rực lửa nhìn tên nam nhân trước mặt, từ lúc trở thành Thánh Nữ đến giờ, nàng chưa bao giờ phải hạ mình như hôm nay.

Lâm Phong nhìn thấy yêu nữ xuất hiện, vẻ mặt kinh ngạc.

- Thánh Nữ đại nhân, sao người lại ở đây?

- Theo ta.

Linh Mộng bước vào phòng, ánh mắt liếc nhìn tên nam nhân phía sau.

- Đóng cửa.

- Thanh thiên bạch nhật, cô nam quả nữ ở chung một phòng nếu để người ngoài biết được sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Thánh Nữ.

- ẦM…

Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác được một đạo kình phong thổi tới, cửa phòng đang mở lập tức đóng lại.

Linh Mộng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho hắn.

- Cho ngươi.

Lâm Phong nhìn túi trữ vật bay tới liền thi triển Thiên Lý Tùy Hành né tránh, lần này hắn sẽ không trúng chiêu của yêu nữ.

Đợi khi túi trữ vật rơi xuống, Lâm Phong chạy tới kiểm tra thì phát hiện bên trong có mười mấy khối khoáng thạch to nhỏ khác nhau cùng với một mảnh hắc giáp.

- Không Gian Chi Thạch, Hộ Thần Giáp.

Sau khi kiểm tra vài lần, Lâm Phong phát hiện toàn bộ khoáng thạch bên trong túi trữ vật đều là Không Gian Chi Thạch, tổng giá trị lên đến vài trăm vạn trung phẩm linh thạch.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn nữ tử trước mặt, giọng nói nghi ngờ.

- Số khoáng thạch này thật sự cho ta?

- Lần này tập kích Ma Giáo ngươi biểu hiện không tệ, xem như là bản thánh nữ ban thưởng thêm cho ngươi.

- Vậy đệ tử xin đa tạ.

Lâm Phong mỉm cười thu Không Gian Chi Thạch vào giới chỉ, hắn đoán lần này yêu nữ ra tay hào phóng như vậy không chỉ vì chuyện Ma Giáo mà còn vì chuyện của sư phụ nàng.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút bối rối, thật ra hôm nay nàng muốn gặp Lâm Phong là để nói lời đa tạ nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tham tài của tên này lại không cách nào mở lời.

- Linh Mộng ta có ân phải trả, có thù tất báo, lần này nhường hắn một chút vậy.

Nàng do dự một lúc cuối cùng cũng quyết định mở lời.

- Lâm Phong.

- Có đệ tử.

- Đa tạ ngươi đã cứu sư phụ của ta, xem như ta nợ ngươi một ân tình, sau này nhất định sẽ báo đáp.

- Cổ nhân có câu lương y như từ mẫu, đây là chuyện đệ tử nên làm.

Lâm Phong cảm giác yêu nữ hôm nay rất khác, hắn chưa từng thấy nàng nói chuyện tử tế như vậy.

Linh Mộng đối diện với ánh mắt của Lâm Phong, không hiểu sao trong nội tâm có chút hoảng, nàng vội xoay người rời đi.

- Chờ đã.

Lâm Phong chợt nhớ ra một vấn đề rất quan trọng, hắn vội ngăn yêu nữ lại.

- Thánh Nữ có phải quên thứ gì rồi không?

- Ngươi có ý gì?

- Huyết kiếm.

Trong trận chiến mấy hôm trước, Lâm Phong đã nhờ Hàn Băng đưa kiếm cho Linh Mộng, đến giờ yêu nữ vẫn chưa trả kiếm cho hắn.

Linh Mộng lấy ra một thanh trường kiếm cầm trên tay, lưỡi kiếm đỏ rực, trên thân ẩn hiện hình ảnh một đầu phượng hoàng sống động như thật.

- Thanh kiếm này là của ngươi?

- Đúng vậy.

- Làm sao ta biết được lời của ngươi nói có thật hay không?

- Hàn Băng sư tỷ có thể làm chứng.

Linh Mộng lắc đầu.

- Hàn Băng và ngươi có quan hệ rất tốt, lời của nàng không tính.

- Ngươi…

Lâm Phong nhìn bộ dáng lưu manh của yêu nữ, xem ra nàng muốn đoạt kiếm của hắn.

- Ngươi có trả hay không?

- Kiếm này là Hàn Băng đưa cho ta, dù có phải trả cũng là trả cho muội ấy.

Linh Mộng thu lại huyết kiếm sau đó xoay người rời đi, Lâm Phong chỉ biết bất lực đứng nhìn, một khi xông lên chính là tự ngược.