Sau khi Phệ Linh Đại Trận bị phá, đệ tử Thánh Cung dần chiếm được ưu thế trước Thiên Sát Kim Phong nhưng bọn họ không tiếp tục giao chiến mà hướng về phía trưởng lão Thánh Cung bay đi.
Đám đệ tử vừa đến nơi lại nhìn thấy một tình cảnh làm cho cả đám trầm trồ, thế éo nào mà Ngự Thú Thánh Chủ lại đứng chung với Ma Giáo, trên người còn khoác cả hắc bào cứ như sợ người khác không biết bọn họ chung phe.
- Chẳng lẽ Ngự Thú Thánh Chủ đã rơi vào tay bọn Ma Giáo?
- Ngay cả Thánh Chủ cũng bị bắt làm con tin sao?
- Các ngươi không biết động não hả, có con tin nào nhìn ngon lành như vậy không?
Thanh niên bên cạnh đột nhiên hét lớn, đại thủ chỉ về phía chân trời, nơi đó có một đầu yêu cầm to lớn đang bay đến.
- Các ngươi mau nhìn, lại có yêu thú xuất hiện.
- Hình như chỉ có một đầu yêu cầm.
- Không đúng, đây là…
Đến khi nhìn rõ hình dáng yêu cầm, đám đệ tử lại được thêm một pha trầm trồ.
- Phi Thiên Điểu.
- Vô Cực Thánh Chủ đến rồi.
Kim sắc cự điêu như một đạo kim quang bay thẳng vào chiến trường, uy áp tổ huyết cuồng bạo làm cho đàn Thiên Sát Kim Phong vội tránh xa.
Phi Thiên Điểu chở theo một đám tu sĩ lơ lửng trên không, cầm đầu là Vô Cực Thánh Chủ, phía sau lão là mười mấy vị trưởng lão Thánh Cung, mỗi người đều có tu vi tôn giả.
- Quỷ Ảnh, đã lâu không gặp.
Lạc Minh liếc nhìn Ngự Thú Thánh Chủ.
- Đổng lão tặc cuối cùng cũng chịu ló cái đuôi rồi sao.
Quỷ Ảnh mỉm cười nhìn đối phương, vẻ mặt không chút biến đổi, chỉ vài tên tôn giả đến cũng vô dụng.
- Lạc huynh tuổi cao sức yếu không thích hợp đến những nơi thế này, tốt nhất nên sớm rời đi.
- Đa tạ các hạ đã quan tâm.
Đổng Khiếu đứng bên cạnh xen vào.
- Đêm dài lắm mộng, cẩn thận đám người này giở trò.
- Ta chính là muốn xem bọn chúng có thể giở trò gì.
Lạc Minh nghe đối phương nói liền ra lệnh cho đám đệ tử Thánh Cung thu lại vũ khí.
- Lão phu còn một vài đạo hữu đang trên đường đến, nếu các hạ không vội vậy chúng ta hãy chờ thêm một lúc.
- Tốt.
Quỷ Ảnh ra lệnh cho đám Ma Giáo phía sau thu lại vũ khí, dù sau kế hoạch đã không thành cứ để tất cả bọn chúng xuất hiện sau đó sẽ thả lưới thu gọn.
Bên dưới cự sơn, Lâm Phong lặng lẽ quan sát tình hình, ánh mắt dừng lại chỗ Phi Thiên Điểu, thanh niên này còn oai phong hơn cả Thiên Ảnh Ma Điêu của hắn.
- Xem ra Ma Giáo chơi thật rồi.
- Tiểu tử ngươi bây giờ chạy vẫn còn cơ hội.
Lâm Phong nhìn hai nữ tử bên cạnh, lần này cả Lãnh gia và Liễu gia đều tham chiến, với tính cách của hai nàng nhất định sẽ không chịu cùng hắn rời đi.
- Lâm trận bỏ trốn không phải đạo quân tử, chuyện này ta tuyệt đối không làm.
- Không ngờ tiểu tử ngươi cũng có chút cốt khí.
- Lão thật sự không còn cách nào sao?
- Cách không phải không có.
Lão đầu thở dài, lần này Ma Giáo không chỉ tập trung gần trăm vị tôn giả mà còn có U Minh Thánh Cung và Ngự Thú Thánh Cung làm đồng minh, dù tứ đại Thánh Cung có kéo hết nhân lực đến cũng khó phân thắng bại.
- Tiểu tử ngươi còn nhớ ngoại vực dị thú không?
- Chẳng lẽ lão muốn lấy con chuột đó ra dọa bọn chúng?
- Trước mắt chỉ có cách này.
Bên trong thiên địa đứng đầu là thánh nhân, một vị thánh nhân đủ sức trấn áp trăm vị tôn giả, lão đầu từng nói cấp độ của ngoại vực dị thú còn hơn cả thánh nhân, một khi xuất hiện không chừng có thể dọa chết Ma Giáo.
Chỉ là bây giờ Lâm Phong vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được ngoại vực dị thú, một khi ném ra sẽ không thể thu lại, trong quá trình ném chuột lỡ như xảy ra vấn đề thì không chỉ Ma Giáo mà Thánh Cung cũng gặp nạn.
- Lúc đó ta chẳng phải sẽ trở thành tội nhân thiên cổ sao?
Lâm Phong vừa nghĩ đã thấy lạnh người, một khi bị Thánh Ma truy sát thì dù thiên địa rộng lớn cũng không đủ chỗ cho hắn dung thân.
- RỐNG…
- NGÁO…
- HÚ…
Đúng lúc này, chân trời liên tục truyền đến tiếng gào thét của yêu thú, uy lực không thua kém gì Phi Thiên Điểu, từng đầu yêu thú lao nhanh về phía chiến trường, mỗi đầu đều chở theo một đám tu sĩ.
Dẫn đầu là lam sắc cự điêu, theo sau là một đầu hỏa xà, Quỷ Ảnh vừa nhìn thấy hai đầu yêu thú này liền biến sắc, bộ dáng không còn giữ được bình tĩnh.
- Phong Tuyết Cự Điêu, Địa Hỏa Long Xà.
Hai đầu yêu thú này đều là hộ cung thánh thú nhưng không thuộc về ngũ đại Thánh Cung, Phong Tuyết Cự Điêu đến từ Bắc Hoang Huyền Băng, Địa Hỏa Long Xà đến từ Tây Hoang Hỏa Dương.
Không chỉ có Ma Giáo mà chấp sự và đệ tử ngũ đại Thánh Cung đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, tất cả bọn chúng chưa từng nghe nói sẽ có viện binh đến tiếp ứng.
Từng đầu yêu thú dừng lại bên cạnh Phi Thiên Điểu, tổng cộng có chín đầu hộ cung thánh thú cùng với tứ đại Thánh Chủ và trên dưới trăm vị tôn giả, thực lực Thánh Cung chớp mắt đã chiếm được ưu thế.
Lạc Minh mỉm cười nhìn đám hắc y nhân.
- Đổng lão tặc, có muốn quay đầu không?
Vẻ mặt Quỷ Ảnh âm trầm đáng sợ, nhiều cường giả tiến vào Nam Hoang như vậy mà hắn hoàn toàn không nhận được một chút tin tức, chuyện này nhất định có vấn đề.
- Các ngươi đừng vội đắc ý.
Quỷ Ảnh lấy ra năm viên thú châu ném xuống, năm đầu yêu thú xuất hiện, khí tức không thua kém hộ cung thánh thú.
Đổng Khiếu cũng gọi ra ba đầu hộ cung thánh thú, Văn Tự Thiên cầm một cái tiểu chung lắc nhẹ.
- RỐNG…
- Là U Minh Cổ Xà.
Lâm Phong vừa nghe liền nhận ra chủ nhân của tiếng thét vừa rồi, ánh mắt nhìn về phía đám người Ma Giáo, nơi đó có năm đầu hắc xà lơ lửng trên không.
Nhìn chiến trường phía trước, Lâm Phong đột nhiên cảm giác bản thân vô cùng nhỏ bé, với tu vi của hắn bây giờ ngay cả tư cách làm ngư ông đắc lợi cũng không có.
Lúc này cả hai bên đã sẵn sàng tham chiến, Cửu Huyền Thánh Chủ chỉ về phía Ma Giáo hét lớn.
- THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO, TIÊU DIỆT MA GIÁO.
- XÔNG LÊN…
- GIẾT…
Cả hai bên cùng lao vào hỗn chiến, hơn hai trăm đạo khí tức tôn giả cùng lúc bạo phát, uy lực kinh thiên, đại địa chấn động.
Tu sĩ bên dưới tôn giả hoàn toàn không có cơ hội tham chiến, một khi tiếp cận chiến trường liền bị khí thế tôn giả áp chế, bọn chúng chỉ có thể tìm một nơi gần đó giao chiến
Văn Tự Thiên dẫn đầu U Minh Thánh Cung tham chiến, phía sau hắn còn có Thánh Tử và Thánh Nữ của Ngự Thú Thánh Cung, trận đấu vừa bắt đầu, U Minh Thánh Chủ liền bị tứ đại Thánh Tử vây đánh, Linh Mộng độc chiến Ngự Thú Thánh Nữ, tam đại Thánh Nữ liên thủ tấn công Ngự Thú Thánh Tử.
Lâm Phong chuẩn bị tham chiến thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi chạy đi đâu đó.
- Thế thiên hành đạo, tiêu diệt Ma Giáo.
- Bây giờ chưa phải lúc ngươi thể hiện.
Với thực lực của Lâm Phong một khi chạy vào chiến trường chỉ thêm tạ cho đồng đội, lão đầu chỉ về phía một gốc yêu thụ gần đó.
- Qua đó nhìn xem còn thứ gì không?
- Lão muốn dùng Phệ Linh Đại Trận?
Lâm Phong vừa nghe liền nhận ra ý định của lão đầu, chỉ là cái đám yêu thụ này hình như không quá lợi hại.
- Thứ này thật sự có tác dụng sao?
- Dùng được hay không còn phải xem ngươi bố trận thế nào.
Bên cạnh Lâm Phong lúc này chỉ còn lại tam nữ, Linh Mộng và mấy lão tôn giả đã sớm chạy đi tham chiến.