Thiên La

Chương 291: Phá Trận



Lâm Phong lấy ra một cái ma trận nắm trong tay.

- Các vị tiền bối chú ý, tiểu bối chuẩn bị kích hoạt bảo vật.

Vừa dứt lời, cả đám người Lâm Phong đột nhiên biến mất giữa thiên địa, Văn Tự Thiên đang đuổi theo phía sau chợt biến sắc.

- Âm Dương Ma Trận, chẳng phải thứ này đã tuyệt tích rồi sao.

Lão đầu bên cạnh Văn Tự Thiên xoay người nhìn về phía sau.

- Thánh Chủ, bọn chúng đang chạy về phía Phệ Linh Đại Trận.

- Không biết sống chết.

Phệ Linh Đại Trận không phải muốn phá là phá, chưa kể bên cạnh còn có cường giả tọa trấn.

Lâm Phong vừa bay tới bên cạnh một cái thất sắc quang trụ chợt có thêm vài lão đầu xuất hiện ngăn hắn lại.

- Thì ra là các ngươi giở trò.

- Nếu các ngươi đã đoán được thì không cần phải nhiều lời.

Từ lúc rơi vào Phệ Linh Đại Trận, Lâm Phong đã có cảm giác không đúng, trình độ trận pháp của đám lão đầu Ngự Thú Thánh Cung đứng đầu Nam Hoang làm sao có thể không nhận ra phía trước có đại trận.

Sự thật là bọn chúng đã sớm nhìn ra Phệ Linh Đại Trận hơn nữa còn cố ý dẫn tất cả mọi người vào bên trong đại trận.

- Không ngờ một trong Ngũ Đại Thánh Cung lại đi làm tay chân cho Ma Giáo.

- Đáng tiếc lúc các ngươi nhận ra đã quá muộn.

Năm lão đầu Ngự Thú Thánh Cung cùng lúc xông tới, khí tức tôn giả bạo phát Lâm Phong cảm giác như thái sơn áp đỉnh, linh lực ngưng trệ, không thể cử động.

- Phá.

Ba vị tôn giả phía sau Lâm Phong đồng loạt động thủ, một lão đầu kích hoạt pháp chỉ, lam quang rực sáng, vô số sợi xích bay về phía đối thủ.

- Đám lão đầu này giao cho bọn ta, các ngươi mau đi phá trận.

- Làm phiền các vị tiền bối.

Lâm Phong lập tức lao về phía Phệ Linh Đại Trận, thời gian của hắn không còn nhiều, đợi khi đám người U Minh Thánh Cung đuổi tới sẽ không còn cơ hội.

Đám lão đầu Ngự Thú Thánh Cung nhìn Lâm Phong lướt đi cũng không thèm đuổi theo, Phệ Linh Đại Trận là do bọn họ bố trí nên hiểu rõ muốn phá trận cần ít nhất mười vị tôn giả toàn lực xuất kích, dù một trăm tên vương giả kéo tới cũng vô dụng.

Lâm Phong bay tới bên cạnh thất sắc quang trụ, vẻ mặt ngơ ngác, đám lão đầu kia vậy mà không ngăn hắn phá trận.

- Chẳng lẽ còn có huyền cơ?

- Bớt nhảm, tiểu tử ngươi còn không mau phá trận.

- Lão không thấy lần này quá đơn giản sao?

- Không có Thông Thiên Lệnh thì dù có ngàn tên Lâm Phong cũng vô dụng.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân bên cạnh đột nhiên ngây người, trong lòng có chút bất an, chẳng lẽ cái tên này là thùng rỗng kêu to.

- Ngươi có phá được trận này không?

- Yên tâm, nhà ta ba đời phá trận.

- Còn không mau phá trận.

- Bàn tay ta làm nên tất cả, nếu biết sờ trận pháp sẽ tan ra, phá…

- ẦM…

Lâm Phong hét lớn, đại thủ đập vào thất sắc quang trụ, cả tòa Phệ Linh Đại Trận rung lên sau đó vỡ thành từng mảnh.

Chiến trường hỗn loạn trở nên tĩnh lặng, Thánh Cung ngơ ngác, Ma Giáo kinh ngạc, đám yêu thú nhìn thấy đối thủ đột nhiên ngừng chiến cũng không dám manh động.

- Các vị đạo hữu, thời cơ đến rồi.

Trưởng lão Thánh Cung dẫn đầu bay về phía Ma Giáo, tuyệt đối không thể để cho đám tiểu nhân này làm ngư ông đắc lợi.

Quỷ Ảnh đứng trên đỉnh cự sơn, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ, đại sự sắp thành không ngờ lại xuất hiện biến cố.

Một lão đầu đứng bên cạnh Quỷ Ảnh trầm giọng.

- Thủ lĩnh, bọn chúng tới rồi.

- Chuẩn bị nghênh chiến.

- Tuân lệnh.

- Lần này bản tọa sẽ không để cho một tên nào chạy thoát.

Cách đó vài dặm, Linh Mộng vẫn đang ngây người nhìn tên nam nhân bên cạnh, lần đầu tiên trong đời nàng nhìn thấy một cảnh tượng ảo ma như vậy, cảm giác như một con kiến đâm vào con voi sau đó con voi bị đánh bay xa cả vạn dặm.

- Ngươi… sao có thể…

- Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết thì ta sẽ sẵn lòng trả lời.

Lâm Phong bày ra bộ dạng cao thâm.

- Nói cho ngươi biết một bí mật, bàn tay này của ta có thể phá giải tất cả trận pháp trên đời.

- Khoác lác.

Tuy Linh Mộng không biết làm sao tên ngốc này phá được Phệ Linh Đại Trận nhưng nàng tuyệt đối không tin trên đời này lại có bàn tay vàng xuất hiện.

- Nam nhân không có một tên nào là thành thật.

- Chẳng phải còn có ta sao?

- Ngươi có dám phát thệ không?

- Có gì không dám.

Lâm Phong một tay chỉ thiên, một tay chống eo, thầm nghĩ nữ nhân dù sao cũng là nữ nhân, mấy trò trẻ con này mà cũng tin được.

- Ta mà nói xạo sẽ bị trời đánh…

- ẦM…

Lâm Phong vừa dứt lời thì một đạo hắc quang từ đâu bay đến sau đó nổ tung trên không tạo thành một đám hắc vụ bao phủ mấy chục dặm thiên địa.

Linh Mộng vừa nhìn thấy hắc vân liền xoay người rời đi, Hàn Băng nhìn lưu manh vẫn còn ngơ ngác, nhỏ giọng nói.

- Mau đi thôi.

- Hàn Băng sư tỷ, đám hắc vân đó ở đâu ra vậy?

- Đó là tính hiệu của Ma Giáo.

- Làm hết hồn…

Không chỉ Lâm Phong mà ngay lão đầu cũng bị dọa xanh mặt, lão còn tưởng tiểu tử này phạm khẩu nghiệp nên bị trời phạt, lúc đó cả lão cũng tiêu luôn.

Đúng lúc này, hơn ngàn hắc y nhân từ bên trong Thiên Phong Sơn Mạch bay ra bao vây đám người ngũ đại Thánh Cung, trong số tu sĩ vừa xuất hiện có gần trăm đạo khí tức đạt đến cấp bậc tôn giả.

Thiên Sát Kim Phong đuổi theo phía sau tu sĩ Thánh Cung đột nhiên cảm giác được ngàn đạo khí tức hùng mạnh truyền đến, bọn chúng lập tức dừng lại, lúc này ngũ đại Thánh Cung đã rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, trước có Ma Giáo sau có yêu phong.

Một vị trưởng lão Thánh Cung lớn giọng hét.

- Đổng lão tặc có ở đây không?

Quỷ Ảnh liếc nhìn hắc y nhân bên cạnh.

- Đổng Thánh Chủ, hình như đám lão đầu kia đang tìm ngài.

Hắc y nhân bên cạnh Quỷ Ảnh bước lên, lăng không đối diện trưởng lão Thánh Cung, đại thủ nắm lấy hắc bào kéo xuống để lộ thân ảnh trung niên nam tử uy phong, người này không ai khác chính là đương kim Ngự Thú Thánh Chủ, Đổng Khiếu.

- Làm sao các ngươi biết lão phu ở nơi này?

- Chuyện xấu của lão bọn ta đã biết từ lâu.

- Hừ, nếu các ngươi đã biết sao còn chạy tới đây nộp mạng?

Tin tức Ma Giáo xuất hiện bên trong Thiên Phong Sơn Mạch là do Ngự Thú Thánh Cung truyền đi, đã biết là âm mưu sao còn đâm đầu chui vào.

Vài vị trưởng lão Thánh Cung lấy ra hồng châu cầm trên tay.

- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.

Đám lão đầu vừa dứt lời liền bóp nát hồng châu, vài đạo hồng quang bắn lên cao sau đó nổ tung hóa thành từng đám thất sắc linh vân.

- RỐNG…

Thanh âm vang vọng từ chân trời truyền đến, một cái bóng đen to lớn bay về phía chiến trường.

- Phi Thiên Điểu.

Đổng Khiếu vừa nghe liền nhận ra đầu yêu cầm đang bay tới là một trong số hộ cung thánh thú của Vô Cực Thánh Cung.

Quỷ Ảnh nhìn đầu yêu cầm vừa xuất hiện, ánh mắt không chút hoảng loạn.

- Đổng thánh chủ đang lo lắng sau?

- Phi Thiên Điểu xuất hiện chứng tỏ bọn chúng đã có chuẩn bị, không thể chủ quan.

- Đổng Thánh Chủ đã nói như vậy thì bản tọa sẽ chuẩn bị thêm cho bọn chúng vài cái quan tài.

Vì đại kế ngày hôm nay, Quỷ Ảnh không chỉ tập hợp toàn bộ Ma Giáo ở Nam Hoang mà còn mời cường giả từ tổng giáo đến trợ giúp, dù khai chiến trực diện cũng không rơi vào hạ phong.

Lúc này ngũ đại Thánh Cung đã mất một, Ma Giáo lại có thêm đồng minh, thực lực hai bên chênh lệch như trời với đất.