Thiên La

Chương 260: Thượng Cổ Chiến Trường 32



Đúng lúc này, một đầu hải sa từ bên dưới đại hải phóng về phía Thiên Ảnh Ma Điêu, trường thương trong tay Phong Thanh Thanh đâm xuống, thất đạo thương ảnh hiện ra ngăn cản hải sa tấn công.

Cùng lúc đó, một đạo hồng ảnh từ xa bay đến đâm vào đầu hải sa, đánh thanh niên này rơi vào đại hải.

- Cứu tinh đến rồi.

Lâm Phong vừa nhìn thấy hồng ảnh xuất hiện, vẻ mặt liền trở nên hưng phấn, hắn chưa kịp chào hỏi thì Linh Mộng đã đứng ngay phía sau.

- Tốc độ thật khủng khiếp.

Phong Thanh Thanh nhìn hồng y nữ tử bên cạnh, ánh mắt ẩn hiện kiêng kị, nàng chỉ cảm giác được một đạo khí tức mạnh mẽ ập đến thì Linh Mộng đã xuất hiện, nếu đối phương động thủ chưa chắc nàng kịp đề phòng.

Linh Mộng đi tới bên cạnh Hàn Băng, ánh mắt không ngừng quan sát tỷ muội.

- Hàn Băng, có bị thương ở đâu không?

- Ta không sao.

- Muội yên tâm, có ta ở đây sẽ không để đám yêu thú tổn thương đến muội.

Lâm Phong đứng bên cạnh, vẻ mặt có chút khó coi, tuy Linh Mộng là nữ tử nhưng hắn vẫn cảm giác yêu nữ rất có tiềm năng trở thành tình địch lợi hại, không thể không phòng.

Hắn đi đến giữa Linh Mộng và Hàn Băng, ánh mắt bất cần nhìn yêu nữ.

- Hàn Băng sư tỷ đã có ta bảo vệ, không cần ngươi quan tâm.

- Ngươi có bản lĩnh đó sao?

- Bản lĩnh của ta thế nào không phải ngươi đã được nếm thử rồi sao?

Lâm Phong vừa nói vừa giơ bàn tay trước mặt yêu nữ, vẻ mặt đắc ý.

- Ngươi…

Linh Mộng trừng mắt nhìn tên nam nhân đối diện, chuyện xảy ra ở Lạc Nhạn Cốc là một trong những ký ức nàng muốn quên nhất nhưng mỗi lần nhìn thấy Lâm Phong là thứ cảm giác tê dại ấy lại hiện ra.

- Muốn chết.

- Dừng tay.

Lãnh Hàn Băng vừa nhìn thấy hồng hỏa trên người Linh Mộng rực cháy liền bước lên ngăn cản, ánh mắt lạnh lùng chỉ liếc một cái đã khiến tên nào đó câm lặng.

- Bây giờ không phải lúc tranh luận.

- Hừ.

Linh Mộng nhìn tên khốn đối diện, hồng hỏa trên người tan biến, sẽ có một ngày nàng làm cho hắn hối hận vì đã xuất hiện trên đời này.

Trong lúc Lâm Phong và Linh Mộng to nhỏ thì đám thiên thú đã đuổi theo sát Thiên Ảnh Ma Điêu, một đầu hải sa há miệng phun nước về phía Ảnh Điêu.

Linh Mộng tế ra pháp chỉ, hỏa quang vừa lóe lên liền bị Lâm Phong ngăn lại.

- Mau dừng tay.

- Tại sao ta phải nghe lời ngươi?

Lâm Phong nhìn yêu nữ vẫn tiếp tục kích hoạt pháp chỉ, hắn lao tới đứng đối diện nàng.

- Ngươi không được dùng hỏa công.

- Liên quan gì đến ngươi.

- Ngươi không phải là đan sư nên không thể dùng hỏa công.

- Ngươi…

Linh Mộng phẫn nộ nhìn tên nam nhân đối diện, ngọc phong lên xuống liên tục, cái lý do trời ơi này nàng tuyệt đối không thể chấp nhận.

- Ta thích dùng lửa đó, ngươi làm gì được ta?

- Quân tử không đánh nữ nhân, ngươi đừng ép ta.

- Ngươi cũng xứng làm quân tử?

- Chẳng lẽ ngươi chưa nghe qua đại danh đỉnh đỉnh quân tử đao, Lâm Phong?

Lâm Phong vừa dứt lời thì bên dưới đại hải xảy ra dị biến, hàng chục vạn yêu thú đang giao chiến với tu sĩ đột nhiên bỏ chạy tán loạn, ngay cả đám thiên thú đang đuổi theo Thiên Ảnh Ma Điêu cũng dừng lại.

Vài đạo khí tức kinh thiên động địa xuất hiện sau đó là từng tiếng gầm thét truyền đến làm cho mấy vị tôn giả nhíu mày.

- Không lẽ là thánh thú?

- Không đúng, lão phu không cảm giác được khí tức sinh mệnh.

Trong lúc hai bên tạm thời đình chiến thì một thanh bạch cốt cự kiếm dài đến mấy chục trượng nhô lên khỏi đại hải, mũi kiếm đâm xuyên qua người hải sa, tiếp đó là từng bộ hài cốt khổng lồ nổi lên.

Lâm Phong đứng trên Thiên Ảnh Ma Điêu nhìn xuống, vẻ mặt đắc ý.

- Cuối cùng cũng xuất hiện.

- Đây chính là kế hoạch của tiểu tử ngươi?

- Không sai.

Bên trong mỗi viên bạo đan đều được cho vào một chút Âm Thi Phấn, một khi bạo đan phát nổ thì một phần Âm Thi Phấn sẽ dính lên người đám yêu thú, phần còn lại sẽ chìm xuống đại hải.

Đợi khi Âm Thi Phấn phát tác thì đám cốt thú sẽ quấn lấy đám yêu thú, Lâm Phong có thể thừa cơ xông vào hải vực tầm bảo, hắn càng nghĩ càng khâm phục trí tuệ của mình.

- Đúng là diệu kế.

- Hài…

- Có phải lão đang cảm thán trước sự thông minh tuyệt đỉnh của ta đúng không?

- Chơi gì cũng ngu chỉ có chơi ngu là giỏi.

Lão đầu thở dài, giọng nói bất lực.

- Tiểu tử ngươi có di ngôn gì thì nói lẹ đi, để lão phu còn ghi lại.

- Chẳng lẽ xuất hiện bước ngoặc mà ta không lường trước được?

- Ngươi không thấy gì lạ sao?

Lâm Phong nhìn xuống bên dưới đại hải, đám cốt thú đang điên cuồng đồ sát yêu thú, một vùng lam hải dần biến thành huyết hải.

Một bộ xà cốt đang quấn chặt lấy một đầu hải sa, xà khẩu cắn tới, một nữa cơ thể hải sa ra đi, huyết nhục tràn lan.

Cách đó không xa, một bộ lam cốt cự quy đang truy sát đám yêu thú, lam cốt to như một ngọn tiểu sơn, mỗi lần há miệng là nuốt chửng vài chục đầu yêu thú.

Vài chục bạch cốt xúc tua từ bên trong đại hải phóng về phía đám tu sĩ trên không, tốc độ còn nhanh hơn cả Thiên Ảnh Ma Điêu, vài thanh niên không kịp đề phòng liền bị kéo xuống.

Lâm Phong bị cảnh tượng trước mắt dọa cho xanh mặt, hắn vội ra lệnh cho Ảnh Điêu bay về phía ngũ đại Thánh Cung.

- Không lẽ bọn này hút hít quá nhiều nên bị ngáo rồi?

- Nếu lão phu đoán không lầm thì nơi này chính là một cái Yêu Huyệt.

Bên trong mỗi bộ hài cốt đều còn yêu đan chứng tỏ bọn chúng không phải chết vì giao chiến mà là vì thọ nguyên đã tận.

Thông thường đám yêu thú sẽ tìm những tuyệt âm chi địa để làm mộ huyệt, khi bọn chúng chết đi, yêu cốt sẽ tự động hấp thu âm khí để tồn tại, đến khi âm khí cạn kiệt thì yêu cốt cũng tiêu tan.

Lâm Phong nghe đến đây liền xen vào.

- Yêu cốt có thể hấp thu âm khí?

- Chỉ có yêu cốt thì không thể nhưng có thêm yêu đan thì có thể.

- Vậy âm khí đó có dùng được không?

- Có thể luyện thành binh khí, uy lực không thua kém khoáng thạch bao nhiêu.

Lão đầu vừa dứt lời thì nhìn thấy kim quang lấp lánh bên trong đôi mắt của Lâm Phong, giữa lúc sinh tử cận kề vậy mà tên này vẫn nổi lên lòng tham, đúng là hết thuốc chữa.

- Tiểu tử ngươi muốn thu yêu cốt?

- Bảo vật trước mặt sao có thể không thu.

Mỗi bộ yêu cốt bên dưới đại hải đều có kích thước siêu to khổng lồ, vài bộ to như một ngọn tiểu sơn, nếu lời của lão đầu không sai thì chỉ cần hắn ôm được một bộ về nhà đã không uổng công chuyến đi lần này.

Vấn đề là đám thú cốt này nhìn có vẻ rất trâu bò, ngay cả thiên thú và tôn giả cũng bị bọn chúng đuổi đánh.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn quyết định tạm thời rút lui, đợi Âm Thi Phấn hết tác dụng thì hắn sẽ xông vào hải vực hốt cốt, trong người hắn vẫn còn mấy chục cái tú trữ vật chưa sử dụng, đúng lúc có thể mang ra dùng.

Có Trấn Yêu Thạch hộ thể thì Lâm Phong không phải sợ uy áp đến từ yêu đan của yêu thú, chút nữa thôi mấy bộ thú cốt bên dưới sẽ rơi vào túi của hắn, vừa nghĩ thôi đã thấy hưng phấn.

- Lão tử tính toán như thần.

- Như hạch.

- Lão không dìm hàng ta thì không chịu nổi hử?

- Dù tiểu tử ngươi có đợi thêm vạn năm cũng không thu được đám thú cốt bên dưới.

Tuy ý thức của đám thú cốt không còn nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn đó, một khi cảm giác được nguy hiểm, bọn chúng sẽ lập tức tấn công.