Thiên La

Chương 259: Thượng Cổ Chiến Trường 31



Tứ đại tôn giả vừa xông vào đàn hải sa liền nhìn thấy vị trí của Hải Sa Vương, bọn họ chưa kịp động thủ đã bị một đám hải sa dùng thủy kích tấn công.

Một lão đầu đạp bộ pháp lướt qua công kích của hải sa, trường kiếm trong tay chém xuống bên dưới, một đạo kiếm khí dài mấy trăm trượng phá không bay đi.

- RỐNG…

Hải Sa Vương nhìn kiếm khí bay đến, ngư vĩ quét một vòng, hải vực dậy sóng, một bức thủy thành cao hơn trăm trượng xuất hiện ngăn cản công kích.

- ẦM…

Hai bên vừa va chạm, linh lực bạo động, kiếm khí và thủy thành đều cùng lúc tan biến, đám hải sa bên cạnh nhìn thấy yêu vương bị công kích lập tức phóng về phía tứ đại tôn giả.

Một vị tôn giả bước lên, đại thủ kết ấn, hải vực dưới chân hóa thành một cái vòng xoáy khổng lồ cuốn lấy đám hải sa đang lao tới.

Cách đó vài dặm, Lâm Phong vẫn đang lặng lẽ quan sát chiến trận, ánh mắt của hắn liên tục dừng lại ở vị trí đám hải sa.

- Cái tên Hải Sa Vương đó hình như còn lợi hại hơn cả lão kiếm ngư.

- Huyết mạch của tên đó còn tinh thuần hơn U Minh Cổ Xà.

- Hèn gì lại bá đạo như vậy.

Lão đầu vừa nhìn liền nhận ra Hải Sa Vương là một đầu tổ thú, một cái vẫy đuôi đã đẩy lui tứ đại tôn giả, cầm đầu hàng vạn hải sa, không phải tổ thú tuyệt đối không thể làm được.

Lâm Phong nhìn lão kiếm ngư đang bị mấy vị tôn giả vây đánh, bây giờ có ló mặt ra thì lão cũng không làm gì được hắn.

- Tới lúc lão tử thể hiện rồi.

- Tiểu tử ngươi lại muốn làm trò gì nữa?

- Lão cứ đợi mà xem kịch hay.

Vừa dứt lời, Lâm Phong liền thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, tuy cấp độ Ảnh Điêu không bằng hai đầu cự thú nhưng có thể dựa vào tổ huyết áp chế đám địa cấp yêu cầm xung quanh.

Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay đi, vừa tiến vào phạm vi hỗn chiến liền bị một đám yêu đuổi theo.

- RỐNG…

Uy áp tổ thú bùng nổ, mấy chục đầu yêu cầm đang bay tới chợt dừng lại, ngay cả đám thủy yêu bên dưới đang chuẩn bị phun nước cũng ngậm miệng.

Lâm Phong nhìn đám yêu thú không chiến mà lui, khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt đắc ý.

- Đúng là không uổng công lão tử chỉ dạy.

- Ngu ngốc.

- Ngu chỗ nào, sao ta không nhìn thấy?

- Tiểu tử ngươi thử nhìn phía sau xem.

Lâm Phong vừa xoay người liền đứng hình, mặt cắt không giọt máu.

- Đậu xanh, mấy tên này ở đâu chui ra vậy?

Một đám thiên thú đang giao chiến với tu sĩ đột nhiên đổi hướng đuổi theo Thiên Ảnh Ma Điêu, đối với bọn chúng thì một đầu địa thú sở hữu tổ huyết bổ dưỡng hơn rất nhiều so với một đám vương giả.

Mấy tên vương giả đang giao chiến nhất thời không biết phải làm sao, đám thiên thú đột nhiên bỏ chạy làm cho bọn họ không còn đối thủ.

Một lão đầu vuốt râu suy tư.

- Không biết cái tên đó đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì mà đến yêu thú cũng căm phẫn.

- Chỉ là mấy tên chưa trải sự đời.

- Cứu không?

- Cứ để bọn chúng trải đời một chút.

Thiên Ảnh Ma Điêu chỉ vừa bay vào chiến trường được một lúc đã bị gần chục thiên thú đuổi theo, tình hình không mấy lạc quan.

- Lão đầu, bây giờ làm sao đây?

- Chạy ngay đi, trước khi, mọi điều tồi tệ hơn.

Hai nữ tử bên cạnh đã sẵn sàng chiến đấu, Phong Thanh Thanh dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn tên dâm tặc bên cạnh, nàng biết sớm muộn gì tên này cũng sẽ gây họa.

- Đây là diệu kế của ngươi đó hả?

- Yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong tính toán của ta.

Lâm Phong lấy ra mấy viên bạo đan ném về phía đám thiên thú đang đuổi theo, bạo đan nổ tung tạo thành một đám hắc vụ che kín tầm nhìn của đám yêu thú.

- Tiểu điêu đổi hướng.

Mục tiêu ban đầu của Lâm Phong là chạy đến chỗ ngũ đại Thánh Cung nhưng khoảng cách hai bên vẫn còn khá xa, chỉ sợ chưa đến nơi đã bị đám thiên thú đuổi kịp.

Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay về phía đám tu sĩ gần đó, Lâm Phong liên tục ném ra bạo đan hạn chế tầm nhìn của yêu thú, Lãnh Hàn Băng dùng hàn khí ngăn cản yêu thú tiếp cận, chỉ có Phong Thanh Thanh là đứng bên cạnh quan sát, đề phòng yêu thú tập kích từ xa.

Lâm Phong lấy mấy chục viên bạo đan đưa cho bạo nữ.

- Mau ném đi.

- Mấy thứ vô dụng này ngươi cứ giữ mà dùng.

Tuy Phong Thanh Thanh không biết dâm tặc đang dùng thứ gì nhưng nàng có thể cảm giác được uy lực của mấy thứ này chỉ ngang với huyền cấp pháp binh, dù ném trúng thiên thú cũng vô dụng.

Mấy chục tên tu sĩ đang giao chiến với yêu thú đột nhiên cảm giác được vài đạo uy áp khủng bố ập đến, bọn chúng vừa nhìn qua liền bị khung cảnh trước mắt dọa cho xanh mặt, bộ dáng không khác gì Lâm Phong.

- Chạy mau.

Cả đám lập tức kích hoạt pháp chỉ, đối mặt với mười mấy đầu thiên thú cùng lúc tấn công cho dù là tôn giả cũng phải rén vài phần chứ đừng nói đến một đám linh giả.

Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục bay đi, nơi nào có tu sĩ là nơi đó có Ảnh Điêu, đám thiên thú vẫn đuổi sát theo phía sau, chẳng mấy chốc đã làm cho một góc chiến trường trở nên hỗn loạn.

Đám lão đầu cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, tiếp tục thế này thì đội hình chiến đấu của bọn họ sẽ bị rối loạn.

Hư ảnh cự côn dài hơn trăm trượng đập vào đám yêu thú đang đuổi theo Lâm Phong làm cho một đầu thiên thú rơi vào đại hải.

Một vị vương giả tế ra pháp chỉ, kim quang lóe lên, hàng ngàn thanh kiếm bay về phía đám thiên thú.

- RỐNG…

Nhờ có mấy vị vương giả tham chiến mà khoảng cách giữ Thiên Ảnh Ma Điêu và đám thiên thú càng lúc càng kéo dài.

- Thơm rồi, đi thôi.

Lâm Phong vừa dứt lời, Thiên Ảnh Ma Điêu liền vỗ cánh bay về phía ngũ đại Thánh Cung, vừa bay được một lúc thì bị một đầu thiên thú chặn đường, Ảnh Điêu lại phải đổi hướng bay đi.

Cách đó vài dặm, Linh Mộng đang cùng với các vị trưởng lão đại chiến với đám hải sa thì đột nhiên một tiếng thét quen thuộc truyền đến.

- Là hắn.

Linh Mộng vừa nghe liền nhận ra thanh âm của Thiên Ảnh Ma Điêu, Lâm Phong đã xuất hiện, không chừng Hàn Băng cũng ở đâu đó quanh đây, nàng lấy ra một cái la bàn quan sát sau đó hóa thành một đạo hồng ảnh bay đi.

Mấy vị trưởng lão bên cạnh đang bận giao chiến với thiên thú đến khi phát hiện vấn đề thì đã không kịp ngăn lại.

Một lão đầu nhíu mày.

- Không biết nha đầu đó lại muốn làm gì?

- Có cần đuổi theo không?

Lão đầu bên cạnh lắc đầu.

- Không cần, với bản lĩnh của Linh Mộng chỉ cần không xuống hải vực sẽ không sao.

- Hy vọng là như vậy.

Lỡ như Linh Mộng xảy ra chuyện thì đến khi trở về bọn họ không biết phải làm sao bàn giao với Thánh Mẫu.

Trong lúc hàng vạn tu sĩ cùng với vô số yêu thú giao chiến thì có một đầu địa cấp yêu cầm chạy loạn khắp chiến trường, phía sau là mấy đầu thiên thú đang điên cuồng truy đuổi.

Phần lớn yêu thú nơi này là thủy yêu, sở trường của thủy yêu là thủy chiến một khi rời khỏi hải vực thì thực lực sẽ suy yếu vài phần, tốc độ cũng sẽ giảm xuống.

Thiên Ảnh Ma Điêu lại là một trong số yêu cầm sở hữu tốc độ nhanh nhất trên không, nhờ có sự chỉ dạy tận tình của Phi Dao mà khả năng lạng lách đánh võng của thanh niên này đã đạt đến trình độ thượng thừa, tạm thời chiếm được ưu thế.