Kiếm ngư xông thẳng vào hắc hải, một đám thiên thú lao vào hỗn chiến làm cho ngàn dặm hải vực dậy sóng.
- Lão đầu, tình hình thế nào rồi?
- Không biết.
Từ vị trí của Lâm Phong hoàn toàn không quan sát được trận hỗn chiến bên dưới, với tu vi của hắn nếu mạo hiểm phóng xuống thì nhất định là một đi không trở lại.
Theo như kế hoạch ban đầu, cự xà và cự giải chỉ cần dẫn dụ chương ngư chạy đến động phủ kiếm ngư là đại công cáo thành, không hiểu sao ba thanh niên này lại quần nhau ở đây làm cho kế hoạch của Lâm Phong loạn hết cả lên.
Trong lúc Lâm Phong không biết làm sao thì nhìn thấy một đầu cự xà phóng khỏi đại hải, toàn thân tràn đầy thương tích, nhìn qua vô cùng thê thảm.
Cự xà đảo mắt tìm xung quanh cuối cùng dừng lại ở chỗ Lâm Phong.
- Đi.
- Còn lão giải thì sao?
Lâm Phong vừa dứt lời thì đại hải truyền đến chấn động, một đầu cự giải từ trong hải vực phóng ra, tình hình còn thê thảm hơn cả cự xà, hai cái càng lớn vẫn kẹp chặt mấy cái xúc tua của chương ngư, tám cái chân chỉ còn hơn một nửa.
- Các ngươi còn đứng đó làm gì, chạy mau.
Lâm Phong nhảy lên thân Tam Hải Cự Xà, cả đám lập tức rời đi, thực lực của kiếm ngư đã vượt khỏi sự tưởng tượng của hắn, đợi kiếm ngư đánh bại chương ngư thì có muốn chạy cũng không kịp.
Một canh giờ trôi qua, huyết sắc đại hải dần lắng xuống, hắc thủy cũng tan biến chỉ còn lại một đầu kiếm ngư cùng với vô số xúc tua nằm xung quanh.
Trận chiến kết thúc, chương ngư bại trận bỏ trốn, kiếm ngư chầm chậm bơi về phía hang động gần đó, bắt đầu từ hôm nay, ngàn dặm hải vực nơi đây sẽ chính thức đổi chủ.
Cách đó mấy trăm dặm, đám người Lâm Phong đang bỏ chạy thục mạng thì cự giải đột nhiên dừng lại.
Cự xà nhìn bộ dáng thê thảm của huynh đệ liền hỏi.
- Ngươi còn chạy được không?
- Ta không sao.
Hai mắt cự giả dừng lại trên người Lâm Phong.
- Tiểu tử ngươi còn đan dược không?
- Ta mới cho lão hai viên còn gì?
- Ta nuốt hết rồi.
- Lão tưởng đan dược của ta là kẹo sao, mấy viên đan dược này là ta phải dùng mạng đổi lấy đó.
Lâm Phong trừng mắt nhìn cự giải, mỗi viên thiên cấp đan dược đều có giá trị liên thành, mỗi lần lão mở miệng là đòi mấy viên, chẳng khác nào muốn lấy mạng hắn.
- Bản tọa đã đưa cho tiểu tử ngươi mấy chi bạch tuộc còn chưa đủ?
- Mấy thứ ghê tởm đó sao có thể so với đan dược của ta.
- Nếu nguyên con thì sao?
- Đừng nói là lão muốn dùng địa cấp chương ngư đổi lấy thiên cấp đan dược của ta đó nha, không có cửa đâu.
Ánh mắt cự giải lóe lên, đã đến lúc lão giải quyết ân oán với chương ngư.
- Tiểu tử ngươi mau lấy la bàn ra nhìn thử xem.
Lâm Phong lấy ra mấy cái la bàn xem thử, ánh mắt vừa lướt qua, sắc mặt liền đại biến.
- Chết rồi.
- Cái gì, chương ngư chết rồi?
- Không phải, là ta.
La bàn Linh Mộng đưa hắn không biết đã mất tín hiệu từ bao giờ, nếu Lâm Phong không kịp chạy tới chỗ Thủy Hỏa Song Linh Thảo trước khi Thượng Cổ Chiến Trường đóng lại thì yêu nữ nhất định sẽ không bỏ qua.
Trong lúc Lâm Phong đang nghĩ về một tương lai mờ mịt thì ánh mắt dừng lại trên một cái la bàn đang hoạt động.
- Đây không phải là la bàn của lão xà sao?
- Tiểu tử ngươi có bắt được tín hiệu không?
- Bắt được rồi.
- Hướng nào?
Lâm Phong chỉ tay về một hướng nào đó, bên trong Thượng Cổ Chiến trường hoàn toàn không thể xác định được phương hướng nên hắn chỉ có thể dùng hành động thay lời nói.
Cự giải lập tức phóng đi, Lâm Phong nhảy lên thân cự xà đuổi theo.
- Lão giải có chuyện gì mà chạy nhanh dữ vậy?
- Không biết.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Lão phu đoán trong lúc hỗn chiến thì con cua kia đã lén để la bàn vào bên trong cơ thể chương ngư.
- Là thế à.
Đúng như lão đầu dự đoán, trong lúc hai bên giao chiến, cự giải đã dùng đôi càng lớn khoét một lỗ trên cơ thể của chương ngư sau đó bỏ la bàn vào bên trong.
Tuy thực lực của kiếm ngư lợi hại nhưng lúc đó xung quanh toàn là hắc thủy, khả năng chương ngư đào thoát là rất cao, vì đề phòng thanh niên này bỏ trốn cự giải đã hy sinh hai cái chân của mình để đặt la bàn vào bên trong cơ thể chương ngư.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong nhịn không được lén hỏi cự xà.
- Lão xà, giữa lão giải và chương ngư có thâm thù đại hận gì sao?
- Lần trước hắn bị chương ngư đánh bại, hang động bị cướp mất, ngay cả hậu đại cũng bị giết gần hết.
Cách đó không xa, một đầu chương ngư bơi tới trước một cái hang động thì dừng lại, mấy cái xúc tua tiến vào bên trong hang thăm dò, lúc sau lôi ra một cặp địa cấp thủy yêu.
Chương ngư há miệng nuốt hai đầu thủy yêu, cơ thể to lớn nhỏ dần cho đến khi bằng với kích thước của hang động thì dừng lại, yêu nhãn liếc nhìn xung quanh, cơ thể chầm chậm tiến vào bên trong hang.
Nửa giờ trôi qua, một xà một giải xuất hiện bên ngoài hang động, Lâm Phong ngồi trên lưng cự xà chỉ vào cái hang phía trước.
- Chính là cái hang này.
- Tiểu tử ngươi chắc chắn chương ngư ở trong cái hang này?
- Quân tử nhất ngôn.
- Xem ra tên đó bị thương không nhẹ.
Từ kích thước của hang động có thể đoán được đây là hang của một đầu địa cấp thủy yêu, với bản tính kiêu ngạo của chương ngư thì bình thường sẽ không chui vào những nơi chật hẹp thế này, trừ khi nó bị thương nghiêm trọng đến mức không thể giao chiến với thiên thú.
Cự giải nhìn cự xà bên cạnh.
- Ngươi ở đây canh chừng, ta vào trong xem thử.
- Được rồi.
Lâm Phong nhìn cự giải thu nhỏ cơ thể rồi bò vào bên trong hang động, hắn lấy ra cốt đao cầm trên tay, cuối cùng cũng đã đến lúc thể hiện.
- RỐNG… ẦM…
Lúc sau, bên trong hang động liên tục truyền đến tiếng thét của yêu thú, mặt đất rung chuyển, hắc thủy từ trong hang không ngừng tràn ra.
Một bóng đen từ bên trong hang động lướt ra, Lâm Phong vừa giơ lên đại đao thì cự xà đã động thủ, xà vĩ quét tới hắc ảnh.
- ẦM…
Hắc ảnh bị đánh văng vào cửa hang hiện ra cơ thể chương ngư, bộ dáng thanh niên này vô cùng thảm hại, toàn thân tràn đầy vết thương, xúc tua bị đứt hơn một nửa, giữa thân có một vết thương lớn như bị cự kiếm chém qua, huyết nhục từ vết thương liên tục trào ra.
Chương ngư vừa cử động thì bị một đôi càng lớn từ phía sau kẹp lấy, dù cho nó có dùng hết sức vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi, chỉ có thể hoảng loạn hét lên.
- Đừng giết ta…
- Roẹt…
Cơ thể chương ngư bị đôi càng cự giải xé nát, yêu đan cũng bị cự giải nuốt mất.
- Chừa cho ta với…
Lâm Phong lướt tới bên cạnh cự giải, hắn trừng mắt nhìn tên đối diện, vẻ mặt bất mãn.
- Lão muốn một mình độc chiếm thành quả sao?
- Mấy thứ còn lại cho ngươi.
Đối với một đầu yêu thú thì thứ quý giá nhất chính là yêu đan, dù có mang hết số còn lại đi bán cũng không bằng giá trị của viên yêu đan cự giải vừa nuốt.
Lâm Phong còn muốn lý luận với cự giải thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, mau tìm xem có hồn châu không?
- Chút nữa quên mất.
Lâm Phong tìm kiếm một lúc thì lấy được một viên hắc châu đen thui từ trong cơ thể của chương ngư, theo như hắn biết thì đây chính là hồn lực của Ma Tộc.
- Cũng không tệ, hắc hắc…
- HỐNG…
Đúng lúc này, một thanh âm chấn động từ phía xa truyền đến dọa cho Lâm Phong hết hồn, hắn vừa nghe liền nhận ra đây là thanh âm của kiếm ngư.