Thiên La

Chương 236: Thượng Cổ Chiến Trường 8



Cự xà và cự giải nghe lão kiếm ngư nói đến hai chữ ma đầu, ánh mắt bọn chúng thoáng qua vẻ hoảng sợ, bên dưới hải vực có một số tồn tại khiến cho toàn bộ yêu thú nơi này không dám làm loạn.

- Đại ca bọn ta là chương ngư, chính là tên đã đánh bại lão lúc trước.

- Thì ra là tên đó… đợi đã, hắn đánh bại bản tọa lúc nào?

- Lão đừng giả ngơ nữa, chuyện này huynh đệ bọn ta biết hết rồi.

Thật ra lúc đó chương ngư là bị lão kiếm ngư đánh bại, nghe đâu còn bị chém bay mấy cái xúc tua nhưng Lâm Phong nói phải đổi trắng thay đen mới kích thích được máu chiến của lão kiếm ngư.

- ẦM…

Đúng lúc này, phía xa truyền đến một tiếng động lớn, mấy ngàn dặm hải vực chấn động, đến cả lão kiếm ngư cũng biến sắc, lão cảm nhận được nơi vừa xuất hiện chấn động hình như là ở gần hang động của lão.

Cự giải quơ đôi càng lớn chỉ về phía lão kiếm ngư.

- Hình như bên trong hang động của lão có một gốc tiểu thụ đúng không?

- Thì sao?

- Bây giờ lão trở về không chừng còn kịp nhìn mặt tên đó lần cuối.

- Các ngươi đợi đó.

Lão kiếm ngư vừa dứt lời liền hướng về phía hang động bơi đi, cự xà và cự giải chỉ nhìn mà không đuổi, bọn chúng còn phải thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.

Lúc lão kiếm ngư trở về chỉ nhìn thấy một cái hang động đã bị loạn thạch lấp kín, cơ thể to lớn của lão đâm thẳng về phía cự sơn, cự thạch bình thường đối diện với công kích của kiếm ngư chẳng khác gì giấy mỏng, chớp mắt đã bị xuyên qua.

- RỐNG…

Lúc sau, bên trong hang động truyền đến tiếng rống giận dữ, cơ thể to lớn của lão kiếm ngư từ bên trong hang động phóng ra, yêu nhãn tràn ngập phẫn nộ, khí tức thiên thú cao giai điên cuồng bạo phát, cái hang động của lão bây giờ còn trong sạch hơn cả nước biển.

Cái mũi dài hơn chục trượng của lão kiếm ngư khẽ động, cơ thể lão hóa thành một đạo hắc ảnh lướt đi, thù phá động phủ không đội trời chung.

Cách đó hàng vạn dặm, vài ngàn tu sĩ đang tập trung xung quanh một hòn đảo nhỏ, trong đám người này có không ít tôn giả và vương giả.

Ngũ đại Thánh Cung cũng góp mặt trong số này nhưng bọn họ chỉ chiếm được một gốc hải vực vì những thế lực xung quanh hoàn toàn không thua kém.

Phía trên tiểu đảo có hai đạo linh quang một hồng một lam không ngừng luân chuyển, cứ khoảng mười ngày nửa tháng thì hai đạo linh quang này sẽ hợp nhất một lần.

Khi nhị quang hợp nhất chính là lúc thích hợp để hái Thủy Hỏa Song Linh Thảo, một khi hái không đúng thời điểm thì dược lực sẽ bị suy giảm nghiêm trọng.

Mỗi lần hào quang hợp nhất chỉ kéo dài trong vòng một canh giờ, cũng tức là tu sĩ chỉ có đúng một canh giờ để hái linh dược nhưng đây không phải là vấn đề lớn nhất.

Bên dưới nhị quang có vô số hang động lớn nhỏ, nơi đây là địa bàn của một đàn Thất Thải Cự Hà, số lượng lên đến hàng vạn đầu, trong đó có đến vài chục đầu thiên cấp và cả ngàn đầu địa cấp.

Nếu là bình thường giao chiến một trận thì đàn Thất Thải Cự Hà không phải là đối thủ của tu sĩ, vấn đề là Thủy Hỏa Song Linh Thảo nằm sâu bên dưới đại hải, muốn hái linh dược thì phải xuống hải vực.

Một khi tu sĩ tiến vào hải vực thì thực lực sẽ suy giảm, thủy chiến lại là sở trường của cự hà, lúc đó thực lực hai bên gần như ngang nhau, muốn trong vòng một canh giờ hái được linh dược không phải là chuyện dễ.

Bên trong khu vực ngũ đại Thánh Cung, Linh Mộng cưỡi Lang Đầu Thủy Xà, ánh mắt nhìn hai đạo linh quang cách đó không xa, vẻ mặt bình thản.

- Để xem lần này ai cứu được ngươi.

Theo đúng chu kỳ thì ba ngày nữa sẽ là thời điểm nhị quang hợp nhất, nếu lúc đó Lâm Phong không xuất hiện tức là hắn đã thất hứa, đợi khi trở về nàng sẽ có cớ trừng trị tên khốn đó, nghĩ đến đây, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên.

- Lão đầu, sao đột nhiên ta lại có cảm giác bất an.

Lúc này Lâm Phong đang dùng tốc độ nhanh nhất bơi về phía hang động của chương ngư, theo như kế hoạch thì hắn sẽ dẫn dụ kiếm ngư, nhiệm vụ của cự xà và cự giải là dẫn dụ chương ngư, đợi kiếm ngư và chương ngư đánh nhau thì bọn họ có thể tọa sơn quan hổ đấu, không chừng còn có thể làm ngư ông đắc lợi.

- Có phải tiểu tử ngươi lại giấu lão phu làm chuyện mờ ám gì rồi không?

- Quân tử không làm chuyện mờ ám, lão cũng biết tính ta mà.

Lâm Phong vừa dứt lời liền biến sắc, hắn cảm nhận được dao động mãnh liệt từ phía trước truyền đến, nhất định là có ai đó đang giao chiến.

Cách Lâm Phong mấy chục dặm có ba đầu yêu thú đang điên cuồng hỗn chiến, cự xà bị xúc tua quấn chặt, cự giải bơi tới dùng đôi càng lớn kẹp lấy đối thủ.

- RỐNG…

Chương ngư rống lớn một tiếng, nó há miệng phun ra một luồng hắc thủy làm cho một vùng đại hải đổi màu.

- Cái gì tối thui vậy nè?

Lâm Phong đang bơi tới thì nhìn thấy một vùng hải vực đột nhiên đổi sắc, thiên địa trở nên u ám, tầm nhìn và thần thức đều bị hạn chế, gần như không thể quan sát cảnh vật xung quanh.

Vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy hoang mang, hắn nhớ không lầm thì Thượng Cổ Chiến Trường hình như không có hắc sắc linh quang.

Trong lúc Lâm Phong còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì giọng nói của cự xà truyền đến.

- Lão kiếm ngư đến chưa?

- Sắp đến rồi, ở đây xảy ra chuyện gì vậy?

- Là hắc dịch của chương ngư.

Cự xà vừa dứt lời thì cơ thể bị một cái xúc tua quấn chặt, bên trong hắc thủy tuy tầm nhìn bị hạn chế nhưng chương ngư có thể dựa vào vô số xúc tua để xác định vị trí của đối thủ.

Tình hình cự giải cũng không khá hơn bao nhiêu, lão bị mấy chục cái xúc tua quấn lấy, gần như không thể cử động.

Lâm Phong đột nhiên cảm giác được một đạo khí tức nguy hiểm ập đến, hắn lập tức kích hoạt Phi Vân, thoáng cái đã di chuyển đến cách đó vài dặm.

Một cái xúc tua to bằng gốc đại thụ của chương ngư quét qua vị trí Lâm Phong vừa đứng, dù hắn đã kịp né tránh nhưng vẫn bị dư chấn ảnh hưởng, trước ngực truyền đến cảm giác khó thở.

Lâm Phong còn chưa hết hoảng sợ thì cảm giác nguy hiểm lại ập đến, hắn lập tức kích hoạt Phi Vân bỏ trốn, vẻ mặt tràn đầy hoài nghi.

- Làm sao cái tên đó biết được vị trí của ta?

Trên người Lâm Phong khoác Dạ Ảnh, khí tức tu sĩ hoàn toàn bị che giấu, hải vực xung quanh lại tối thui, theo lý thì không thể bị phát hiện.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến, mang theo vài phần nóng vội.

- Tiểu tử, mau bay lên.

Ngân dực sau lưng Lâm Phong rực sáng, hắn như một tia chớp phóng khỏi đại hải, ngay sau đó là một thanh âm khủng khiếp từ xa truyền đến.

- HỐNG…

Một thanh cự kiếm dài hơn chục trượng nhô lên khỏi đại hải, mũi kiếm chỉ về phía hắc sắc hải vực, thiên địa biến sắc, phong vân nổi lên, một đạo yêu lực kinh thiên bắn thẳng vào trận hỗn chiến của tam đầu thiên thú.

- ẦM…

Lâm Phong lơ lửng bên trên đại hải, sắc mặt xanh chín, lúc này hắn đang ở độ cao vài dặm so với hải vực nhưng vẫn bị một chiêu vừa rồi của lão kiếm ngư ảnh hưởng, linh lực hỗn loạn.

Từ trên cao nhìn xuống, Lâm Phong có thể thấy rõ cảnh tượng bên dưới, không chỉ ngàn dặm hải vực bị chẻ đôi mà ngay cả ba đầu thiên thú đang giao chiến cũng bị đánh bay, trong số đó chương ngư là thê thảm nhất, mười mấy cái xúc tua trực tiếp bị cắt đứt, một mảnh hắc hải dần biến thành huyết hải.