Thiên La

Chương 232: Thượng Cổ Chiến Trường 4



Lâm Phong hít sâu một hơi rồi hét lớn bằng thú ngữ.

- ALOOOOOOOO… CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG…

Một lúc sau, thanh âm có chút nghi hoặc truyền đến.

- Nhân Tộc?

- Ngạc nhiên chưa?

- Sao ngươi lại ở trong cơ thể của bản tọa?

- Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết thì ta sẽ sẵn lòng trả lời.

Lâm Phong mỉm cười đắc ý, trừ hắn ra chỉ sợ trên đời không có tên thứ hai đến được chỗ này.

- Trong lúc ta phi hành thì bị một đầu yêu cầm nuốt vào bụng sau đó ngươi nuốt yêu cầm vậy là ta xuất hiện ở nơi này.

- Là thế à.

Cự xà im lặng một lúc rồi nói tiếp.

- Là bản tọa sơ ý, bây giờ bản tọa sẽ há miệng để ngươi ra ngoài.

- Không cần đâu, bên ngoài rất nguy hiểm, ta thấy ở đây an toàn hơn.

- Ngươi không sợ bị bản tọa luyện hóa sao?

- Hắc hắc… nếu ngươi có thể luyện hóa được ta thì còn ở đây nói nhảm với ta làm gì?

Nhân Yêu nhị tộc như nước với lửa, một khi gặp nhau không đánh thì chạy, tuyệt đối không có chuyện ngồi xuống đàm đạo.

Một khi Lâm Phong bước ra ngoài chắc chắn sẽ bị cự xà đuổi giết, thiên tài như hắn sao có thể dễ dàng bị lừa gạt như vậy.

- Muốn ta ra ngoài cũng được nhưng ngươi phải hứa với ta một chuyện.

- Nói.

- Trong lúc ta còn ở nơi này thì ngươi phải bảo vệ an toàn cho ta.

- Ngươi tưởng ở trong cơ thể của bản tọa thì bản tọa không làm gì được ngươi?

Cự xà vừa dứt lời liền bơi đi, khi đến gần một khối cự thạch thì dừng lại, cơ thể dài hơn trăm trượng của nó bắt đầu quấn chặt lấy cự thạch.

Lâm Phong ngồi chơi một lúc thì cảm giác thông đạo đang dần thu hẹp lại, không ngờ đầu cự xà này lại muốn dùng lực ép chết hắn, quá tàn nhẫn.

- Ngươi không ép chết ta được đâu, đừng tốn công vô ích nữa.

Cự xà quấn càng lúc càng chặc, bề mặt khối cự thạch bắt đầu xuất hiện vết nứt.

- RỐNG…

- ẦM…

Cự thạch bị ép đến vỡ thành từng mảnh, Lâm Phong ở bên trong cơ thể cự xà vẫn bình yên vô sự, Kim Vương Đỉnh chính là bảo vật phòng ngự thiên cấp, dù cự xà tấn công trực diện cũng chưa chắc đã có thể phá vỡ, nói gì đến chút sức lực này.

Sau khi phá nát một khối cự thạch, cự xà tiếp tục bơi đi tìm kiếm mục tiêu, lúc sau nó dừng lại bên cạnh một gốc thủy thụ, đường kính của thân cây lên đến vài trượng.

- RỐNG…

- Ngươi có la hét khàn cổ cũng vô dụng thôi.

Cự xà hoàn toàn không để ý đến lời của Lâm Phong, cơ thể to lớn của nó vẫn tiếp tục quấn chặt lấy gốc thủy thụ, nửa canh giờ trôi qua, Lâm Phong cảm giác thông đạo dần mở rộng, xem ra cự xà đã đuối sức.

Thanh niên này vừa bị ngộ độc thực phẩm, sức lực vốn không còn bao nhiêu, có thể chống cự đến bây giờ cũng đã không tệ rồi.

Lâm Phong lấy ra một bình yêu huyết, đã đến lúc thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.

- Ngươi biết đây là thứ gì không?

- Không.

- Ngươi thật sự không biết?

- Bản tọa có thấy đâu mà biết.

Lâm Phong nghe cự xà nói, da mặt có chút nóng lên, lần này đúng là lỗi của hắn.

- Thứ này chính là tổ huyết của các ngươi.

- Ngươi nói là tổ huyết thì là tổ huyết sao?

Lâm Phong biết có nói khàn cổ thì tên to xác này cũng không tin, hắn lấy một giọt tổ huyết ném ra bên ngoài Kim Vương Đỉnh.

Huyết dịch chưa kịp rơi xuống đã bị cự xà luyện hóa, một lúc sau, giọng nói ẩn chứa kích động của cự xà truyền đến.

- Thật sự là tổ huyết.

- Bây giờ tin chưa?

- Ngươi để lại tổ huyết, bản tọa sẽ thả ngươi đi.

- Bình tổ huyết này ta có thể để lại cho ngươi nhưng ngươi phải giúp ta làm vài chuyện, xem như chúng ta giao dịch có được không?

Cự xà im lặng một lúc rồi trả lời.

- Chuyện gì?

Lâm Phong nhếch môi, trong lòng mừng như nở hoa nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

- Ngươi chỉ cần đưa ta đi vài nơi, tìm vài gốc linh dược là được.

- Thật sao?

- Để đảm bảo an toàn, ta và ngươi sẽ tạm thời ký kết một cái khế ước cộng sinh có được không?

- Ngươi sợ bản tọa nuốt lời?

Khế ước cộng sinh sẽ tạo ra một mối liên kết sinh tử giữa hai bên, chỉ cần một bên tử vong thì bên còn lại cũng không thể tồn tại.

Nhưng đó chỉ là loại khế ước bình thường, lão đầu biết một loại khế ước đặc biệt có thể giúp Lâm Phong bảo toàn mạng sống, dù cự xà có ngủm thì hắn cũng không sao.

Cự xà suy nghĩ một lúc rồi đồng ý, bây giờ nó không thể làm gì được tên Nhân Tộc bên trong cơ thể không bằng hai bên hợp tác, một khi khế ước được hình thành thì tên Nhân Tộc cũng không thể làm loạn.

Sau khi thương lượng xong, hai bên bắt đầu ký kết khế ước, một giọt tinh huyết của cự xà bay đến trước mặt Lâm Phong, quá trình vô cùng thuận lợi, chưa tới nửa giờ là khế ước đã được hoàn thành.

Lúc này Lâm Phong có thể thông qua khế ước để giao tiếp với cự xà, thậm chí là có thể quan sát cảnh vật bên ngoài.

- Nơi này cũng không có gì đặc biệt.

Bên dưới đại hải là một không gian mờ ảo, càng xuống sâu phía dưới thì càng u ám, vì ánh sáng không thể chiếu xuống nên số lượng linh dược cũng không có bao nhiêu.

Lâm Phong đang cảm thán thì đột nhiên bụng truyền đến cảm giác ê ẩm, đây chính là một trong những công dụng của khế ước cộng sinh, nếu cự xà bị thương thì hắn cũng sẽ chịu vài phần ảnh hưởng.

- Lão đầu, không phải lão nói cái khế ước này rất an toàn sao?

- Lão phu chỉ nói sẽ giúp tiểu tử ngươi bảo toàn tính mạng, những thứ khác phải xem vào nhân phẩm của ngươi.

- Đậu xanh.

Bên dưới hải vực tồn tại vô số hang động với kích thước lớn nhỏ khác nhau, những cái hang này phần lớn là do đám thủy quái đào để làm nơi cư trú.

- Đây là hang ổ của lão sao?

- Mảnh hải vực này chính là địa bàn của bản tọa.

Địa bàn của thủy yêu so với địa yêu lớn hơn rất nhiều, nguyên nhân chủ yếu là do Thượng Cổ Chiến Trường có kích thước vô cùng rộng lớn nhưng số lượng thủy yêu lại không nhiều.

Lâm Phong ngồi trên thân cự xà, nhờ có linh lực hộ thể mà hắn có thể tự do quan sát bên dưới mặt nước, trước mặt Lâm Phong là một cái hang động lớn kinh khủng, từ nhỏ đến lớn đây là cái hang to nhất mà hắn từng thấy.

Cửa hang cao gần cả trăm trượng, từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy được một màu u ám giống như miệng của một đầu thủy quái đang mở rộng, xung quanh có không ít linh dược, phần lớn là huyền dược, ngoài ra còn có mấy gốc địa dược vẫn chưa thành thục, đều là loại bình thường, chưa đủ để Lâm Phong động tâm.

Bên trong hang động là một thông đạo dài đến mấy dặm, cuối thông đạo là một không gian khá lớn.

- Lão đào hang sâu như vậy làm gì, lỡ nó sụp xuống thì sao mà chạy kịp?

- Nơi này lúc trước là của một tên yêu quy, bản tọa thấy vừa ý nên đoạt lấy.

- Quân tử không lấy vật của người khác, lão làm như vậy là không đúng rồi.

Lâm Phong vừa dứt lời thì nhìn thấy ở trong góc của thông đạo có một ngọn tiểu sơn cao đến cả chục trượng tỏa ra linh quang lấp lánh, hắn lập tức nhảy xuống thân cự xà bơi tới bên cạnh tiểu sơn, vẻ mặt kích động.

- Linh thạch, không đúng là một núi linh thạch, oa ha ha ha…

Lão đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Lâm Phong, giọng nói mỉa mai.

- Tiểu tử ngươi kích động làm gì, thứ này đâu phải của ngươi.

- Bây giờ không phải nhưng chút nữa thì phải.

- Ngươi muốn giết yêu đoạt bảo sao?

- Mấy chuyện vô sỉ như vậy một quân tử như ta sao có thể làm.