Lâm Phong lấy ra một sợi dây nối vào dây câu sau đó dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn lão đầu.
- Lão đầu, nhìn xem nhiêu đây đã đủ dài chưa?
- Đủ cái đầu ngươi.
Một bình tổ huyết có giá còn cao hơn một đầu thiên cấp yêu thú bình thường, dù có câu được thiên thú thì cũng không có lời, loại chuyện ngu ngốc như vậy Lâm Phong tuyệt đối sẽ không làm.
Đúng lúc này, bên dưới đại hải xuất hiện dị biến, đám thủy quái đang tranh mồi đột nhiên bỏ chạy tán loạn.
- RỐNG…
Một đầu cự xà khổng lồ từ bên dưới đại hải phóng lên, thân dài đến cả trăm trượng, xà khẩu mở rộng hướng về phía Lâm Phong.
- Đậu xanh.
Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức vỗ cánh bay đi, thoáng cái đã kéo dài khoảng cách đến vài dặm, cự xà vẫn đuổi theo phía sau, tốc độ không thua gì Ảnh Điêu.
- Lão đầu còn sống không… alo alo…
- Xem ra vận khí của tiểu tử ngươi không tệ, mới đó đã câu được một đầu thiên cấp yêu xà.
- Sao ta có cảm giác cái tên to xác đó giống như muốn thịt ta.
- Một đầu yêu cầm sở hữu tổ huyết và một thi thể địa cấp yêu ngưu, nếu là tiểu tử ngươi thì ngươi sẽ lựa chọn cái nào?
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền hiểu ra vấn đề, ngay từ đầu mồi câu lão chọn chính là Thiên Ảnh Ma Điêu chứ không phải là yêu ngưu.
- Rồi giờ làm sao?
- Chạy.
Tuy cấp độ của Thiên Ảnh Ma Điêu thua xa cự xà nhưng tốc độ lại không kém bao nhiêu, hai bên rượt đuổi một lúc vẫn không làm gì được nhau.
- RỐNG…
Cự xà đang rượt đuổi đột nhiên dừng lại há miệng rống lớn, thanh âm làm cho một vùng đại hải chấn động, Lâm Phong cảm giác linh hồn như muốn tan vỡ.
Hắn lập tức kích hoạt Định Hồn Châu và Hộ Thần Giáp, linh hồn dần khôi phục, đại thủ cầm lấy mấy viên bạo đan ném về phía cự xà.
- ẦM… ẦM… ẦM…
Bạo đan nổ tung tỏa ra hắc vụ mù mịt che kín mấy dặm xung quanh, cự xà lao thẳng vào hắc vụ, tuy xà nhãn bị hạn chế nhưng nó có thể ngửi thấy mùi yêu huyết từ trên thi thể yêu ngưu.
Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu lơ lửng bên trong hắc vụ, thần thức liên tục tìm kiếm vị trí của cự xà.
- Thấy rồi.
Cự xà đột nhiên tăng tốc lao tới, xà khẩu mở rộng muốn nuốt lấy Thiên Ảnh Ma Điêu, Lâm Phong ném thi thể yêu ngưu về phía cự xà sau đó lập tức kích hoạt thú văn, Ảnh Điêu thoáng cái đã xuất hiện bên ngoài hắc vụ.
- RỐNG…
Lâm Phong nhìn cự xà từ bên trong hắc vụ bay ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý, hắn thu lại Ảnh Điêu rồi lấy ra một cái ma trận kích hoạt, không gian trước mặt lập tức thay đổi, xung quanh chỉ còn lại một màu đen u ám.
Đột nhiên Lâm Phong cảm giác cơ thể như đang bị thứ gì đó thôn phệ, hắn lập tức dùng linh lực hộ thể nhưng vô dụng.
Lâm Phong tế ra một cái đại đỉnh sau đó nhảy vào bên trong, cảm giác thôn phệ lập tức biến mất, trên tay hắn xuất hiện một ngọn hồng hỏa, cảnh vật xung quanh dần hiện rõ.
- Cái đỉnh này dùng cũng không tệ.
Lúc này Lâm Phong đang ở bên trong một cái hoàng kim cự đỉnh, thứ này gọi là Kim Vương Đỉnh, một trong những món bảo vật hắn lấy được ở tầng thứ ba của U Minh bảo khố.
Theo lời của lão đầu thì Kim Vương Đỉnh là một món bảo vật phòng ngự thiên cấp trung phẩm có thể giúp Lâm Phong ngăn cản một đòn công kích toàn lực của vương giả đỉnh cấp, đây cũng là một trong những nguyên nhân giúp hắn có niềm tin thực hiện cái diệu kế của lão đầu.
Theo đúng kế hoạch, Lâm Phong sẽ đặt một cái ma trận bên trong cơ thể yêu ngưu, đợi khi thủy quái cắn câu thì hắn sẽ kích hoạt cái ma trận còn lại.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch thì bây giờ Lâm Phong đang ở bên trong cơ thể của cự xà, ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh, nơi này giống như một cái thông đạo, rộng khoảng vài trượng, bên dưới có một dòng lục thủy đẩy Kim Vương Đỉnh trôi đi.
Lâm Phong lấy ra một viên địa cấp bạo đan ném vào vách thông đạo.
- ẦM…
Bạo đan nổ tung rồi biến mất, bên trên vách thông đạo vẫn như cũ, một vết thương cũng không có.
Tuy Lâm Phong chỉ dùng địa cấp bạo đan nhưng nơi này là bên trong cơ thể của cự xà vậy mà ngay cả một vết thương cũng không có, tên này cũng quá trâu chó đi.
Lâm Phong lấy thêm mấy viên bạo đan ném thử, kết quả vẫn không có gì thay đổi, cự xà hoàn toàn không có phản ứng.
- Xem ra lại phải dùng đến tuyệt chiêu.
Lâm Phong chuẩn bị kích hoạt pháp chỉ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Để đó cho lão phu.
Thông Thiên Giới Chỉ lóe lên, một cành linh dược rực lửa xuất hiện trong tay Lâm Phong.
- Hỏa Dương Cổ Thụ?
Thủy hỏa tương khắc, đối với loại hàng sử dụng dạ dày để tu luyện như yêu thú thì rất khó để luyện hóa linh dược có thuộc tính tương khắc đồng cấp, thiên cấp cự xà có thể dễ dàng luyện hóa địa cấp hỏa nguyên dược nhưng với thiên cấp hỏa nguyên dược thì hên xui.
Lâm Phong là một thiên tài đan sư, tất nhiên hắn cũng hiểu nguyên lý này.
- Nếu nó không thể luyện hóa thì thế nào?
- Nhẹ thì rối loạn tiêu hóa, nặng thì ngộ độc thực phẩm.
Bên dưới lam hải, cự xà đang bơi đột nhiên dừng lại, thân hình to lớn không ngừng vùng vẩy, xà khẩu mở rộng như muốn phun thứ bên trong cơ thể ra bên ngoài.
- RỐNG…
Cự xà vùng vẫy liên tục mấy canh giờ làm cho ngàn dặm hải vực nổi lên từng cơn sóng lớn, yêu thú xung quanh hốt hoảng bỏ chạy tán loạn.
Bên trong cơ thể của cự xà, Kim Vương Đỉnh liên tục va vào thông đạo cùng với uy áp cự xà không ngừng ép tới, Lâm Phong cảm giác trời đất quay cuồn, hắn đã sắp không cầm cự nổi rồi.
- Lão đầu có cách nào để tên này dừng lại không?
- Tạm thời không có.
- Bây giờ phải làm sao, ta sắp chịu hết nổi rồi?
- Tiểu tử ngươi dùng Mê Hồn Đan thử xem.
Lâm Phong nghe lão nói liền lấy mấy viên địa cấp Mê Hồn Đan ném ra bên ngoài Kim Vương Đỉnh, hắn đợi một lúc cũng không có gì thay đổi.
- Lão đầu, hình như không có tác dụng.
- Ý của lão phu là tiểu tử ngươi thử dùng Mê Hồn Đan.
Mê Hồn Đan có thể làm cho tu sĩ mất đi ý thức trong một thời gian ngắn, đợi đến khi đầu yêu xà kiệt sức thì lão đầu sẽ dùng giải dược giúp Lâm Phong tỉnh lại.
Lúc này thần thức của Lâm Phong đã rơi vào trạng thái hỗn loạn, hắn vô thức làm theo lời lão đầu lấy ra mấy viên Mê Hồn Đan nuốt vào sau đó lăng ra nằm thẳng cẳng.
Cự xà điên cuồng vùng vẫy liên tục mấy canh giờ cuối cùng cũng dừng lại, cơ thể to lớn nằm im bên dưới đại hải, trên người xuất hiện vài vết thương do va chạm với đám cự thạch xung quanh.
Cự xà vừa nằm nghỉ được một lúc thì thanh âm từ nơi nào đó truyền đến.
- Ui… đau chết ta.
Lâm Phong chật vật ngồi dậy, toàn thân ê ẩm, cơ thể hắn còn xuất hiện nhiều vết thương hơn cự xà, còn tốt là chỉ bị ngoại thương.
Lâm Phong lấy ra một viên đan dược nuốt vào, cơn đau lập tức giảm xuống sau đó bắt đầu vận công hồi phục.
- Lão đầu, cái tên to xác kia còn sống không?
- So với tiểu tử ngươi thì tốt hơn một chút.
Lâm Phong thở phào, lỡ như cự xà trúng thực vẫn lạc thì bao nhiêu công sức hắn bỏ ra sẽ đổ sông đổ biển, đúng là trời cao không phụ người có lòng.