Lúc Lâm Phong đến nơi thì tu sĩ vẫn đang đại chiến với đám yêu thú, từ màu sắc trên y phục có thể thấy được đám người này không cùng một thế lực.
Sau khi quan sát một thời gian, Lâm Phong phát hiện không có tu sĩ Cửu Huyền tham chiến, với tu vi của hắn nếu xông vào thì cũng không chia được bao nhiêu nên hắn quyết định đứng một bên chờ thời.
- Không ngờ lại có tới mười mấy tên vương giả.
Cầm đầu đám yêu thú là ba đầu thiên cấp yêu cầm đang bị mười mấy tên vương giả vây đánh, linh giả phụ trách tấn công số yêu thú còn lại, chiến trường chia làm hai nửa, nhìn qua thì phía tu sĩ dần chiếm được ưu thế.
Lâm Phong quan sát tình hình thêm một lúc sau đó ra lệnh cho Lang Đầu Thủy Xà rời đi, nếu đã quyết định không tham chiến thì tốt nhất không nên ở lại, tránh bị người khác hiểu lầm hắn có ý đồ bất chính.
- Ngáo…
Đúng lúc này, cơ thể Lang Đầu Thủy Xà đột nhiên rung lên dữ dội, nó hú lên một tiếng quái dị rồi điên cuồng bỏ chạy, Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng thì một tiếng thét kinh thiên động địa truyền đến.
- HỐNG…
Hải vực chấn động, một đạo yêu lực khủng bố quét ngang qua hòn đảo, hơn trăm tên tu sĩ cùng với vài ngàn đầu yêu cầm cùng lúc rơi xuống đại hải.
Một xoáy nước khổng lồ đột nhiên xuất hiện cuống lấy toàn bộ đám tu sĩ và yêu thú vừa rơi xuống, tiếp đó là một cái bóng đen từ bên trong hải vực hiện ra, nó há mồm nuốt lấy mọi thứ rồi rời đi.
Lâm Phong ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu im lặng quan sát, mặt cắt không còn giọt máu, nếu không có Hộ Thần Giáp và Định Hồn Châu thì linh hồn của hắn đã vỡ nát.
- Đó… đó chính là hồn thú sao?
- Nó đó.
Hồn thú là tên gọi đặc biệt dành cho những loại yêu thú có khả năng công kích linh hồn, loại yêu thú này vô cùng hiếm gặp nhưng bên trong Thượng Cổ Chiến Trường lại có không ít.
Theo lão đầu suy đoán, khả năng công kích linh hồn của yêu thú không phải đến từ huyết mạch mà là đến từ hồn lực còn sót lại của Thần Ma nhị tộc.
Lâm Phong lấy ra một viên Dưỡng Hồn Đan nuốt vào, linh hồn vừa ổn định một chút thì hắn lập tức ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay đi.
Vài canh giờ trôi qua, giữa hoàng kim đại hải lấp lánh, một thanh niên nằm thẳng cẳng trên Lang Đầu Thủy Xà, vẻ mặt còn tái nhợt vì sợ hãi, trái tim nhỏ bé vẫn đập thình thịch.
- Mém chút nữa là tiêu rồi.
- Xem ra mạng của tiểu tử ngươi cũng không nhỏ.
Nếu vừa rồi Lâm Phong quyết định tham chiến thì ngay cả lão đầu cũng không cứu được hắn, thanh âm của hồn thú có thể làm tê liệt linh hồn tu sĩ, trong thời gian này, linh lực và thần thức đều không thể sử dụng.
Lâm Phong cầm một viên ngọc châu trong suốt to bằng nắm tay, thứ này chính là Định Hồn Châu được luyện chế từ Diệt Hồn Thạch, không chỉ có thể bảo vệ linh hồn mà còn có thể vô hiệu hóa hồn lực của đám yêu thú.
Bên trong U Minh bảo khố, Lâm Phong vơ vét được mấy chục cân Diệt Hồn Thạch, tất cả đều dùng để luyện chế viên Định Hồn Châu này.
- Lão đầu, hình như thứ này không có tác dụng thì phải, có khi nào luyện sai cách rồi không?
- Định Hồn Châu không có vấn đề, chỉ là tu vi của tiểu tử ngươi quá thấp, đầu yêu thú vừa rồi ít nhất cũng đạt đến thiên cấp đỉnh phong.
- Ý của lão là cấp độ của tên to xác kia có thể vượt qua cả thiên thú?
Tu sĩ có thánh nhân thì yêu thú cũng có thánh thú nhưng loại hàng này vô cùng hiếm gặp, từ khi ngũ đại Thánh Cung thành lập đến nay đã hơn vạn năm, trải qua mấy trăm lần thú triều cũng chỉ nhìn thấy vài đầu thánh thú xuất hiện.
- Chuyện này có quan hệ trọng đại, xem ra ta phải đại nghĩa diệt thân.
- Nơi này rộng lớn như vậy chắc chắn không chỉ có một đầu thánh thú, một mình ta muốn thu phục hết bọn chúng nhất định sẽ tốn rất nhiều thời gian và sức lực.
- Rồi sao nữa?
- Ta quyết định bỏ qua kỳ ngộ lần này, lập tức trở về Thánh Cung thông báo cho các vị trưởng lão biết để đề phòng.
Lão đầu thở dài, ngoài miệng thì tên này nói nghe rất chính khí nhưng thật ra lại muốn bỏ của chạy lấy người, đúng là gian sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Quân tử nói là làm, Lâm Phong lập tức lấy ra La Bàn Vĩnh Cửu xác định phương hướng sau đó ra lệnh cho Lang Đầu Thủy Xà lướt đi.
Sau khi nhìn thấy một đám vương giả cùng lúc phi thăng, Lâm Phong nhận ra bản thân và Thượng Cổ Chiến Trường không thuộc về nhau, lần này hắn sống xót là do nhân phẩm tốt nhưng ai biết lần sau có được độ hay không.
Lang Đầu Thủy Xà vừa lướt đi được một đoạn thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi thật sự muốn rời đi?
- Ta đã nói là làm.
- Vậy mấy nha đầu kia thì sao, chẳng lẽ tiểu tử ngươi không quan tâm đến?
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt chợt thay đổi.
- Tiền bối nói không sai, quân tử không thể thất hứa, ta đã hứa với yêu nữ thì nhất định phải thực hiện.
Hàn Băng vẫn còn ở nơi này thì sao Lâm Phong có thể rời đi được, lỡ như nàng xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ ân hận cả đời.
Lâm Phong lấy ra la bàn của Hàn Băng nhìn thử, không có tín hiệu, xem ra khoảng cách giữa nàng và hắn vẫn còn rất xa.
- Lão phu vừa nghĩ ra một cái chủ ý nhưng không biết tiểu tử ngươi có dám liều không?
- Có gì không dám, tiểu bối chưa ngán ai bao giờ.
- Tiểu tử ngươi biết câu cá không?
- Câu cá?
Nửa canh giờ sau, giữa hoàng kim đại hải vô tận có một đầu yêu cầm đang nhấp nhô bay đi, bên dưới yêu cầm treo một đầu yêu ngưu, từng giọt yêu huyết từ bên trong cơ thể yêu ngưu liên tục nhỏ xuống hải vực, thu hút vô số thủy quái kéo đến.
Lâm Phong ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu, cảm giác tương tự như đi tàu lượn, mỗi lần thủy yêu đớp mồi thì Ảnh Điêu lập tức bay lên tránh né.
Lâm Phong nhìn đám thủy yêu bên dưới càng lúc càng đông, sắc mặt ẩn hiện lo lắng.
- Chúng ta tạo ra động tĩnh lớn như vậy có khi nào kinh động đến cái tên to xác kia không?
- Chắc là không đâu.
Đầu yêu thú kia vừa nuốt hơn trăm tên tu sĩ cùng với mấy ngàn đầu yêu cầm, cho dù có là thánh thú thì cũng phải mất vài ngày để tiêu hóa.
Mỗi đầu yêu thú cường đại đều có địa bàn riêng, bình thường bọn chúng sẽ không xâm phạm địa bàn của nhau, cùng lắm thì Lâm Phong chỉ gặp phải vài đầu thiên thú cấp thấp.
Có Định Hồn Châu và Hộ Thần Giáp hộ thể, cùng với tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu, chỉ cần không gặp phải yêu thú quá khủng bố thì khả năng đào thoát của Lâm Phong vẫn rất cao.
Vì đề phòng bất trắc, Lâm Phong còn đặt một cái ma trận ở chỗ Lang Đầu Thủy Xà, hắn đã ra lệnh cho tên đó ẩn nấp bên dưới hải vực cách đây mười mấy dặm, chỉ cần có biến là lập tức kích hoạt.
Để dẫn dụ thiên cấp yêu thú, Lâm Phong đã dùng một đầu địa cấp yêu ngưu cùng với một bình tinh huyết để làm mồi câu, nếu kế hoạch không thành thì hắn sẽ lỗ ít nhất mấy chục vạn trung phẩm linh thạch.
- Sao đám thiên thú vẫn chưa xuất hiện nhỉ?
Nửa canh giờ trôi qua, bên dưới Thiên Ảnh Ma Điêu đã có cả ngàn đầu thủy quái kéo đến, trong đó có không ít địa cấp, đám thanh niên này là Lâm Phong cố tình dẫn dụ đến, thông thường khi thủy quái tập trung với số lượng lớn sẽ tạo ra động tĩnh, từ đó thu hút yêu thú cấp cao.
- Tiểu tử ngươi hình như còn vài bình tổ huyết đúng không?
- Thì sao, chẳng lẽ lão muốn dùng tổ huyết để làm mồi câu hả?
- Không thả dây dài sao câu được cá lớn.
- Có lý.
Lão đầu nghe Lâm Phong lập tức đồng ý, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, từ bao giờ mà cái tên này lại hào phóng như vậy, nhưng khi lão nhìn thấy cảnh tượng tiếp theo thì chỉ muốn đá hắn xuống đại hải cho đám thủy yêu giải quyết.