Thiên La

Chương 229: Thượng Cổ Chiến Trường 1



Bây giờ Lâm Phong đã biết vì sao thiên hạ lại đồn đại Thượng Cổ Chiến Trường nguy hiểm hơn cả Hoang Nguyên, đơn giản vì nơi này hoàn toàn không có cái gọi là thôn tân thủ.

- Không biết bọn chúng ăn uống thế nào nhỉ?

- Tiểu tử ngươi quan tâm đến mấy chuyện này làm gì?

- Lão nhìn kích thước của bọn chúng xem, dù có một núi thức ăn cũng không đủ lấp đầy cái bụng.

- Chuyện này cũng không có gì lạ.

Thông thường thủy yêu có kích thước lớn hơn rất nhiều so với địa yêu, Thượng Cổ Chiến Trường lại là một cái thủy vực rộng lớn vô bờ, tồn tại qua vô số năm tháng, có xuất hiện vài đầu thủy quái có kích thước bất thường cũng là chuyện bình thường.

Nơi này có thiên địa linh khí nồng đậm, ngay cả đại hải cũng ẩn chứa linh khí, nếu không tìm được thức ăn thì đám thủy quái có thể uống nước thay cơm.

Bỏ qua chuyện của yêu thú, Lâm Phong tiếp tục cùng lão đầu bàn luận về Thủy Nguyên Thạch, Thiên Ảnh Ma Điêu đã bay được mấy vạn dặm vậy mà một khối nguyên thạch cũng không tìm thấy.

- Có khi nào chúng ta bị Vạn Bảo Các lừa rồi không?

Lão quản lý của Vạn Bảo Các nói lần trước Thượng Cổ Chiến Trường mở ra đã có tu sĩ tìm được Thủy Nguyên Thạch sau đó mang đi đấu giá được 5000 khối thượng phẩm linh thạch.

Muốn tìm Thủy Nguyên Thạch thì phải có Thủy Nguyên Kính cũng chính là cái lam kính Lâm Phong cầm trong tay, vì để tìm kiếm nguyên thạch mà hắn đã bỏ ra mấy vạn trung phẩm linh thạch mua thứ này.

- Lão phu nghĩ tên quản lý đó không lừa tiểu tử ngươi, chỉ là nhân phẩm của ngươi không được tốt.

- Cái gì mà nhân phẩm không tốt, lão nhìn xem bên trong Thánh Cung có thanh niên nào gương mẫu như ta không?

Mỗi lần Thánh Cung có đại sự thì Lâm Phong đều hăng hái tham gia, nào là Thánh Cung đại hội, đại thiên bí cảnh, tàn tích U Minh, Thượng Cổ Chiến Trường hắn có bỏ qua cái nào đâu.

- Mấy lần đó tiểu tử ngươi cắn cũng không ít còn gì.

- Chắc có mình ta cắn.

Bên trong U Minh bảo khố, chính lão đầu là người đã chỉ điểm Lâm Phong dùng hộp ngọc dấu vật phẩm, nếu không phải vì tôn sư trọng đạo thì mấy chuyện mờ ám như vậy còn lâu hắn mới làm.

Chuyện Vạn Bảo Các đấu giá Thủy Nguyên Thạch đúng là có thật chỉ là lão quản lý không nói cho Lâm Phong biết lần đó chỉ đấu giá có một khối nguyên thạch.

Mỗi lần Thượng Cổ Chiến trường mở ra, số lượng tu sĩ tiến vào nhiều vô kể, riêng ở Nam Hoang đã có hơn 25 vạn nhưng số lượng Thủy Nguyên Thạch tìm được chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay thêm một lúc thì dừng lại, Lâm Phong lấy ra một viên thú châu ném xuống hải vực, một đầu yêu thú thân rắn đầu ngựa lập tức nổi lên.

Thanh niên này tên gọi Lang Đầu Thủy Xà là yêu thú chuyên dùng để di chuyển bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, không chỉ có tốc độ bơi cực nhanh mà còn có khứu giác cực thính, có thể đánh hơi được yêu thú trong phạm vi trăm dặm xung quanh.

Mỗi khi tu sĩ bước vào Thượng Cổ Chiến Trường thông thường sẽ mua một đầu Lang Đầu Thủy Xà để thuận tiện di chuyển, nơi này tứ bề đều là hải vực, dù yêu cầm có bay đến đứt hơi cũng chưa chắc đã tìm được một cái hải đảo.

Cách đó vài chục vạn dặm, một đạo lam sắc linh quang đang lướt đi chợt dừng lại, lam quang tan biến hiện ra thân ảnh của Hàn Băng, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn về phía trước, nơi đó có vài đạo khí tức hùng mạnh không thua gì nàng.

Vài đạo linh quang từ xa bay đến, khi cách Hàn Băng hơn chục trượng thì dừng, linh quang tan biến, một đám thanh niên thiếu nữ xuất hiện, trong số đó có một nữ tử dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Hàn Băng.

- Muội là Hàn Băng?

Hàn Băng hướng về phía nữ tử đối diện hành lễ.

- Tham kiến Mẫn Quân sư tỷ.

Bên trên một hòn đảo, Linh Mộng ngồi trên một khối cự thạch, đôi mắt xinh đẹp ngắm nhìn tử sắc đại hải, xung quanh nàng là mấy trăm đầu yêu cầm đang bốc khói.

Hòn đảo này là địa bàn của một đám yêu cầm, sau khi giao chiến một trận thì Linh Mộng tạm thời trở thành đảo chủ.

- Thật sự là tên khốn đó đã làm sao?

Mấy hôm nay, Linh Mộng vẫn nhớ đến trận chiến với U Minh Thánh Chủ, khi nàng rơi vào hắc vực của đối thủ, cảm giác đối mặt với sinh tử đã biến mất từ lâu lại xuất hiện.

Trong tình thế nguy hiểm, một ngọn tử sắc cự sơn từ trên cao giáng xuống phá tan hắc vực, Linh Mộng đã từng nhìn thấy Lâm Phong dùng tử sơn đánh yêu thú nhưng một tên chưa bước vào vương giả sao có thể phá được vực.

Chuyện này đã làm cho Linh Mộng phải suy nghĩ rất lâu, có thể người ra tay giúp nàng không phải là tên khốn đó nhưng nếu đúng là hắn thì nàng lại thiếu hắn thêm một cái ân tình

Cách đó không xa, Phong Thanh Thanh đang giao chiến với một đám thủy quái, mấy tên này thừa lúc nàng không để ý đã làm bị thương đầu Lang Đầu Thủy Xà của nàng, đáng đánh.

Vài ngày trôi qua, Lâm Phong vẫn chăm chỉ đi tìm Thủy Nguyên Thạch, vì hắn vừa đi vừa tìm nên tốc độ vô cùng chậm, đến giờ chỉ đi được hơn vạn dặm.

- Tiểu tử ngươi chán đời rồi sao?

- Lão đừng có nói lung tung, ta còn rất yêu đời.

- Ngươi không sợ nha đầu kia nữa hả?

Lâm Phong biết lão đầu đang nói đến Linh Mộng, trước khi tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường thì hai bên đã có giao dịch, hắn phải giúp yêu nữ tìm một gốc linh dược.

- Lão không nhìn thấy ta đang tìm sao?

Lâm Phong vừa nói vừa giơ cái lam kính trong tay về phía lão đầu.

- Cổ nhân có câu, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, đâu phải muốn là tìm được.

- Không phải nha đầu kia đã đưa cho tiểu tử ngươi một cái la bàn sao?

- Thì sao?

- Ngay cả la bàn cũng không dùng, lão phu thấy tiểu tử ngươi rõ ràng muốn nuốt lời.

Lâm Phong lập tức lắc đầu, quân tử nhất ngôn, loại chuyện thất hứa hắn sẽ không làm.

- Lão đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Lâm Phong ta nhất ngôn cửu đỉnh.

Thượng Cổ Chiến Trường rộng lớn như vậy chắc chắn không chỉ có một nơi xuất hiện linh dược mà yêu nữ cần tìm, biết đâu nhân phẩm của hắn tốt nên vô tình tìm được thì sao.

Để tăng thêm sức thuyết phục cho lời nói, Lâm Phong lấy cái La Bàn Vĩnh Cửu của Linh Mộng cho lão đầu xem, cả hai vừa nhìn vào la bàn, biểu cảm hoàn toàn trái ngược.

- Không thể nào.

- Ý trời.

Kim la bàn đã chuyển động, tức là nơi Linh Mộng muốn Lâm Phong đến chỉ cách đây chưa tới vạn dặm, bây giờ mà toàn lực phi hành thì không đến một ngày là tới nơi.

- Tiểu tử ngươi còn gì muốn nói không?

- Tu luyện chính là nghịch thiên mà đi, nếu ý trời muốn ta đi thì ta càng không nên đi, lão thấy ta nói có lý không?

- Tiểu tử ngươi coi chừng bị nghiệp quật.

- Ngao…

Lão đầu vừa dứt lời thì Lang Đầu Thủy Xà chợt hét lên, thanh niên này cảm nhận được phía trước truyền đến linh lực dao động, có thể là tu sĩ đang giao chiến cùng yêu thú.

Cách Lâm Phong mấy chục dặm phía trước có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có gần trăm tu sĩ đang giao chiến với vài ngàn đầu yêu cầm, tình hình vô cùng náo nhiệt.

Theo những gì Lâm Phong thu thập, bên trong Thượng Cổ Chiến Trường có rất nhiều hòn đảo với kích thước lớn nhỏ khác nhau, nhiều người cho rằng những hòn đảo này chính là đỉnh của cự sơn còn sót lại sau khi bị đại hải nhấn chìm.

Khu vực quanh đảo thường có rất nhiều linh dược sinh trưởng mà nơi có nhiều linh dược thì sẽ có yêu thú xuất hiện.