Thiên La

Chương 228: Thượng Cổ Chiến Trường



Trịnh Luân và Linh Mộng chuẩn bị rời đi thì bị hắc vực của Văn Tự Thiên vây khốn, cả hai lập tức thi triển linh vực hộ thể.

- Không ổn, hỏa nha đầu sắp gặp nguy hiểm.

Lâm Phong chuẩn bị tiến vào cổ môn thì nghe thấy giọng nói của lão đầu truyền đến, khi hắn quay lại thì nhìn thấy một quả hắc cầu khổng lồ đang xoay tròn.

- Nguy hiểm chỗ nào, sao ta không thấy?

- Bớt nhảm, mau kích hoạt pháp chỉ.

Vực của U Minh Thánh Chủ gọi là luân vực, một khi bị vây khốn giống như rơi vào vòng xoáy vô tận, nếu như không sớm tìm thấy đường ra sẽ bị đối phương hút cạn linh lực.

Trưởng lão Thánh Cung khi nhìn thấy hắc vực cũng biến sắc, với cấp độ của bọn họ tất nhiên hiểu rõ sự lợi hại của thứ này nhưng bọn họ lại không biết rõ vị trí của Linh Mộng và Trịnh Luân, không thể tùy tiện tấn công.

Một vị trưởng lão chuẩn bị xong vào hắc vực thì chợt có dị biến phát sinh, hư ảnh tử sắc cự sơn đột nhiên xuất hiện phía trên hắc vực, tử sơn không giáng xuống mà lại bắt đầu xoay tròn.

Bên trong hắc vực, sắc mặt của Linh Mộng và Trịnh Luân vô cùng khó xem, tuy bọn họ có thể tạm thời ngăn cản vực của đối thủ nhưng lại không thể lập tức phá vây, đợi lúc tu sĩ tiến vào cổ môn thì hai người phải đối mặt với vô số yêu thú.

Đúng lúc này, một ngọn tử sắc cự sơn xuất hiện phía trên Văn Tự Thiên, tốc độ xoay tròn của tử sơn dần đồng nhịp với hắc vực bên dưới.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử đến lúc rồi.

- Trấn.

Đại thủ Lâm Phong kết ấn, tử sắc cự sơn từ trên cao giáng xuống, Văn Tự Thiên đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, ma đao trong tay chém về phía cự sơn.

- ẦM…

Tử sơn nổ tung, hắc vực tan nát, Trịnh Luân và Linh mộng hóa thành hai đạo linh quang bay thẳng về phía cổ môn, Văn Tự Thiên chỉ đứng nhìn theo, dù hắn có muốn truy đuổi cũng không kịp.

- Gần vạn năm trôi qua, Nam Hoang xuất hiện không ít thiên tài.

- RỐNG…

Văn Tự Thiên vừa dứt lời thì nhìn thấy U Minh Cổ Xà từ xa chạy tới, xem ra Ngũ Hành Khốn Nguyên Trận đã bị phá, tuy Cửu Huyền Thánh Cung đã rời đi nhưng vẫn còn vài ngàn tu sĩ để hắn chơi đùa.

Lâm Phong thu lại Thiên Ảnh Ma Điêu chuẩn bị tiến vào cổ môn thì bị Hàn Băng kéo lại, giọng nói lạnh lùng mang theo vài phần lo lắng.

- Nhất định phải bảo trọng.

- Sư tỷ cũng phải bảo trọng.

Cả hai cùng lúc bước vào cổ môn, không gian xung quanh trở nên tối đen, tiếng thét của mấy chục vạn yêu thú cũng biến mất, thần thức và linh lực hoàn toàn bị phong bế.

Lâm Phong đi được một lúc thì nhìn thấy một đạo thất sắc linh quang lóe lên, hắn vội chạy về phía đó.

- Đây là, ui…

Trước mặt Lâm Phong là một cái thất sắc linh luân (vòng xoáy bảy màu), hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị một lực hút kéo đi, cả người rơi vào bên trong vòng xoáy.

Lâm Phong có cảm giác cơ thể đang rơi xuống, không gian xung quanh dần thay đổi, từ hắc sắc biến thành huyết sắc, linh lực bên trong cơ thể dần khôi phục, hắn lập tức kích hoạt Phi Vân bay lên.

- Hù, mém chút là tiêu rồi.

Lâm Phong vừa thở phào thì bị cảnh tượng trước mắt dọa cho đứng hình, xung quanh hắn là một cái thiên địa kỳ dị, bên trên là hỏa vân, bên dưới là huyết hải, ở giữa có huyết vụ lượn lờ.

- Đây chính là Thượng Cổ Chiến Trường sao?

Lâm Phong nhịn không được mà rùng mình một cái, nơi này so với tưởng tượng của hắn còn kỳ dị hơn, ánh mắt Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, ngoài hắn ra thì chỉ có một cái thất sắc linh luân lở lửng trên đầu.

Quy tắc hoạt động của cổ môn gần giống như truyền tống trận, chỉ khác ở chỗ không xác định được phương hướng, năm vạn tu sĩ cùng lúc tiến vào sẽ được truyền tống đến năm vạn địa điểm khác nhau.

Chưa kể trước đó đã có không ít yêu thú xông vào cổ môn, vậy mà Lâm Phong lại không phát hiện được gì, đủ thấy cái Thượng Cổ Chiến Trường này rộng lớn như thế nào.

Trong lúc Lâm Phong còn đang cảm thán thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi đừng nhìn nữa, mau lấy mấy cái la bàn ra xem.

- Chút nữa thì quên mất.

Lâm Phong lấy ra mấy chục cái La Bàn Vĩnh Cửu quan sát, ánh mắt hắn đảo một vòng rồi dừng lại trên một cái la bàn, kim la bàn đã lệch khỏi vị trí ban đầu.

- Có tín hiệu rồi.

Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu sau đó lấy một cái la bàn ném xuống huyết sắc đại hải, nơi này tứ bề đều là hải vực, hoàn toàn không thể xác định được phương hướng, đây là cách duy nhất giúp hắn quay trở lại.

Vào từ nơi nào thì phải ra từ nơi đó, một khi chọn nhầm cổ môn sẽ có khả năng bị truyền tống vào sâu bên trong Hoang Nguyên, thậm chí có thể bị truyền tống đến hoang vực khác.

Trường hợp Lâm Phong không tìm được lối vào thì hắn có thể sử dụng chung cổ môn với đám người đã cùng tiến vào, Thượng Cổ Chiến Trường rộng lớn như vậy, ai biết được có duyên gặp nhau hay không, tốt nhất vẫn là tự lực cánh sinh.

Lâm Phong đặt mấy chục cái la bàn lên thân Thiên Ảnh Ma Điêu, trong đó có cả la bàn của Hàn Băng, yêu nữ, bạo nữ và một số đồng môn, một khi khoảng cách của bọn họ ngắn hơn vạn dặm thì la bàn sẽ bắt được tín hiệu.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ, Lâm Phong ra lệnh cho Ảnh Điêu bay đi.

- Thượng Cổ Chiến Trường, lão tử đến rồi đây…

Bên ngoài cổ môn, trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra, không chỉ Cửu Huyền Thánh Cung mà tứ đại Thánh Cung còn lại đều bị Ma Giáo tập kích, hỗn chiến diễn ra kịch liệt suốt mấy canh giờ đến khi cường giả của ngũ đại Thánh Cung kéo đến thì đám người Ma Giáo mới chịu rút lui.

Sau khi Ma giáo rút lui, tất cả đều cho rằng sóng yên biển lặng nhưng ít ai đoán được đây chỉ là những cơn sóng nhỏ trước khi giông bão kéo đến.

Vài ngày trôi qua, bên trên lục sắc đại hải rộng lớn, một đầu yêu cầm đón gió lướt đi, trên lưng yêu cầm có một thanh niên tay cầm một cái lam kính chiếu xuống hải vực.

Bên trong Thượng Cổ Chiến Trường cứ cách vài giờ là màu sắc của hải vực sẽ thay đổi, tổng cộng có thất thải linh quang tương ứng với thất sắc phong linh, theo lời của lão đầu thì hiện tượng kỳ dị này có thể là do phong ấn tạo nên.

Khi Lâm Phong vừa tiến vào thì nơi này là huyết hải, còn bây giờ đã chuyển thành lục hải, một lúc nữa sẽ biến thành lam hải.

- Nơi này thật sự có Thủy Nguyên Thạch sao?

Trên đường đến chỗ la bàn, Lâm Phong vừa đi vừa tìm kiếm tung tích của Thủy Nguyên Thạch, vài ngày trôi qua, nguyên thạch vẫn chưa tìm thấy nhưng hắn lại tìm được vài đầu thủy quái vô cùng khủng bố.

Hôm trước, Lâm Phong nhìn thấy một hòn đảo nhỏ ngang dọc hơn mấy dặm, Thiên Ảnh Ma Điêu chuẩn bị hạ cánh thì hắn phát hiện hòn đảo bên dưới đang di chuyển.

Lúc đầu Lâm Phong cứ ngỡ bản thân nhìn nhầm nhưng khi hắn đến gần thì cảm giác được một đạo uy áp khủng khiếp truyền đến, lúc này hắn mới nhận ra thứ trước mặt không phải là một hòn đảo mà là một phần cơ thể của thủy quái.

Trước đó Lâm Phong còn gặp phải vài đầu thủy quái, tuy không phải hàng khủng nhưng cũng to hơn yêu thú bình thường đến mấy lần, nhờ có tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu mà hắn thành công tẩu thoát.