Thiên La

Chương 207: Chiêu Đồ 4



Đúng lúc này, một giọng nói mang theo vài phần nóng vội truyền đến.

- Tiểu Phong tử, đại sự không ổn rồi.

Lãnh Phi Dao vừa chạy vừa thở, nàng vừa dừng lại bên cạnh Lâm Phong liền nắm lấy tay hắn kéo đi.

- Đệ mau đi theo ta.

- Sư tỷ có chuyện gì thì từ từ nói, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, ngựa đến chân núi ắt sẽ có đường đi, mọi chuyện ắt sẽ có cách giải quyết.

- Có một tên khốn muốn ức hiếp tỷ tỷ.

- Đệ đi xử hắn.

Lâm Phong vừa dứt lời liền biến mất, tên khốn nào ăn gan hùm dám động đến lão bà của hắn, đúng là không biết sống chết.

Lãnh Phi Dao chỉ chớp mắt một cái đã không thấy tên sư đệ đâu, nàng xoay người nhìn lại thì đã thấy hắn xuất hiện bên ngoài Pháp Khu.

- Tiểu Phong tử, đợi ta với…

Lâm Phong vừa chạy tới Pháp Khu thì nhìn thấy một đám người đang khiên một thanh niên đi ra, bộ dáng của thanh niên vô cùng thảm hại.

- Pháp Cung chiêu đồ bạo lực như vậy sao?

Lúc này Phi Dao đã chạy tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt mở to nhìn thanh niên thảm hại được mang đi.

- Tiểu Phong tử, hình như là tên đó ức hiếp tỷ tỷ.

- Chẳng lẽ là bị Hàn Băng sư tỷ đánh?

Lâm Phong lắc đầu, sở trường của băng nữ là hóa băng còn tên thanh niên trước mặt này hình như là bị tác động vật lý, hắn tìm một thanh niên gần đó hỏi chuyện.

- Vị huynh đệ này có thể cho tại hạ hỏi bên trong vừa xảy ra chuyện gì không?

Thanh niên đang hóng chuyện chợt bị làm phiền, tâm tình có chút không tốt nhưng khi nhìn thấy y phục của đối phương thì vẻ mặt lập tức thay đổi.

- Không biết huynh đệ có chuyện gì muốn hỏi?

- Bên trong vừa xảy ra chuyện gì sao?

- Có một tên không biết sống chết dám trêu chọc nữ thần, cuối cùng bị một đám thanh niên đấm không trượt phát nào.

- Nghiêm trọng vậy sao?

Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói, lúc nàng rời đi thì tên thanh niên đó đang thách đấu với tỷ tỷ của nàng, bộ dáng vẫn ngon lành, không ngờ thoáng cái đã thành ra thế này.

Một tên thanh niên bên cạnh hừ lạnh.

- Nếu tại hạ có mặt ở đó nhất định sẽ đấm thêm mấy phát.

Phi Dao nhìn một đám thanh niên tràn đầy tinh lực sau đó nhìn tên sư đệ bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên.

- Nếu có một tên không biết sống chết dám theo đuổi vị nữ thần bên trong thì các ngươi có ra tay không?

Một thanh niên không cần suy nghĩ lập tức trả lời.

- Tất nhiên, mấy tên này cần phải diệt trừ.

- Phải diệt gấp, không để hắn đẻ trứng.

- Tại hạ đề nghị giúp hắn chuyển giới, như vậy không sợ hắn có ý với nữ thần.

Lâm Phong đứng bên cạnh cảm giác hạ thể truyền đến từng cơn lạnh giá, hắn miễn cưỡng rặn ra một nụ cười.

- Tại hạ có chuyện gấp cần giải quyết, hẹn ngày không gặp lại.

Thêm mười mấy ngày trôi qua, Thánh Cung chiêu đồ đã bước vào giai đoạn cuối, kế tiếp sẽ là thành trì cuối cùng.

Gần một tháng trôi qua, đã có vài chục vạn tu sĩ tham gia chiêu đồ nhưng chỉ có vài cá nhân nổi bật xuất hiện, trong đó có ba tên ở Đan Khu luyện thành ngũ đan.

Thật ra vẫn còn vài tên có khả năng luyện thành ngũ đan nhưng bọn chúng lại chọn cách ẩn thân, có lẽ là để tạo thêm bất ngờ và kịch tính cho vòng tiếp theo.

Tuy những tên này ẩn thân rất tốt nhưng vẫn không qua được pháp nhãn của lão đầu, Lâm Phong đã âm thầm ghi lại lý lịch của những thanh niên này, đợi khi trở về sẽ giao cho yêu nữ giải quyết.

Sáng hôm sau, Thánh Cung chiêu đồ tiếp tục diễn ra, tuy đây đã là thành trì cuối cùng nhưng vẫn không có gì thay đổi, Đan Khu vẫn là nơi nhàm chán nhất, chỉ có hơn trăm đan sư tới tham gia.

Lâm Phong ngồi xem mấy thanh niên luyện đan được một lúc thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Bên kia có một tiểu tử không tệ.

- Tên nào?

- Tên thứ 3 ở hàng cuối.

Lâm Phong nhìn theo hướng lão đầu chỉ dẫn, không ngờ bên trong đám người này lại có một tên lọt vào mắt xanh của lão, ngay cả đệ tử chân truyền của Thánh Cung thì lão cũng không xem ra gì, nhất định thanh niên này phải có chỗ hơn người.

Lâm Phong lấy thẻ bài của đối phương ra xem thử, phát hiện thanh niên này chỉ là một tên tán tu đến từ tiểu thành trì, tu vi linh giả tứ cấp hậu kỳ.

- Mạc Cương, cái tên này hình như ta chưa nghe qua bao giờ.

Chỉ là một tán tu không tên không tuổi cũng không có thế lực phía sau hậu thuẫn, hoàn toàn không có gì nổi bật.

- Tiểu tử ngươi không phải cũng là tán tu sao?

- Ý của lão là thiên phú luyện đan của tên đó có thể so với ta?

- Không kém bao nhiêu.

- Vậy thì sao?

Nói chuyện cả buổi trời Lâm Phong vẫn chưa biết được ý định của lão đầu là gì.

- Dù sao bây giờ tiểu tử ngươi cũng có chút thân phận, không thể chuyện gì cũng tự chạy đi làm.

- Cũng đúng.

Tu chân vô tận, càng về sau càng khó đi, một mình Lâm Phong không thể gánh quá nhiều thứ, tốt nhất là tìm một tên nào đó giúp hắn chia sẻ gánh nặng.

Một canh giờ trôi qua, Đan Khu kết thúc chiêu đồ, phần lớn tu sĩ tham gia khảo thí đều thành công vượt qua vòng sơ loại, bây giờ bọn họ có thể chuẩn bị tiến về Thánh Cung để tham gia vòng đấu loại.

- Mạc đạo hữu.

Mạc Cương vừa bước chân ra khỏi Đan Khu liền nghe thấy có người gọi tên, khi hắn nhận ra người đến tìm thì vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc.

- Các vị tìm ta có chuyện gì sao?

Trước mặt Mạc Cương là một đám thanh niên, thiếu nữ mặc y phục của Cửu Huyền Đan Cung, lúc hắn bước vào Đan Khu đã nhìn thấy đám người này ở vị trí hội đồng chiêu đồ.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt lo lắng của đối phương, hắn bước tới vỗ vai.

- Có muốn đi ăn với bọn ta không?

- Ngươi… ngươi là ôn thần Lâm Phong?

- Không sai.

Mạc Cương nuốt nước bọt, tâm tình của hắn lúc này vô cùng kích động, đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang lại chủ động mời hắn đi ăn.

- Ta…

- Đi thôi, có gì nói sau.

Lâm Phong kéo Mạc Cương rời đi, tu vi của hắn hơn xa đối phương, muốn làm gì mà chẳng được.

Phong Viêm đi theo phía sau, ánh mắt liên tục đánh giá Mạc Cương, hắn ở bên cạnh Lâm Phong được một thời gian biết rõ tên sư đệ này sẽ không làm những chuyện vô ích nhưng có nhìn thế nào cũng không nhận ra được huyền cơ.

Lâm Phong chọn một cái khách điếm sang trọng sau đó gọi một đống thức ăn, hắn mỉm cười nhìn mọi người.

- Các vị sư huynh sư tỷ cứ ăn uống thỏa thích, hôm nay đệ mời.

- Lâm sư đệ có chuyện gì vui sao?

Phong Viêm mỉm cười nhìn tên sư đệ, không biết được nguyên nhân thì hắn cũng không dám ăn.

Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn tên sư đệ.

- Hôm nay đệ bị sao vậy, có phải đêm qua luyện công quá độ nên vẫn chưa tỉnh ngủ?

- Hôm nay tâm tình của đệ rất tốt.

Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt nhìn Mạc Cương vẫn còn đứng im ở góc phòng.

- Mạc đạo hữu không cần khách khí, hôm nay tại hạ mời.

- Đa tạ.

Mạc Cương nói xong vẫn đứng yên một chỗ, trước mặt hắn đều là chân truyền đệ tử của Thánh Cung, một tán tu như hắn làm gì có tư cách ngồi chung bàn với đối phương.

Ánh mắt Mạc Cương nhìn về phía Lâm Phong.

- Lâm huynh tìm ta có chuyện gì sao?

- Mạc đạo hữu là đang xem thường Lâm Phong ta sao?

- Không có, chỉ là…

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn Mạc Cương.

- Ngươi yên tâm, có ta ở đây tiểu Phong tử sẽ không dám làm gì ngươi đâu, ngồi đi.

Phong Viêm mỉm cười nhìn Mạc Cương.

- Mạc huynh đệ nên hiểu rõ kỳ ngộ đối với một tán tu quan trọng như thế nào, hôm nay không nắm lấy sau này sẽ hối hận.

Mạc Cương do dự một lúc cuối cùng cũng ngồi vào bàn ăn, hắn không hề biết quyết định hôm nay của bản thân sẽ thay đổi cả tương lai sau này của hắn.