Thiên La

Chương 206: Chiêu Đồ 3



Hai người đi được một lúc thì dừng lại trước một căn phòng, nữ tử mỉm cười nhìn Lâm Phong.

- Làm phiền khách quan đợi một chút, tiểu nữ sẽ đi thông báo với quản lý.

Nữ tử đẩy cửa bước vào phòng, lúc sau thì có một lão đầu từ bên trong bước ra, vẻ mặt tươi cười thân thiện nhìn Lâm Phong.

- Không biết vị tiểu hữu này xưng hô thế nào?

- Tại hạ Lâm Phong.

- Thì ra là Lâm tiểu hữu, mời vào.

Lâm Phong vừa bước vào phòng liền tìm một chỗ ngồi xuống sau đó vào thẳng vấn đề, hắn còn phải chuẩn bị đến Phủ Thành Chủ dự tiệc nên không có nhiều thời gian.

- Ta muốn giao dịch đan dược.

Vừa dứt lời, Lâm Phong liền lấy ra một cái kim bài cùng với năm bình đan dược đặt lên bàn.

Lão quản lý chỉ cầm lấy một bình đan dược kiểm tra rồi gật đầu.

- Đan dược tốt, tiểu hữu muốn giao dịch thế nào?

- Mỗi bình 30 vạn trung phẩm linh thạch.

- Thành giao, không biết tiểu hữu còn muốn giao dịch thứ gì không?

Lâm Phong gật đầu, hắn nói ra một số thứ cần mua, lão quản lý nghe xong thì mở cửa phòng bước ra bên ngoài, một lúc sau lão quay trở lại, trên tay cầm theo một cái ngọc giản.

- Bên trong là toàn bộ tin tức liên quan đến Thượng Cổ Chiến Trường mà Vạn Bảo Các thu thập được.

- Đa tạ tiền bối.

- Những thứ còn lại lão phu đã cho người đi chuẩn bị, một lúc nữa sẽ mang đến.

Lão quản lý nói đến đây thì lấy ra một cái danh sách để trước mặt Lâm Phong.

- Bên trong là tất cả linh dược chưa thành thục có trong Vạn Bảo Các, mời tiểu hữu xem qua.

Lâm Phong cầm bảng danh sách lên xem, ánh mắt ẩn ý nhìn lão đầu đối diện, nếu hắn nhớ không lầm thì Vạn Bảo Các không kinh doanh mặt hàng này, chỉ có một khả năng là lão biết hắn cần những thứ này nên đã chuẩn bị từ trước.

- Mấy lão hồ ly này không ai là đơn giản.

Một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, nữ phục vụ mang theo mấy cái túi trữ vật tiến vào.

- Chu lão, những thứ ngài cần đều ở trong này.

- Mau để Lâm tiểu hữu kiểm tra.

- Không cần, ta tin tưởng Vạn Bảo Các.

Lâm Phong vừa nhận lấy túi trữ vật liền thu vào rồi xoay người rời đi, bộ dáng vô cùng dứt khoác, cứ như mấy chục vạn trung phẩm linh thạch đối với hắn chỉ là vật ngoài thân.

Đêm đến, Phủ Thành Chủ tiếp tục mở tiệc tưng bừng, tất cả gia tộc trong thành đều tới dự, đèn hoa sáng lối, kẻ tới người đi như lễ hội.

Lâm Phong dự tiệc đến nửa đêm thì trở về phòng, hắn vừa lên giường liền kiểm kê lại quá trình thu chi của ngày hôm nay.

Sau khi giao dịch đan dược với Vạn Bảo Các, Lâm Phong thu được 150 vạn trung phẩm linh thạch, trừ đi chi phí thì còn lời khoảng 120 vạn, lão đầu lấy gần 100 vạn mua sắm, mua yêu đan cho Thiên Ảnh Ma Điêu tốn 15 vạn, còn lại khoảng 5 vạn, đây chính là số linh thạch Lâm Phong vất vả luyện đan hơn ba tháng có được.

Còn tốt là hôm nay Lâm Phong thu được không ít lễ vật, cộng lại được gần trăm vạn trung phẩm linh thạch, tâm hồn nhỏ bé của hắn cũng được an ủi vài phần.

- Lão đầu, nghiên cứu tới đâu rồi?

Lâm Phong vừa nói vừa ném một viên yêu đan cho Thiên Ảnh Ma Điêu, đối với yêu thú thì thứ tốt nhất để tu luyện không phải linh thạch mà là yêu đan, sau khi nuốt mấy viên địa cấp yêu đan thì Ảnh Điêu đã gần như khôi phục hoàn toàn thực lực.

Lúc này Lâm Phong và lão đầu đang nghiên cứu tin tức về Thượng Cổ Chiến Trường, lão đầu muốn dựa vào những tin tức hắn thu thập được để phác thảo một tờ địa đồ nhưng ý tưởng này không được khả thi.

- Tin tức không đủ, xem ra phải tìm cách khác.

- Thật ra thì lão đâu cần vẽ toàn bộ chiến trường, chỉ cần tìm được Vạn Cốt Sơn là được rồi.

Tương truyền ở sâu bên trong Thượng Cổ Chiến Trường có một nơi gọi là Vạn Cốt Sơn, đó là một ngọn bạch sơn chỉ cao hơn ngàn trượng nhưng xung quanh lại xuất hiện sát khí dày đặc, ngay cả tôn giả cũng không dám tùy tiện tiếp cận.

Nhiều người cho rằng ngọn bạch sơn đó là do hàng vạn bộ hài cốt chất chồng lên nhau tạo thành nên mới có sát khí mạnh mẽ đến như vậy.

- Tiểu tử ngươi muốn đến Vạn Cốt Sơn?

- Đương nhiên, chẳng phải lão nói nguy hiểm càng lớn thì kỳ ngộ càng lớn sao?

Trấn Thiên Chung và Âm Dương Pháp Trượng đều được tìm thấy ở khu vực phụ cận Vạn Cốt Sơn, biết đâu nơi đó vẫn còn bảo vật tương tự thì sao, chỉ cần đào được vài cái thì đủ để Lâm Phong ấm no cả đời.

Giọng nói âm trầm của lão đầu truyền đến.

- Nếu ngọn bạch sơn đó thật sự là do bạch cốt tạo thành thì nơi này không đơn giản.

- Lão biết chuyện gì sao?

- Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Mấy chục vạn năm trước, trên đại lục từng xuất hiện một tên đại ma đầu vô cùng lợi hại, lúc đó mấy chục thế lực phải liên minh để vây bắt cái tên đó, trận chiến năm đó diễn ra liên tục mấy ngày liền, cuối cùng tên ma đầu cũng bị trấn áp.

Lâm Phong nghe đến đây liền hiểu ra vấn đề.

- Có phải tên ma đầu đó bị trấn áp bên dưới Vạn Cốt Sơn không?

- Không.

- Vậy lão kể chuyện này làm gì?

- Để kể cho nghe.

Tuy lúc đó tên ma đầu bị trọng thương nhưng vẫn chưa chết, nhân mã của mấy chục đại thế lực chỉ còn lại một phần so với ban đầu, lúc này có một tên pháp sư đã thi triển thuật pháp dùng thi thể của hàng chục vạn tu sĩ để trấn áp tên ma đầu.

- Thi thể cũng có thể thi triển thuật pháp?

- Tuy người đã chết nhưng oán niệm và sát khí vẫn còn đó.

- Ý của lão là bên dưới ngọn bạch sơn kia có thể đang phong ấn một tên đại ma đầu?

- Có thể.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

- Dù là như vậy ta cũng không sợ.

- Lão phu nghe nói có một loại Bảo Nguyên Bí Thuật có thể giúp tu sĩ bảo tồn sinh mệnh qua hàng chục vạn năm.

- Lão đừng có dọa ta.

- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.

Thọ nguyên của tu sĩ nhiều nhất chỉ là vạn năm, lão đầu từng nói Thần Ma nhị tộc có thể sống đến vài vạn năm nhưng Thượng Cổ Chiến Trường đã tồn tại từ thời tứ tộc tranh hùng, đã qua không biết bao nhiêu năm tháng, dù bên dưới bạch sơn có yêu nghiệt thì cũng nên chết đi là vừa.

- Chỉ sợ ngay cả cốt cũng không còn.

Lâm Phong không tin nhân phẩm của hắn lại đen đến mức độ hai lần gặp phải Bảo Nguyên Bí Thuật, thanh niên gương mẫu như hắn nhất định sẽ được trời độ.

Sáng hôm sau, Thánh Cung chiêu đồ tiếp tục diễn ra, nhờ có phần thể hiện của Lâm Phong mà số lượng đan sư đến tham gia đã tăng thêm được vài người nhưng so với các cung còn lại vẫn ít đến đáng thương.

Chưa tới nửa ngày, Đan Khu đã hoàn tất quá trình chiêu đồ.

- Đúng là nhàm chán.

Lâm Phong nhìn gian thương bên cạnh, nhỏ giọng nói.

- Sư huynh, nơi này có chỗ nào thú vị không?

- Tu chân như lội ngược dòng, sư đệ đừng vì thành tựu nhất thời mà bỏ lỡ tương lai sau này.

Phong Viêm chắp hai tay sau lưng bước đi, bộ dáng có đến ba phần giống với lão đầu.

- Không lẽ hôm nay trời đổi gió?

Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của gian thương thì một nữ tử từ phía sau hắn bước tới.

- Sư huynh của đệ nói không sai, tuy đệ đã là đệ nhất thiên tài nhưng không thể tự mãn.

- Đa tạ sư tỷ quan tâm, đệ sẽ ghi nhớ.

Tuệ Vân nói xong thì rời đi, hướng đi của nàng và Phong Viêm y như nhau, Lâm Phong vừa nhìn liền hiểu ra vấn đề.

- Cái gì mà lội ngược dòng, rõ ràng là thấy sắc quên huynh đệ.