Thiên La

Chương 188: U Minh Thánh Khố 3



Mấy tên hắc y nhân nghe được giọng nói phẫn nộ của trưởng lão, cả đám vô thức lui lại, một tên hắc y nhân ngập ngừng lên tiếng.

- Vẫn… vẫn còn một nơi chưa lục soát.

- Nơi nào?

- Thánh Khố.

- Hừ, Thánh Khố là nơi đám chuột nhắt đó có thể vào được sao.

U Minh Thánh Khố có thiên cấp đại trận bảo vệ, đại môn được đúc từ Ám Ngục Tinh Kim, muốn mở ra phải phá giải được trận đồ, dù là đại trưởng lão của U Minh Trận Cung cũng phải mất ít nhất nửa giờ, nếu đối phương có bản lĩnh mở được Thánh Khố thì đâu cần phải bỏ trốn.

- Các ngươi mau chia ra tìm, dù có phải đào ba thước đất cũng phải tìm được đám chuột nhắt đó cho lão phu.

- Tuân lệnh.

- ẦM…

Mấy tên hắc y nhân chuẩn bị chia ra tìm thì chợt nghe thấy một tiếng động lớn từ phía trên truyền đến, U Minh trưởng lão vừa ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt lập tức thay đổi.

Bên ngoài U Minh Thánh Địa, trận hỗn chiến vẫn đang diễn ra kịch liệt, một lão đầu cầm kim đao giơ lên, hư ảnh hoàng kim cự đao cao đến cả ngàn trượng hiện ra.

- TRẢM…

Hoàng kim cự đao chém thẳng về phía hộ cung đại trận, đúng lúc này, một tên hắc y nhân xuất hiện, đại thủ bắt ấn, một cái hắc thuẫn khổng lồ hiện ra.

- ẦM…

Hai bên vừa va chạm, hắc thuẫn lập tức bị chém thành hai nửa, đến khi kim đao va vào đại trận mới chịu dừng lại.

- Chiến Vương Quyền.

Thêm một lão đầu xuất hiện, đại thủ hóa thành cự quyền đấm vào hộ cung đại trận, đám hắc y nhân nhìn đại trận bắt đầu xuất hiện vết nứt, bộ dáng trở nên nóng vội, bọn chúng không phải đối thủ của ngũ đại Thánh Cung chỉ có thể dựa vào hộ cung đại trận cầm chân đối phương, một khi đại trận bị phá thì đại thế cũng mất.

Bên dưới địa đạo, mười mấy tên hắc y nhân được mang lên thạch đài, U Minh trưởng lão đứng một bên, đại thủ bắt ấn, Huyết Linh Châu lần nữa xoay tròn.

Hộ cung đại trận đã xuất hiện vết nứt, e là không thể tiếp tục ngăn cản ngũ đại Thánh Cung, trước khi đám người ngoài kia tiến vào nhất định phải hoàn thành Huyết Linh Chú, nếu không hậu quả khó lường.

Huyết vụ dần bao phủ mười mấy tên hắc y nhân, thời gian trôi qua, trên thạch đài chỉ còn lại mười mấy bộ hắc y, tốc độ xoay tròn của Huyết Linh Châu càng lúc càng nhanh.

- ẦM…

- Phụt…

Huyết Linh Châu đột nhiên nổ tung, huyết vụ tỏa ra khắp địa đạo, U Minh trưởng lão phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, đại thủ vẫn không ngừng bắt ấn.

Huyết vụ dần chuyển động, bọn chúng hóa thành từng dòng chảy vào cơ thể đám hắc y nhân, một vài tên nằm trong quan tài bắt đầu cử động.

Bên ngoài lối vào tầng thứ hai của U Minh thánh khố, sắc mặt của Linh Mộng và Phong Thanh Thanh lúc này rất không tốt, hai nàng đã chờ gần nửa giờ mà tên khốn kia vẫn chưa quay lại, đợi thêm một lúc nữa không chừng trận chiến bên ngoài cũng kết thúc.

Đúng lúc này, Lâm Phong xuất hiện, trên tay mang theo ba món vật phẩm, một bình tinh huyết U Minh Cổ Xà, một cái hộp ngọc chứa mười mấy viên đan dược và ngọc giản truyền công của Phá Tam Đao.

- Vật phẩm ta đã chọn xong, các ngươi có thể tiến vào.

Lâm Phong vừa dứt lời, Linh Mộng liền xuất hiện bên cạnh hắn, ánh mắt nàng nhìn ba vật phẩm trong tay Lâm Phong.

- Bên trong hộp ngọc là thứ gì?

- Liên quan gì đến ngươi.

- Hừ.

Linh Mộng liếc nhìn Lâm Phong một cái rồi rời đi, hộp ngọc trong tay Lâm Phong không phải không gian trữ vật, dù hắn có muốn gian lận thì cũng chỉ lấy được thêm vài món bảo vật, nàng lười để ý.

Cả đám bắt đầu càn quét bảo vật bên trong thánh khố, theo giao dịch thì Linh Mộng và Lâm Phong mỗi người lấy ba phần, Hàn Băng và Phong Thanh Thanh mỗi người lấy 2 phần.

Lúc đầu cả đám phân chia rất thuận lợi nhưng đến khi tiến vào căn phòng thứ ba lại xảy ra chút mâu thuẫn, Lâm Phong là người đầu tiên mở lời.

- Ta có ý này, U Minh Đoạt Thiên sẽ giao cho ta bảo quản, đến khi ra ngoài ta sẽ đưa lại có được không?

- Không được.

Linh Mộng là người đầu tiên phản đối, U Minh Đoạt Thiên là một trong những công pháp nổi danh của U Minh Thánh Cung, giá trị hoàn toàn không thua kém Thiên Ảnh Kiếm, nếu Linh Mộng lấy được thứ này sẽ giúp ích rất lớn cho đại nghiệp của nàng.

- Ta sẽ giữ ngọc giản.

- Ngươi không thích hợp để giữ ngọc giản.

- Chẳng lẽ ngươi lại thích hợp?

- Đúng vậy, ở đây ta là người thích hợp nhất.

Lâm Phong gật đầu, nơi này ngoại trừ một quân tử chân chính như hắn ra thì còn có ai thích hợp để giữ những thứ quan trọng như U Minh Đoạt Thiên.

- Ở đây ta là người yếu nhất, dù có ý đồ thì cũng không trốn thoát được, có đúng không?

- Hừ.

Linh Mộng hừ lạnh, tên khốn này đúng là yếu nhất trong đám, dù hắn có bỏ trốn thì cũng không chạy nhanh bằng nàng, quan trọng hơn là Hàn Băng vẫn ở đây thì hắn sẽ không rời đi.

Sau khi thương lượng kết thúc, Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Lệnh phá vỡ phong ấn rồi thu lấy U Minh Đoạt Thiên, sau đó hắn lần lượt thu hết toàn bộ ngọc giản trong phòng.

Một lúc sau, bảo vật bên trong năm căn phòng đều bị đám người Lâm Phong càn quét, Lâm Phong mỉm cười nhìn tam nữ bên cạnh.

- Nơi này đã không còn bảo vật, chúng ta mau xuống tầng dưới thôi.

- Nếu đã không còn bảo vật vậy cái cấm chế này dùng để làm gì?

Linh Mộng chỉ vào bức tường ở cuối thông lộ, người khác có thể không biết nhưng nàng là Thánh Nữ sao lại không biết Thánh Khố vốn dĩ có ba tầng.

Lâm Phong đi tới trước bức tường, hắn bày ra bộ mặt kinh ngạc.

- Cái cấm chế này ở đâu ra vậy?

- Ngươi thật sự không biết?

Linh Mộng mỉm cười nhìn tên nam nhân đối diện, chỉ cần hắn gật đầu thì nàng sẽ để hắn cả đời không ngốc đầu lên được.

Lâm Phong biết không thể lừa được yêu nữ đành ngoan ngoãn mở cấm chế, cả đám đẩy cửa bước vào phòng, trước mặt bọn họ là một núi vật phẩm với đẩy đủ các thể loại từ linh dược, đan dược, binh khí, pháp chỉ…

- Lão tử đúng là anh minh thần dũng, mém chút là tiêu rồi.

Bên trong cái hộp ngọc cuối cùng có chứa vài chục cái không gian giới chỉ, bên trong mỗi cái giới chỉ đều chất đầy vật phẩm, số lượng nhiều đến không đếm hết với đẩy đủ cấp bậc và thể loại.

Lão đầu suy đoán số vật phẩm này là đám hắc y nhân lấy được bên trong U Minh Cổ Thành, vì thời gian gấp rút nên bọn họ vẫn chưa kịp phân loại, cuối cùng ném hết vào đây.

Linh Mộng đi thẳng đến thạch bàn đặt giữa căn phòng, bên trên mặt bàn vẽ chi chít trận văn, ánh mắt nàng nhìn về phía Lâm Phong.

- Thứ này là Đấu Chuyển Di Sơn Đại Trận?

- Nó đó.

Đấu Chuyển Di Sơn Đại Trận là một cái truyền tống trận siêu lớn, không chỉ truyền tống được tu sĩ mà còn có thể truyển tống được một mảnh thiên địa với khoảng cách lên đến hàng vạn dặm.

Có thể năm đó đám người U Minh Thánh Cung đã sử dụng thứ này để dịch chuyển cả U Minh Thánh Địa vào bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch, loại đại trận này một khi kích hoạt có thể tiêu tốn đến hàng trăm vạn thượng phẩm linh thạch, không đến lúc sơn cùng thủy tận thì không thể dùng.

Lãnh Hàn Băng nhìn một núi bảo vật cao đến gần trăm trượng trước mặt, dù là nữ tử lạnh lùng như nàng cũng cảm thấy rung động, nếu Cửu Huyền có thể lấy được số tài nguyên này không chừng sẽ trở thành thế lực hùng mạnh nhất Nam Hoang.