Thiên La

Chương 187: U Minh Thánh Khố 2



Sau khi càn quét căn phòng thứ nhất, Lâm Phong đẩy cửa bước vào căn phòng thứ hai, hắn phải mất một lúc mới nhận ra đây là phòng chứa binh khí.

Bên trong căn phòng gần như trống không, chỉ còn lại mấy cái kệ lớn và một vài món binh khí, so với căn phòng chứa đan dược còn thê thảm hơn.

Không cần suy nghĩ cũng biết mấy món binh khí ở đây nhất định đã được sử dụng trong trận đại chiến vạn năm về trước, ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài lần rồi xoay người rời đi.

Lâm Phong vừa đẩy cửa bước vào căn phòng tiếp theo, hai mắt hắn liền sáng rực, bên trong căn phòng vẫn là mấy cái kệ lớn, trên mỗi kệ chứa đầy ngọc giản và thư tịch.

- U Minh Đoạt Thiên.

Lâm Phong chạy thẳng đến chỗ cất giữ công pháp, nơi này có vài chục cái ngọc giản truyền công, ánh mắt hắn dừng lại trên một cái ngọc giản đặt ở vị trí trung tâm.

Lúc giao chiến với đám hắc y nhân, Lâm Phong đã từng thấy bọn chúng sử dụng qua loại thuật pháp này, uy lực vô cùng bá đạo, thần thức hắn vừa tiến vào ngọc giản, vẻ mặt hưng phấn liền thay đổi.

- Thật đáng tiếc.

Muốn sử dụng U Minh Đoạt Thiên cần phải có U Minh huyết mạch hoặc là ám linh chi thể, hai thứ này Lâm Phong đều không có cho nên không thể tu luyện.

Nhưng Lâm Phong chưa thất vọng được bao lâu thì vẻ mặt hắn lại trở nên hưng phấn, bên trong số ngọc giản có một thứ mà hắn vẫn luôn tìm kiếm.

- Phá Tam Đao, thiên cấp trung phẩm công pháp.

Theo ngọc giản ghi chép thì Phá Tam Đao không có yêu cầu về linh căn, bất cứ tu sĩ nào cũng có thể tu luyện, binh khí sử dụng thường là trường đao và đại đao, rất phù hợp với Lâm Phong.

Sau khi chọn được công pháp, Lâm Phong tiếp tục lượn thêm vài vòng, bên trong căn phòng ngoại trừ ngọc giản truyền công thì còn có đan thuật, trận thuật, luyện khí thuật… mỗi cái đều đạt đến thiên cấp, giá trị liên thành.

Nhưng Lâm Phong đã có lão đầu bên cạnh, mấy thứ này đối với hắn không có quá nhiều tác dụng, đợi chút nữa lấy cũng không muộn.

Bên trong căn phòng thứ tư cũng giống như căn phòng thứ hai, gần như trống không, nhờ vào một số trận kỳ còn sót lại, Lâm Phong đoán căn phòng này dùng để chứa trận pháp.

Lúc này trước mặt Lâm Phong chỉ còn lại một căn phòng, hy vọng sẽ có chút thu hoạch.

- Không biết bên trong là thứ gì.

Cửa phòng vừa mở ra, Lâm Phong liền cảm nhận được vài đạo khí tức cuồng bạo truyền đến, ánh mắt hắn đảo một vòng quanh căn phòng, khuôn mặt hiện ra nụ cười thỏa mãn.

Bên trong căn phòng có chứa vài chục bộ thú cốt, mỗi bộ đều có cấm chế phong ấn nhưng vẫn tỏa ra khí tức cường đại, dù trên người Lâm Phong có Trấn Yêu Thạch vẫn cảm thấy khó thở.

- Lão đầu, có nhìn ra được cấp độ của đám thú cốt này không?

- Toàn bộ đều là thiên cấp.

Bên cạnh thú cốt còn có mấy cái rương lớn, bên trong mỗi rương chất đầy da thú, Lâm Phong chỉ nhìn qua rồi đóng lại, ánh mắt hắn chuyển tới mấy cái hộp ngọc trên kệ.

Không cần nhìn thì cũng đoán được bên trong hộp ngọc nhất định là yêu đan, với tu vi của Lâm Phong bây giờ dù có Trấn Yêu Thạch hộ thân nhưng với khoảng cách vài bước chân thì khả năng bị uy áp của yêu đan tổn thương là rất cao.

Bên cạnh hộp ngọc còn có mấy cái bình ngọc, bên trong mỗi bình là yêu huyết, sau khi lão đầu kiểm tra thì khẳng định thứ bên trong bình ngọc là huyết mạch tổ thú, có thể là của U Minh Cổ Xà.

Lâm Phong nhớ lại bộ dáng bá đạo của U Minh Cổ Xà, nếu hắn có thể giúp Thiên Ảnh Ma Điêu đột phá tổ huyết không chừng có thể thống lĩnh ngàn vạn yêu thú, dù là Hoang Nguyên thì hắn cũng có thể tự do bay lượn.

Lâm Phong nhìn mấy bình tổ huyết trên kệ sau đó lựa chọn bình ngọc mà hắn cho là lớn nhất rồi rời đi, lúc Lâm Phong vừa rời khỏi căn phòng cuối cùng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, hình như ở cuối thông đạo còn có một cái cấm chế.

- Còn nữa sao?

Lâm Phong xoay người nhìn bức tường ở cuối thông đạo, vẻ mặt nghi ngờ.

- Chẳng lẽ bên trong bảo khố vẫn còn một tầng nữa?

Nghĩ đến đây, vẻ mặt của Lâm Phong tràn đầy hưng phấn, nơi này đã chứa nhiều bảo vật như vậy thì tầng tiếp theo nhất định sẽ là bảo vật kinh thiên động địa như là trấn cung chi bảo chẳng hạn.

Lâm Phong cẩn thận tiến lại gần bức tường, hắn quan sát một lúc vẫn không thấy gì đặc biệt nhưng khi đại thủ vừa chạm vào thì bức tường lại gợn sóng.

- Đúng là cấm chế.

Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Lệnh kích hoạt, bức tường dần biến mất, một cái đại môn hiện ra trước mặt hắn.

Lâm Phong đẩy cửa bước vào, ánh mắt nhìn vào bên trong, nơi này gần như trống không, ngoại trừ một cái thạch bàn được đặt ở giữa căn phòng, bên trên có vài vật phẩm.

Bên trên thạch bàn có một cái bình ngọc, một cái hộp ngọc và một tờ địa đồ, Lâm Phong cầm tờ địa đồ lên quan sát, vẻ mặt mờ mịt.

- Thứ này hình như không phải là văn tự của Nhân Tộc?

Bên trên địa đồ có ghi không ít địa danh nhưng Lâm Phong chẳng đọc được cái nào, loại chữ viết này hắn chưa bao giờ nhìn thấy.

- Đây là Ma tự.

Lão đầu từng tìm hiểu về Thần Ma nhị tộc nên cũng biết một chút về chữ viết của hai chủng tộc này.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, hắn chợt nhớ đến một chuyện, vẻ mặt mừng như điên, ánh mắt nhìn tờ địa đồ trong tay còn hưng phấn hơn lúc nhìn thấy đám bảo vật bên trong bảo khố.

- Có khi nào thứ này chính là địa đồ dẫn đến U Minh Tổ Địa không?

- Chắc là không sai.

- Muh ha ha ha…

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền ngửa mặt lên trời cười lớn, trời cao không phụ người có lòng, cuối cùng hắn cũng có thể đón Huân Vũ về nhà.

Lâm Phong cẩn thận thu lại địa đồ, lúc này hắn mới để ý đến hai vật phẩm còn lại trên thạch bàn, đại thủ cầm lấy bình ngọc lên xem thử, bên trong bình có chứa một loại chất lỏng đen thui, kết dính như mật ong.

Lâm Phong vừa mở nắp bình ngọc, hắc vụ từ trong miệng bình bay ra kèm theo một đạo uy áp hùng mạnh ép đến hắn khó thở.

- Phù… dọa chết lão tử.

Lâm Phong lập tức đóng lại bình ngọc, vẻ mặt có chút tái nhợt, ánh mắt hắn chăm chú nhìn bình ngọc trong tay, cảm giác vừa rồi hình như hắn đã từng gặp ở đâu đó.

- Đúng rồi, chính là lúc Huân Vũ kích hoạt huyết mạch, chẳng lẽ bên trong cái bình này chính là huyết mạch U Minh gì đó?

- Nó đó.

Lâm Phong nghe lão đầu khẳng định, vẻ mặt trở nên do dự, địa đồ thì có thể bỏ vào hộp ngọc cùng với mấy viên đan dược nhưng bình ngọc thì không thể, xem ra phải để Thiên Ảnh Ma Điêu chịu ủy khuất rồi.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía hộp ngọc cuối cùng, hy vọng có thể tìm thấy một món bảo vật phù hợp với bản thân, sau khi cầu nguyện xong, hắn bắt đầu mở hộp, khi nhìn thấy vật phẩm bên trong, vẻ mặt hắn vô cùng đặc sắc, khóe môi nhếch lên nụ cười nham hiểm.

Bên ngoài U Minh bảo khố, mấy tên hắc y nhân vẫn đang truy tìm tung tích đám người Lâm Phong, dù bọn họ đã tìm khắp nơi vẫn không phát hiện được chút dấu vết.

Vẻ mặt U Minh trưởng lão lúc này đã trở nên âm trầm đến đáng sợ, U Minh Thánh Lệnh chính là chìa khóa để bọn họ rời khỏi nơi này, tuyệt đối không thể để mất.

- Các ngươi chắc chắn đã lục soát hết Thánh Cung?

- Đúng vậy.

- Hừ, một đám vô dụng.