Thiên La

Chương 179: Giao Dịch



Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, tiếp đó là một giọng nói cung kính truyền vào.

- Khởi bẩm Thánh Nữ, Lâm Phong đã được đưa đến.

- Để hắn vào.

Cửa phòng mở ra, Lâm Phong từ bên ngoài hiên ngang bước vào, ánh mắt đảo qua một vòng, không nhìn thấy thứ gì có giá trị, cuối cùng dừng lại trên người băng nữ.

- Hàn Băng sư tỷ thì ra tỷ ở đây, làm đệ đi tìm thật khổ a.

Linh Mộng nhíu mày, tên khốn này lại tán tỉnh tỷ muội của nàng ngay trước mặt nàng, nhất định không thể để hắn đạt được ý đồ.

- Ngươi đi tìm Hàn Băng lại chạy đến Vạn Bảo Các làm gì?

- Đương nhiên là để tìm Hàn Băng sư tỷ.

- Đừng tưởng ta không biết ngươi đến Vạn Bảo Các là muốn tìm bảo vật, nam nhân không có tên nào là thật lòng.

Lâm Phong ngồi xuống bên cạnh Hàn Băng, giọng nói thâm tình.

- Đối với ta Hàn Băng sư tỷ chính là bảo vật trân quý nhất, muốn tìm bảo vật đương nhiên phải đến Vạn Bảo Các.

Lãnh Hàn Băng vẫn lạnh lùng nhìn tấm địa đồ trước mặt nhưng bên trong ánh mắt lại ẩn hiện chút e thẹn, Linh Mộng vừa nhìn liền nhận ra vị tỷ muội của nàng lại bị tên khốn kia lừa gạt.

- Hừ, ai cho ngươi ngồi, mau đứng lên.

- Hắc hắc… chỗ này đâu phải của ngươi, ta muốn ngồi đâu là chuyện của ta.

Lâm Phong bày ra bộ dáng lưu manh, yêu nữ lúc này tìm hắn nhất định là có chuyện muốn nhờ, chắc chắn sẽ không dám động thủ.

- ẦM…

Hỏa ảnh lóe lên, Lâm Phong bị đánh bay ra khỏi căn phòng, Linh Mộng thu lại ngọc thủ, vẻ mặt vô tội nhìn Hàn Băng.

- Là hắn vi phạm thánh quy, muội không thể trách ta.

Một đòn vừa rồi của Linh Mộng chỉ đủ lực đánh Lâm Phong bay ra khỏi căn phòng, nàng vừa dứt lời thì tên khốn kia liền xông vào.

Lâm Phong trừng mắt nhìn yêu nữ.

- Đừng tưởng lão tử sợ ngươi, có dám cùng lão tử đại chiến 300 hiệp không?

- Ngươi thật sự muốn đánh với ta?

Linh Mộng dứt lời thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi có di ngôn gì không, để lão phu giúp ngươi ghi lại.

- Nếu cùng cấp chiến một trận ta chắc chắn sẽ đánh bại yêu nữ.

- Không thể.

Lão đầu tiếp tục dập tắt ảo tưởng của Lâm Phong, thực lực của Linh Mộng lão đầu đã được nhìn thấy, dù cùng cảnh giới đánh một trận thì một chục tên Lâm Phong cũng chưa chắc là đối thủ của nàng.

Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, lão đầu nói không đánh thì hắn sẽ không đánh, quân tử phải biết kính lão.

- Tìm ta có chuyện gì?

Linh Mộng mỉm cười.

- Ta vừa tìm được một chỗ có vô số bảo vật, nể tình ngươi đã lập được nhiều công lớn cho Thánh Cung nên ta đã xin các vị trưởng lão cho ngươi theo cùng.

- Dừng, nhìn mặt ta ngu lắm hả?

- Ngươi đừng có không biết tốt xấu, cơ hội lần này không phải ai cũng có được.

- Có phải cái chỗ có vô số bảo vật ngươi nói chính là U Minh Thánh Địa đúng không?

Lâm Phong nhìn vẻ mặt kinh ngạc của yêu nữ, không ngờ nữ nhân này cũng có chung suy nghĩ với hắn.

- Ta nghe nói bên ngoài Thánh Địa thường có trận pháp phòng vệ, chẳng qua ngươi chỉ muốn nhờ ta phá trận nên mới cho ta đi cùng.

- Ngươi cũng không ngốc.

- Chuyện đơn giản như vậy không cần suy nghĩ cũng biết.

Linh Mộng không ngờ tên khốn này lại đoán được ý đồ của nàng, nụ cười trên gương mặt dần biến mất.

- Nói đi, ngươi muốn gì?

- Bảo vật tìm được sẽ chia đều, ta phải được chọn trước ba vật phẩm.

- Ngươi nuốt nhiều như vậy không sợ bạo thể mà chết sao?

- Đa tạ Thánh Nữ quan tâm, đệ tử tự biết khả năng của mình.

Bây giờ Lâm Phong đang thiếu linh thạch, có thể kiếm được bao nhiêu bảo vật thì lấy bấy nhiêu, không dùng hết thì mang đi bán, còn dư thì để lại cho con cháu sau này, trên dưới Lâm gia bây giờ chỉ có thể trông chờ vào hắn.

Sau khi thương lượng kết thúc, Lâm Phong chỉ lấy được ba phần bảo vật nhưng hắn vẫn được ưu tiên chọn ba vật phẩm trước, kết quả này cũng không tệ.

Lâm Phong chuẩn bị rời đi thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Linh Mộng truyền đến.

- Kế hoạch lần này không được tiết lộ ra ngoài.

- Vậy ta có thể mang theo hộ vệ không?

- Ngươi muốn để Phong Thanh Thanh đi cùng?

- Đúng vậy.

Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy Linh Mộng phản đối, xem ra yêu nữ đã đồng ý, hắn xoay người rời đi, Hàn Băng cũng đi cùng hắn, bên trong phòng chỉ còn lại một mình Linh Mộng với vẻ mặt tức giận, nàng lấy ra một cái tiểu đỉnh cầm trên tay, ánh mắt ẩn hiện ưu tư.

- Có phải ngươi thấy ta ngốc lắm đúng không, rõ ràng có thể đánh cho hắn một trận nhưng lại không thể ra tay.

Từ khi bước vào Thánh Cung, tiểu đỉnh luôn ở bên cạnh Linh Mộng, mỗi lần buồn phiền thì nàng sẽ cùng với tiểu đỉnh tâm sự.

- Đợi khi trở về Thánh Cung, ta nhất định sẽ khiến tên khốn đó hối hận.

Trên đường trở về, Lâm Phong đột nhiên cảm thấy lạnh người, ánh mắt lén nhìn băng nữ, bộ dáng của nàng vẫn như thường.

- Không lẽ ta bị ảo tưởng?

Lãnh Hàn Băng đang bước đi đột nhiên dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân bên cạnh.

- Hôm sau sẽ có một đám người quay trở về, ngươi có muốn đi cùng không?

- Không thể, đệ đã hứa với yêu nữ thì nhất định phải đi cùng.

Quân tử nói được làm được, một khi thất hứa thì uy tín và danh dự của hắn sẽ không còn.

Lãnh Hàn Băng nhíu mày.

- Ta sẽ giúp ngươi nói với Linh Mộng.

- Nếu sư tỷ muốn đệ rời đi thì đệ sẽ đi, nhưng đệ có một điều kiện.

- Điều kiện gì?

- Sư tỷ phải đi cùng với đệ, để tỷ ở lại một mình đệ không yên tâm.

Lãnh Hàn Băng đối diện với ánh mắt kiên định của Lâm Phong, trong lòng có chút không yên, nàng vội xoay người né tránh.

- Ta biết chỗ của Huân Vũ, ngươi có muốn đến đó không?

- Tốt.

Từ lúc khởi hành, Lâm Phong chưa từng nhìn thấy hình bóng của Huân Vũ, đệ tử Thánh Cung đều mặt trường bào như nhau, dù hắn có biết được vị trí của Trường Hà Thánh Cung cũng không thể tìm thấy.

Căn cứ của ngũ đại Thánh Cung ở khá gần nhau, Lâm Phong và Hàn Băng chỉ đi một lúc là tới được vị trí của Trường Hà Thánh Cung, hai người vừa bước vào liền bị ngăn lại.

- Đứng lại, người bên ngoài không thể vào trong.

Lâm Phong lấy ra ngọc bội của Huân Vũ đưa cho hai thanh niên giữ cổng.

- Bọn ta là người quen của Huân Vũ đạo hữu, làm phiền hai vị giúp ta thông báo.

Hai thanh niên vừa nhìn thấy ngọc bài liền nhận ra thứ này là do luyện khí sư của Trường Hà Thánh Cung luyện chế, bên trên còn có một chữ Liễu, có thể liên quan đến Liễu gia.

- Hai vị đạo hữu xin đợi một chút.

Một lúc sau, Liễu Huân Vũ từ bên trong đại môn bước ra, ánh mắt lướt qua hai người đối diện, cuối cùng dừng lại trên người nữ tử.

- Hàn Băng tỷ đến tìm muội có chuyện gì không?

- Có người quan tâm muội nên ta dẫn hắn đến đây.

Ánh mắt Huân Vũ thoáng nhìn qua nam nhân bên cạnh, đôi môi khẽ cong lên.

- Chúng ta vào trong nói chuyện.

Trên đường đi, hai nữ tử liên tục trò chuyện hoàn toàn không để ý đến tên nam nhân đi bên cạnh, Lâm Phong cũng không để ý nhưng hắn cảm giác Hàn Băng hôm nay rất lạ, chỉ đi từ ngoài đại môn vào phòng của Huân Vũ mà nàng đã mỉm cười ba lần.

Vừa bước vào phòng, Lâm Phong liền hỏi thăm.

- Huân Vũ tỷ tỷ, mấy hôm nay tỷ có tốt không?

- Ta không sao, đa tạ Lâm đạo hữu quan tâm.

Sau khi vào thành, Huân Vũ lập tức chạy đến Cửu Huyền Thánh Cung tìm hiểu tin tức của Lâm Phong, đúng lúc hắn lại chạy lung tung bên ngoài nên chỉ gặp được Hàn Băng.