Lâm Phong nhìn đám hắc y nhân chạy mất bóng, trong lòng thở phào một hơi, bên dưới nơi này tràn đầy hắc vụ, bên trên thì trống không, một khi đại chiến nổ ra thì không còn nơi để hắn dung thân.
Phong Thanh Thanh vừa nhìn thấy bộ dáng chết nhát của dâm tặc liền cười nhạo.
- Nếu ngươi sợ thì ta sẽ đưa ngươi rời đi.
- Lão tử mà sợ đám đen thui đó sao?
- Ngươi thật sự không sợ?
- Ta chỉ lo cho đại cuộc, một khi giao chiến không biết lại có bao nhiêu tu sĩ nằm xuống.
Sau khi đám hắc y nhân rời đi, đám yêu thú cũng rút lui, tu sĩ lại kéo nhau vào thành trì, lần này trưởng lão ngũ đại Thánh Cung sẽ chia ra giữ trận đề phòng yêu thú tập kích.
Hàng vạn tu sĩ lần lượt tiến vào thành, khí thế không còn như lúc đầu, đám hắc y nhân đã ở nơi này không biết từ khi nào, bảo vật bên trong thành chắc chắn đã bị bọn chúng lấy mất.
Hôm sau, vẫn có không ít tu sĩ chạy khắp nơi để tìm bảo vật, trong số đó có cả Lâm Phong, dù sao bây giờ hắn cũng không có gì để làm, đào được thứ gì thì lấy thứ đó.
Phong Thanh Thanh đi theo phía sau Lâm Phong, tâm tình của nàng lúc này rất không tốt, vì bảo vệ an toàn cho tên dâm tặc này mà một mỹ nhân như nàng phải chạy lung tung khắp cái di tích đổ nát này.
- Bảo vật đã sớm bị đám người kia lấy hết, ngươi có lật tung chỗ này lên cũng không tìm được thứ gì đâu.
- Ai nói ta muốn lật tung chỗ này?
- Vậy ngươi chạy loạn lên như vậy làm gì?
- Thiên cơ bất khả lộ.
Theo lời của lão đầu, bảo vật bên trong U Minh Cổ Thành chỉ vừa bị lấy đi cách đây vài ngày, thời gian ngắn như vậy thì không thể nào lấy hết toàn bộ bảo vật bên trong thành trì được.
Lâm Phong tìm liên tục mấy canh giờ vẫn không thấy thứ gì đáng giá, trong lòng bắt đầu hoài nghi.
- Đám hắc y nhân đó ở nơi này lâu như vậy vì sao đến bây giờ mới chịu lấy bảo vật.
- Có thể bọn chúng đã sử dụng Bảo Nguyên Bí Thuật.
Bảo Nguyên Bí Thuật là một loại thuật pháp giúp tu sĩ kéo dài tuổi thọ lên đến mấy vạn năm, mỗi tu sĩ chỉ dùng được một lần, trong thời gian thi triển bí thuật, tu sĩ sẽ hoàn toàn mất đi ý thức, dù là linh lực hay thần thức đều không thể sử dụng.
- Nói như vậy đám người này chỉ vừa thức tỉnh, đúng là trùng hợp.
- Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Đám hắc y nhân kia sớm không tỉnh muộn không tỉnh lại tỉnh vào lúc phong ấn bị phá giải, nhất định là bọn chúng đã để lại người canh chừng.
Chỉ cần một tên ở bên ngoài canh giữ đến khi hết thọ nguyên thì đánh thức một tên khác, khi phong ấn bị phá vỡ, tên canh giữ sẽ đánh thức những tên còn lại.
Sau khi chạy loạn vài vòng, Lâm Phong chui vào một ngọn tiểu sơn, tiền thân của nơi này trước kia chính là Vạn Bảo Các.
Hắn vừa bước vào thì nhìn thấy vài chục tên tu sĩ đang tìm kiếm, bên trong nơi này thảm hại không thua gì bên ngoài, chỉ còn lại một đống đổ nát.
Lâm Phong đi thẳng lên tầng lầu, với kinh nghiệm làm ăn vài năm với Vạn Bảo Các, hắn biết những món bảo vật thật sự thường được bọn họ cất giữ bên trên.
Trên tầng thứ nhất cũng có một đám tu sĩ đang tìm kiếm, Lâm Phong đảo quanh một vòng, ngay cả một gốc linh dược cũng không tìm thấy.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Cấm chế của nơi này đã hoàn toàn bị phá giải, đi thôi.
Lâm Phong nghe lão nói liền rời đi, cấm chế của tầng thứ hai cũng đã bị phá giải, hắn tiếp tục đi lên tầng cuối cùng, kết quả không có gì thay đổi.
Trước mặt Lâm Phong chỉ có một căn phòng trống, ngay cả đám tu sĩ cũng không thèm lên đây để tìm.
- Lão đầu, hình như tim ta sắp vỡ rồi.
- Thứ gì không thuộc về tiểu tử ngươi thì sẽ thuộc về người khác, đi thôi.
- Ta đi hết nổi rồi.
- Ngươi không muốn lấy bảo vật nữa sao?
Lâm Phong nghe lão nói, hai mắt lấp lánh linh quang, tinh thần như được hồi sinh.
- Lão biết chỗ có bảo vật?
- Chỉ cần suy nghĩ một chút là ra.
Lão nhìn vẻ mặt mờ mịt của Lâm Phong, chỉ có thể từ từ giải thích.
- Bên trong thành có rất nhiều bảo vật, trong vòng vài ngày chắc chắn đám người kia không thể dùng hết.
- Thì sao?
- Nếu tiểu tử ngươi có linh thạch nhiều đến mức không dùng hết thì ngươi sẽ làm gì?
- Lúc đó ta sẽ hành hiệp trượng nghĩa, cứu nhân độ thế, giúp đỡ đồng môn…
Lâm Phong kể cho lão đầu nghe về giấc mộng vĩ đại của hắn nhưng lão thừa biết tên tiểu tử này chỉ đang thi triển trảm phong quyết.
- Tiểu tử ngươi đừng có mà tạo nghiệp nữa, nói tiếng ngươi đi.
- Hắc hắc… đương nhiên là mang đi giấu rồi.
- Ngươi giấu ở đâu?
- Ta hiểu rồi, tiền bối đúng là cao minh.
Ngoại trừ U Minh Cổ Thành ra thì vẫn còn một nơi có vô số bảo vật, nơi đó chính là U Minh Thánh Địa.
Có thể đám hắc y nhân đã mang toàn bộ bảo vật bên trong thành trì giấu ở Thánh Địa, so với một cái Thánh Thành rộng lớn thì Thánh Địa dễ phòng ngự hơn rất nhiều, dù đám tu sĩ có kéo tới cũng chưa chắc đã phá được.
Lâm Phong vừa rời khỏi Vạn Bảo Các thì một tên huyết y nhân liền xuất hiện bên cạnh hắn.
- Chủ nhân có chuyện muốn gặp ngươi.
Dù sao cũng đã biết bên trong thành trì không còn bảo vật, Lâm Phong quyết định đi theo huyết y nhân, để xem yêu nữ tìm hắn làm gì.
Bên trong U Minh Cổ Thành có một nơi vẫn toàn thay sau trận đại chiến đó là Phủ Thành Chủ, trưởng lão của ngũ đại Thánh Cung đều đã tập trung về nơi này, sau khi thương lượng nửa ngày, cuối cùng các vị trưởng lão đã đưa ra quyết định sẽ tiếp tục tiến về U Minh Thánh Địa.
Tu sĩ không muốn đi tiếp sẽ được vài vị trưởng lão dẫn ra khỏi Ma Lĩnh Sơn Mạch, số còn lại có thể theo ngũ đại Thánh Cung tiếp tục tiến lên.
Tin tức tàn dư của U Minh Thánh Cung xuất hiện nhanh chóng truyền đi, phần lớn tán tu sau khi biết tin đều muốn rời khỏi thành trì, bọn họ còn chưa kịp rời đi thì lại nghe được một tin tức khác, toàn bộ bảo vật bên trong cổ thành có thể đã được đám hắc y nhân đưa về Thánh Địa.
Để khuyến khích tin thần tự lực tự cường, ngũ đại Thánh Cung tuyên bố tu sĩ tìm được bảo vật không cần phải giao nộp, người nào đào được thứ gì thì lấy thứ đó.
Phần lớn tu sĩ khi nghe được thông báo đều quyết định ở lại, U Minh Thánh Cung từng là đệ nhất thế lực ở Nam Hoang, nhất định sẽ có không ít bảo vật.
Bên trong một căn phòng lớn, Linh Mộng và Hàn Băng đang nghiên cứu một tấm địa đồ, đây là một trong những thứ Linh Mộng đã tìm được bên trong Phủ Thành Chủ, tuy không phải bảo vật nhưng có thể dẫn đến U Minh Thánh Địa, so với tên nào đó suốt ngày chỉ biết chạy lung tung trong thành thì hữu dụng hơn rất nhiều.
U Minh Thánh Cung cách thành trì 50 dặm về phía bắc, với tốc độ phi hành của tu sĩ thì chỉ cần một giờ là có thể đến nơi.
Vấn đề là U Minh Thánh Địa tọa lạc trên một ngọn cự sơn hùng vĩ, địa hình hiểm trở, theo địa đồ ghi chép thì xung quanh Thánh Địa được bố trí không ít trận pháp.
Nói đến trận pháp, Linh Mộng lại nhớ đến Lâm Phong, rõ ràng là một tên đan sư lại biết phá trận, không hiểu tên khốn đó tu luyện kiểu gì.