Thiên La

Chương 174: U Minh Cổ Xà





Cự xà dài hơn trăm trượng, toàn thân màu đen xám, xà nhãn âm u như hai cái hang động, trên đầu mọc một cái sừng nhỏ, nhìn không giống ai.

Năm vị tôn giả chia ra bao vây U Minh Cổ Xà, đám thiên thú không còn bị áp chế liền lao tới tấn công tu sĩ.

- Nghiệt súc, mau đứng lại.

Một đầu thiên cấp yêu hầu đang xông về phía đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung thì bị một luồn bạch quang đánh bay, linh quang tan biến, Trịnh Luân lăng không đối diện thiên thú.

- Quá đỉnh.

Lâm Phong nhìn Trịnh Luân một tay áp chế thiên cấp yêu hầu nhịn không được mà hét lên, nghe nói Thánh Tử vừa bước vào vương giả hậu kỳ, tu vi chỉ ngang với đầu thiên thú đối diện.

Ngay cả lão đầu cũng tán thưởng.

- Tiểu tử này không đơn giản.

Lâm Phong chém bay một đầu địa cấp yêu thú, ánh mắt nhìn về phía U Minh Cổ Xà đang đại chiến với năm vị tôn giả, cả cái khe núi sắp bị bọn họ đánh sập luôn rồi.

- RỐNG…

Cự xà rống lên một tiếng rồi bỏ chạy, đám yêu thú cũng đồng loạt rút lui, mấy vị tôn giả chỉ đứng nhìn theo, hoàn toàn không có ý định truy đuổi.

Nửa giờ trôi qua, trận chiến hoàn toàn kết thúc, số yêu thú còn sót lại đều bị tu sĩ tiêu diệt, sau khi thu dọn chiến trường, các vị trưởng lão quyết định tìm một chỗ nghỉ chân để khôi phục linh lực.

Tuy phía tu sĩ giành được thắng lợi nhưng đã tiêu hao không ít linh lực, nếu tiếp tục rơi vào phục kích của yêu thú thì thắng bại khó đoán.

Lâm Phong tìm một chỗ nghỉ ngơi, cách đó vài bước chân là chỗ của Phong Thanh Thanh, từ khi bước vào Ma Lĩnh Sơn Mạch đến giờ, bạo nữ vẫn luôn đi phía sau hắn nhưng khi yêu thú tập kích thì nàng chỉ đứng một bên mà nhìn.

Giọng nói của Lâm Phong có chút bất mãn.

- Sao lúc nãy ngươi không ra tay?

- Không hứng thú.

- Lỡ lúc đó ta bị yêu thú cắn trúng thì sao?

Phong Thanh Thanh nhắm mắt dưỡng thần, ngay cả thiên thú còn không làm gì được tên dâm tặc này thì mấy đầu yêu thú cấp thấp sao có thể làm khó hắn.

Lâm Phong ngồi chơi một lúc thì cảm thấy nhàm chán, ánh mắt hắn lại chuyển qua đám đồng môn huynh đệ bên cạnh.

- Lúc nãy yêu thú tập kích bất ngờ không biết có ai bị thương không?

- Tiểu tử ngươi từ bao giờ lại biết quan tâm người khác?

- Tấm lòng cao thượng của ta có mấy ai hiểu được.

Lão đầu thở dài, nhìn bộ dáng cô độc của tên tiểu từ này người không biết còn tưởng hắn là chính nhân quân tử nhưng mấy trò vặt của Lâm Phong sao có thể qua được pháp nhãn của lão.

- Đan dược trị thương của tiểu tử ngươi không còn bao nhiêu, tốt nhất nên chừa lại một ít để đề phòng.

- Hắc hắc…

Lâm Phong biết không lừa được lão đầu, hắn chuyển qua chuyện khác.

- Lão đầu, lúc nãy làm ăn được gì không?

- Tiểu tử ngươi tự xem đi.

Thần thức của Lâm Phong đảo qua cổ nhẫn, bên trong chỉ có mười mấy bộ thi thể của địa cấp yêu thú.

- Sao ít vậy?

- Nhiêu đó đã là nhiều rồi.

Trận chiến lúc nãy chỉ diễn ra vài canh giờ, tuy số lượng yêu thú tập kích khá nhiều nhưng số lượng tu sĩ cũng không ít, gần đó lại có tôn giả giao chiến nên lão đầu cũng không dám làm quá.

Lâm Phong lấy ra vài khối trung phẩm linh thạch để khôi phục linh lực, hỏa ảnh từ trên người hắn vừa tỏa ra thì linh khí bên trong linh thạch liền mất đi một nửa.

Đây chính là tác dụng phụ của Vạn Hỏa Khai Thiên, linh lực của Lâm Phong so với tu sĩ bình thường nhiều hơn gấp mấy lần cho nên mỗi lần đột phá hay khôi phục thì số lượng tài nguyên tiêu hao cũng nhiều hơn.

Bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch, hắc vụ xông thiên, không rõ ngày đêm, thời gian chỉ có thể xác định bằng chu kỳ tu luyện, sau khi nghỉ ngơi vài canh giờ thì tu sĩ tiếp tục lên đường.

Đám lão đầu lần theo dấu vết của U Minh Cổ Xà đi tới, nếu không có gì bất thường thì sẽ sớm tìm được vị trí của U Minh Thánh Cung.

U Minh Cổ Xà là hộ cung thánh thú cho nên hang ổ của bọn chúng nhất định nằm bên trong U Minh Thánh Địa, đây cũng chính là lý do vì sao đám lão đầu lại thả cho bọn yêu thú rời đi.

Hai ngày sau, hàng vạn tu sĩ dừng lại trên đỉnh một ngọn cự sơn, trước mặt bọn họ là thất sắc phong linh, từng đạo linh quanh xuyên qua hắc vụ như một viên ngọc quý bị ném vào vực sâu.

- Cuối cùng cũng tìm được.

Một vài lão đầu kích động nhìn về phía phong linh, đây chính là nơi xảy ra một trong những trận chiến khốc liệt nhất lịch sử Thiên La đại lục, là nơi ghi lại chiến công vang dội của ngũ đại Thánh Cung.

Một số tu sĩ không kiềm lòng được mà chạy về phía trước, gần vạn năm trôi qua, bên trong phong linh chắc chắn không còn tu sĩ tồn tại, nơi này bây giờ đã trở thành một cái bảo tàng vô chủ.

Hàng vạn tu sĩ như nước lũ tràn về phía phong linh, khi bọn họ đến gần thì nhìn thấy một cái vết nứt kéo dài đến vài chục dặm, hắc vụ từ nơi đó không ngừng phun ra.

Đám lão đầu chỉ đứng bên ngoài quan sát, đám đệ tử phía sau cũng không dám manh động, có trời mới biết bên trong phong linh là thứ gì.

Một lão đầu lăng không bay tới.

- Nếu các vị đã không muốn tiến vào vậy lão phu xin đi trước.

- Triệu lão đầu, đừng hòng độc chiếm thánh bảo.

- Lão phu cũng muốn nhìn xem U Minh Thánh Cung có hình dáng thế nào.

Đám lão đầu từng người tiến vào, tiếp đó là đám tiểu bối phía sau, vết nứt rộng vài dặm thoáng cái đã bị tu sĩ lấp kín.

Lâm Phong đi theo phía sau yêu nữ, vừa bước vào phong linh, thiên địa như bị hắc ám nuốt chửng, mở mắt hay nhắm mắt đều như nhau, nơi này thật sự quá đen tối.

- Bây giờ đi kiểu gì đây?

Bên trong phong linh hoàn toàn không thể xác định được phương hướng, dù là thần thức cũng bị hạn chế gần như không thể sử dụng.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, hình như phía trên có thể đi được.

Lâm Phong truyền âm cho Hàn Băng ở bên cạnh.

- Hàn Băng sư tỷ, chúng ta lên phía trên nhìn xem.

Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, cả hai cùng cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay lên, càng lên cao thì hắc vụ càng mờ dần, tầm nhìn so với bên dưới tốt hơn rất nhiều.

Đám tu sĩ bên dưới cũng bắt đầu bay lên, phần lớn sử dụng Hành Không Pháp Chỉ, một số ít tu sĩ có điệu kiện thì cưỡi phi cầm.

Lâm Phong ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay theo phía sau các vị trưởng lão, còn hắn thì nhàn nhã ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, bên dưới Ảnh Điêu là hắc vụ mênh mông, bên trên là thất sắc phong linh lấp lánh, bên cạnh là băng nữ lãnh diễm tuyệt trần, đúng là nhân gian mỹ cảnh.

- Nếu có thể đá yêu nữ đi thì càng tốt.

Lâm Phong nhìn Linh Mộng ngồi phía trước, trong lòng âm thầm cầu nguyện, hắn vừa dứt lời thì phía sau liền truyền đến tiếng hét thảm, một tên tu sĩ đang phi hành đột nhiên bị thứ gì đó kéo vào hắc vụ.

- Cẩn thận, bên trong hắc vụ có yêu thú.

- Sao có thể.

Một cái xúc tua từ bên trong hắc vụ đâm thẳng về phía Thiên Ảnh Ma Điêu nhưng chưa chạm tới thì đã bị Linh Mộng đốt cháy.

- Thực Linh Mộc.

Lâm Phong vừa nghe Linh Mộng nói lập tức ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay thẳng lên trời, phía sau Ảnh Điêu, hàng vạn xúc tua đang tấn công tu sĩ, một khi bị kéo xuống thì xác định.