Thiên La

Chương 173: Nhập Sơn





Cách đó không xa, Linh Mộng mỉm cười nhìn Hàn Băng.

- Ta nghe thuộc hạ nói tên đó đang tìm mua một cái biệt viện bên trong Thánh Thành, có muốn ta giúp không?

- Không cần.

Thánh Thành là một trong những nơi an toàn nhất Nam Hoang, muốn có được một cái biệt viện không chỉ cần số lượng linh thạch khổng lồ mà còn phải được Thánh Cung đồng ý.

Lâm Phong là chân truyền đệ tử Thánh Cung, hoàn toàn có tư cách mua một cái biệt viện bên trong Thánh Thành, vấn đề là hắn không đủ linh thạch, chỉ thiếu có 8000 vạn trung phẩm linh thạch mà thôi.

Thời gian trước, Lâm Phong có nhìn trúng một tòa biệt viện bên trong Thánh Thành, sức chứa lên đến mười mấy vị lão bà, bên trong có đầy đủ tiện nghi, chỉ là chủ nhà kêu giá trên trời, ngay cả cơ hội thương lượng cũng không có nên hắn đành phải rời đi.

Hàn Băng cũng biết chuyện này nhưng nàng sẽ không giúp Lâm Phong, dù nàng muốn giúp thì hắn cũng sẽ không đồng ý, da mặt lưu manh rất dày nếu hắn muốn nàng giúp thì đã sớm mở lời.

Nam nhân đều có lòng tự tôn và kiêu ngạo của riêng mình, dù bình thường Lâm Phong hay đùa giỡn nhưng Hàn Băng biết hắn vẫn luôn nổ lực chứng minh bản thân, nếu ngay cả một nơi dừng chân ở Thánh Thành cũng không tìm được thì Lãnh gia sao có thể yên tâm giao hòn ngọc quý trong tay cho hắn.

Nửa ngày trôi qua, mấy vạn tu sĩ đã tiến sâu vào bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch, bình thường nơi này chính là địa bàn của địa cấp yêu thú nhưng hôm nay lại không thấy một đầu yêu thú nào xuất hiện, chỉ có hắc vụ càng lúc càng dày đặc, thần thức của tu sĩ đã bắt đầu bị ảnh hưởng.

- Đám yêu thú này cũng không ngốc.

Giọng nói buồn bực của một vị trưởng lão vang lên, mỗi lần yêu thú tấn công đều kéo cả dòng họ ra đánh nhưng khi nhìn thấy đối thủ quá đông thì lặng lẽ rút lui, với tình hình này thì có đi thêm mấy chục dặm nữa cũng không gặp được đầu yêu thú nào.

Tốc độ di chuyển của ngũ đại Thánh Cung rất nhanh, chưa tới ba ngày đã bước vào địa bàn của thiên cấp yêu thú, trước mặt xuất hiện hai ngọn cự sơn cao không thấy đỉnh, ở giữa nhị sơn có một cái thông lộ rộng vài dặm, hắc vụ từ bên trong liên tục tràn ra.

Đệ tử Ngự Thú Thánh Cung để yêu sủng tiến vào thăm dò nhưng đợi một lúc vẫn không thấy đám yêu thú trở ra.

Một lão đầu nhíu mày.

- Đám yêu thú của các ngươi còn sống không?

- Bẩm trưởng lão, yêu thú của tiểu bối vẫn còn sống.

Sau khi tu sĩ ký kết khế ước với yêu thú chỉ cần khế ước còn thì yêu thú chắc chắn chưa chết.

- Mau gọi đám yêu thú trở lại.

- Tuân lệnh.

Mấy thanh niên ngự thú sư bắt đầu gọi thú, nửa giờ trôi qua vẫn không có động tĩnh, đám lão đầu đã không còn kiên nhẫn.

- Các vị đạo hữu, chỉ một khe núi rộng vài dặm thì có được bao nhiêu yêu thú, không lẽ chúng ta lại sợ bọn chúng.

- Trần đạo hữu nói không sai, chúng ta nên tranh thủ thời gian, nơi này không thể ở lâu.

Sau khi thương lượng xong, đám lão đầu quyết định tiến vào, bên trong khe núi hắc vụ dày đặc, tu sĩ gần như không thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh, chỉ có thể dùng thần thức để quan sát.

Một lão đầu lấy ra một tấm gương ném lên, ánh sáng từ trên cao chiếu xuống xuyên qua hắc vụ soi sáng thông lộ.

- Nhìn lão phu thể hiện.

Thêm một lão đầu lấy ra hắc phiến quạt vài cái, cuồng phong nổi lên, thổi hắc vụ bay ngược vào khe núi.

Hàng vạn tu sĩ tiếp tục tiến vào, Lâm Phong vừa đi được một lúc thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, phía trước có yêu thú.

- Lão đầu đừng sợ, chút nữa nhìn ta thể hiện.

- Thể hiện cái đầu ngươi, chạy nhanh còn kịp.

Lão đầu vừa dứt lời, mặt đất liền truyền đến chấn động, vô số âm thanh gầm thét của yêu thú từ bên trong khe núi truyền ra.

Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu sau đó ra lệnh cho Ảnh Điêu bay thẳng tới chỗ yêu nữ.

- Hàn Băng sư tỷ đừng sợ, đệ đến bảo vệ tỷ đây.

- RỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay đi được một đoạn thì cắm đầu xuống đất, đám yêu thú của Ngự Thú Thánh Cung cũng rơi vào tình trạng tương tự, trừ thiên thú ra thì số còn lại đều nằm run rẩy trên mặt đất.

Lâm Phong cảm giác linh lực bên trong cơ thể liên tục giảm xuống đến, khi còn lại tám phần thì dừng.

- Lão đầu, hình như linh lực của ta đang bị thứ gì đó áp chế.

- Long uy.

- Hèn gì cảm giác lại quen thuộc như vậy.

Cốt đao của Lâm Phong cũng có thể phát ra long uy nhưng trước giờ hắn chỉ dùng để áp chế yêu thú chưa từng sử dụng lên bản thân nên nhất thời không nhận ra.

Không chỉ có Lâm Phong mà tất cả tu sĩ có tu vi từ vương giả thất cấp trở xuống đều bị áp chế, khí thế hùng mạnh của yêu thú ép đến khiến cho hàng vạn tu sĩ hít thở không thông.

- Yêu nghiệt, đừng ngông cuồng.

Vài lão đầu cùng lúc bay lên, khí tức tôn giả bạo phát đánh tan uy áp của yêu thú.

- RỐNG…

Từ bên trong khe núi, yêu thú tràn ra như thác lũ, hai bên vách núi cũng xuất hiện vô số yêu thú, bọn chúng dùng cự thạch từ trên cao ném xuống tu sĩ bên dưới.

Đám lão đầu cùng lúc lấy ra binh khí, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp sơn mạch.

- Các vị đạo hữu, mau cùng lão phu tiêu diệt yêu thú, giết…

- Giết…

- Giết…

Hai bên lao vào hỗn chiến, đám lão đầu lăng không bay về phía trước ngăn chặn thiên thú, số yêu thú còn lại giao cho đám tiểu bối giải quyết.

Lâm Phong lấy ra cốt đao chạy tới bên cạnh Hàn Băng, nhìn thấy băng nữ vẫn bình yên vô sự, cảm giác lo lắng giảm đi vài phần.

- Không biết Huân Vũ thế nào rồi.

- Tiểu tử ngươi nên lo cho bản thân trước.

Long uy vừa rồi chỉ áp chế được hai phần tu vi của Lâm Phong chứng tỏ đầu yêu thú bên trong khe núi không phải Long Tộc nhưng chắc chắn có bà con với Long Tộc, thực lực không thể xem thường.

Lãnh Hàn Băng vừa nhìn thấy Lâm Phong liền chạy tới bên cạnh hắn, hai người lại bắt đầu phối hợp chiến đấu, lần này Hàn Băng sẽ tấn công yêu thú, Lâm Phong chịu trách nhiệm phòng ngự.

Lâm Phong vừa chém bay một đầu yêu thú, hắn chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

- Lão đầu, đến lúc làm việc rồi.

- Tiểu tử ngươi chỉ cần giữ mạng, chuyện còn lại để lão phu giải quyết.

- Tốt.

Lâm Phong nhìn thấy một đàn yêu lang phóng tới, hắn lấy ra vài viên bạo đan ném về phía bọn chúng, vài chục đầu yêu lang bị nổ bay đi, sinh cơ đoạn tuyệt, tuy số lượng yêu thú rất nhiều nhưng phần lớn là yêu thú cấp thấp, vừa đánh nhau một lúc đã bị tu sĩ áp đảo.

Phong Thanh Thanh đứng một bên quan chiến, hoàn toàn không có ý định tham gia, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Lâm Phong, chỉ cần hắn không gặp nguy hiểm thì nàng sẽ không xuất thủ.

Cách đó không xa, đám trưởng lão đã bắt đầu chiếm được thế thượng phong, nếu không có gì bất thường thì trong vòng vài canh giờ toàn bộ yêu thú sẽ bị đánh tan.

- XÈ…

Đúng lúc này, một đầu yêu xà xuất hiện, xà vĩ quét ngang đánh lui hai vị tôn giả, đám lão đầu vừa nhìn thấy yêu xà, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc.

- U Minh Cổ Xà.

- Gần vạn năm trôi qua, không ngờ đầu yêu nghiệt này vẫn còn tồn tại.

- Như vậy thì sao, chẳng lẽ đám lão đầu các ngươi lại sợ một đầu yêu xà.

U Minh Cổ Xà chính là yêu thú trấn giữ U Minh Thánh Địa, lai lịch thanh niên này khá khủng, nghe nói là bà con xa với Long Tộc, trong người mang tổ huyết, có thể thống lĩnh yêu thú trong thiên hạ.