Sau khi hoàn thành phần thi luyện khí, đệ tử tham gia thi đấu sẽ bước vào phần thi thử khí.
Mỗi đệ tử sẽ mang theo binh khí vừa luyện chế bước lên chiến đài, quy tắc rất đơn giản, hai bên sẽ dùng binh khí đối chiến đến khi nào binh khí của một bên hoàn toàn bị phá hủy thì trận đấu sẽ kết thúc.
Hai tên đệ tử đầu tiên bước lên chiến đài, tay cầm trường kiếm, khí tức linh giả lục cấp bạo phát.
Lão chấp sự nhìn cả hai đã vào vị trí, lập tức ra lệnh.
- Thử kiếm.
- Keng…
Lão chấp sự vừa dứt lời, hai thanh trường kiếm liền va chạm, pháp văn trên thanh kiếm của đệ tử Trường Hà tan vỡ, thân kiếm gãy làm đôi.
- Trận đầu, đệ tử Vô Cực thắng.
- Hoan hô…
- Vô Cực mãi đỉnh…
Mười trận đấu liên tục diễn ra, trong đó Vô Cực thắng đến tám trận, bên phía Trường Hà chỉ còn lại hai thanh pháp kiếm, thêm ba trận đấu diễn ra, toàn bộ pháp kiếm đội Trường Hà đều bị phá hủy.
- Trận đấu kết thúc, đội giành chiến thắng là Vô Cực Thánh Cung.
Bên trên khán đài, đệ tử Vô Cực Thánh Cung ăn mừng cuồng nhiệt, không có gì hạnh phúc hơn khi nhìn thấy đội nhà giành được chiến thắng và căn bệnh viêm màng túi được chữa khỏi.
Thanh âm hò hét liên tục vang vọng khắp Vô Cực Thánh Cung, Lâm Phong đang tu luyện trong phòng vẫn nghe được, chỉ là bây giờ hắn chưa thể ra ngoài.
- Không biết bao lão tử mới được tự do.
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ về tương lai thì cửa phòng mở ra, chính xác là bị đá tung ra, Linh Mộng từ bên ngoài bước vào.
- Nhìn bộ dáng của ngươi hình như không được tốt.
Lâm Phong nhíu mày.
- Nơi này không phải là Cửu Huyền, đừng có tùy tiện phá hoại tài sản chung.
- Chuyện bản thánh nữ muốn làm, ai dám cản.
Linh Mộng mỉm cười, dù nàng có phá hủy cả căn phòng của Lâm Phong thì cũng không ai dám nói nửa lời.
- Ta muốn Thánh Chủ Lệnh, ngươi ra giá đi.
Lâm Phong lập tức lắc đầu.
- Không được.
- Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
- Ta không thích uống rượu.
Nụ cười trên gương mặt Linh Mộng càng trở nên yêu dị, khí tức vương giả trên người nàng có dấu hiệu bùng nổ.
- Ta cho ngươi một cơ hội, ra giá đi.
- Nam nhân bọn ta nói không được tức là không được.
- Muốn chết.
Linh Mộng bước đến bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ của nàng vừa giơ ra liền rút lại, ánh mắt nhìn vào khoảng không gần đó.
- Đám lão đầu này đúng là phiền phức.
Lâm Phong đắc ý nhìn yêu nữ, hắn đã sớm biết có cường giả bảo vệ nên mới lên mặt với nàng.
- Sao hả? Muốn đánh một trận với lão tử sao?
- Hôm nay bản thánh nữ không có thời gian đùa giỡn với ngươi nhưng Thánh Chủ Lệnh ta nhất định sẽ lấy được.
Linh Mộng vừa dứt lời liền rời đi, tên khốn này có cường giả bảo vệ tạm thời nàng không thể động vào, sau này lại tìm cơ hội, nàng vừa bước đến cửa phòng thì nghe được giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Nhớ bồi thường hai cái cửa.
Lâm Phong nhìn yêu nữ rời đi, một khối linh thạch cũng không để lại, xem ra hắn lại phải giúp nàng thu dọn.
- Món nợ hôm nay lão tử sẽ ghi lại, sau này tính luôn một thể.
Lâm Phong nhíu mày, trong lòng thầm tính xem hai cánh cửa này có giá bao nhiêu.
Trong lúc một tên gian thương đang ngồi tính nợ thì một tên gian thương khác phải liên tục chạy tới chạy lui, Phong Viêm vừa đến gặp phụ thân của hắn xong lại phải chạy tới chỗ của biểu tỷ.
- Biểu tỷ có ở bên trong không? Đệ có chuyện quan trọng muốn nói với tỷ.
Phong Thanh Thanh mở cửa phòng, tâm tình của nàng lúc này rất không tốt, từ khi đến Vô Cực Thánh Cung, nàng liên tục bị mấy lão đầu giao cho nhiệm vụ, vừa nghỉ được một lúc lại bị tên biểu đệ làm phiền.
- Có chuyện gì?
- Chuyện này rất quan trọng, vào trong rồi nói.
- Không nói thì cút.
- Biểu tỷ chờ đã.
Phong Viêm nhìn biểu tỷ muốn đóng cửa, hắn vội chạy tới bên cạnh, nhỏ giọng nói.
- Chuyện này có liên quan đến di nương.
Phong Viêm vừa dứt lời, ngọc thủ của Phong Thanh Thanh liền nắm chặt cổ áo hắn, kéo cả người hắn bay thẳng vào phòng.
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn Phong Viêm, giọng nói mất bình tĩnh, khí tức vương giả có dấu hiệu muốn bạo phát.
- Nói, mẫu thân của ta đã xảy ra chuyện gì?
- Biểu tỷ bình tĩnh, di nương vẫn bình thường.
Phong Viêm chật vật ngồi dậy, mỗi lần nhắc đến di nương là biểu tỷ của hắn lại lên cơn, thật là nguy hiểm.
Phong Thanh Thanh thu hồi lại khí tức, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm tên biểu đệ trước mặt.
- Nói, cuối cùng mẫu thân của ta xảy ra chuyện gì?
- Trước tiên biểu tỷ phải hứa với đệ, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được làm loạn thì đệ sẽ nói cho tỷ biết.
- Có phải ngươi lại muốn ăn đòn không?
Phong Viêm hết cách, hắn đành phải nói ra mọi chuyện, vốn dĩ là một tin vui nhưng không hiểu sao trong lòng cứ có cảm giác bất an.
- Đệ có cách cứu được di nương…
Sau khi biết tin Lâm Phong được ban thưởng Thánh Chủ Lệnh, Phong Viêm lập tức chạy tới chỗ phụ thân bàn bạc kế sách, kết quả phụ thân đã nói với hắn, chỉ cần lấy được Thánh Chủ Lệnh thì lão nắm chắc 9 phần cứu được mẫu thân của Phong Thanh Thanh.
- Tên dâm tặc đó thật sự lấy được Thánh Chủ Lệnh?
- Đúng vậy, Lâm sư đệ dùng thượng cổ đan thuật đổi lấy Thánh Chủ Lệnh.
- Rất tốt.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền biến mất, mẫu thân của nàng đã bị giam quá lâu bên trong cấm địa, nàng không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó thêm một giây phút nào nữa.
Phong Viêm vội đuổi theo.
- Biểu tỷ, đợi đệ với.
Phong Viêm chạy ra khỏi phòng thì đã không thấy bóng dáng của biểu tỷ ở đâu, cuối cùng hắn đã hiểu tại sao lại có cảm giác bất an.
- Hi vọng Lâm sư đệ không sao.
Theo như kế hoạch, Phong gia sẽ dùng bảo vật trao đổi Thánh Chủ Lệnh, với mối quan hệ giữa Lâm Phong và Phong Viêm, khả năng thành công là khá cao.
Vốn dĩ mọi chuyện có thể tiến triển thuận lợi, Phong Viêm không ngờ biểu tỷ của hắn lại có phản ứng lớn như vậy, nếu chọc giận Lâm Phong thì mọi chuyện sẽ rất phiền phức.
Lâm Phong ngồi trong phòng, vẻ mặt thỏa mãn nhìn cánh cửa trước mặt, vì không có gì làm nên hắn quyết định tự tay sửa lại hai cái cửa phòng, đỡ phải tốn linh thạch.
- ẦM…
- Đậu xanh.
Cửa phòng lần nữa bị đạp tung, người ra chân chính là Phong Thanh Thanh, đôi mắt xinh đẹp liếc nhìn một vòng bên trong căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong.
- Thánh Chủ Lệnh có phải ở trên người của ngươi không?
Lâm Phong lập tức lắc đầu.
- Không có.
- Ngươi đã không muốn nói vậy ta sẽ tự tìm.
Phong Thanh Thanh vừa lướt tới thì bị một lão đầu đánh bay trở lại, giọng nói âm trầm vang lên.
- Từ đâu tới thì trở về đó.
- Tránh ra.
- Còn làm loạn thì Phong gia cũng không cứu được ngươi.
- Chuyện của ta không cần lão quan tâm.
Lão đầu nhìn đối phương đánh tới, lão khẽ thở dài, đại thủ giơ lên lập tức chế trụ được Phong Thanh Thanh.
Lâm Phong đứng bên cạnh há miệng nhìn, bạo nữ lợi hại như thế nào hắn là người hiểu rõ nhất, không ngờ chỉ một chiêu đã bị bắt.
- Hèn gì yêu nữ kia không đánh mà tự lui.
Phong Thanh Thanh lơ lửng giữa phòng, sắc mặt ngày một tái xanh, linh lực bên trong cơ thể dần khô kiệt, nhìn qua có vẻ sắp không chịu được.