Thiên La

Chương 127: Ban Thưởng





Lưu Vũ Đồng bước tới đối diện Đường Nghiêm, ánh mắt khiêu khích.

- Mấy ngàn vạn điểm cống hiến đó lão cứ giữ lại mà lo hậu sự, đệ tử của lão nương không cần.

Bà vừa dứt lời liền quay lại nhìn tên đệ tử đứng phía sau.

- Tiểu tử ngươi muốn gì cứ nói, lão nương đảm bảo mấy lão đầu này không làm khó ngươi.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi mở lời.

- Đệ tử nghe nói Trấn Thiên Chung vẫn chưa có chủ…

- Hử?

Lưu Vũ Đồng tiến tới bên cạnh đệ tử, ngọc thủ gõ vào đầu hắn một cái rõ to, tên này há miệng còn to hơn hà mã nữa.

- Trấn cung chi bảo không phải là thứ tiểu tử ngươi có thể mơ tưởng, ngay cả đám lão đầu bọn ta còn chưa có tư cách sử dụng, tiểu tử ngươi có cơ hội sao?

Lâm Phong cười hề hề cho qua, trấn cung chi bảo không thể động tới, mấy thứ bên trong thánh khố theo lời của lão đầu chỉ là vật tam lưu, nếu mang đi đổi với thượng cổ đan thuật thì lỗ to rồi.

- Chẳng lẽ phải đổi lấy điểm cống hiến sao?

Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi thử đổi Thánh Chủ Lệnh xem có được không?

- Thánh Chủ Lệnh?

Lâm Phong nhíu mày, tên nghe cũng kêu phếch nhưng không biết có lợi hại không.

- Đó là thứ gì vậy?

- Hài…

Lão đầu thở dài, lão và hắn không biết ai mới là đệ tử của Thánh Cung.

- Không có thời gian giải thích, trở về rồi nói.

- Được rồi.

Đường Nghiêm đợi một lúc vẫn không thấy tên tiểu tử trước mặt trả lời, trong lòng có chút bất an, hi vọng tên này không tiếp tục ảo tưởng.

- Nếu tiểu tử ngươi vẫn chưa nghĩ ra thì cứ trở về suy nghĩ.

- Đệ tử muốn đổi lấy một cái Thánh Chủ Lệnh.

- Tốt, ba ngày sau lão phu sẽ tận tay đưa Thánh Chủ Lệnh cho tiểu tử ngươi.

Lâm Phong nhìn đại trưởng lão lập tức đồng ý, thầm nghĩ lần này chẳng lẽ lại bị lão đầu chơi một vố, niềm tin vào Thánh Chủ Lệnh giảm không phanh.

Sau khi thương lượng xong, Lâm Phong lấy ra một quyển thư tịch giao cho các vị trưởng lão, còn hắn thì chuẩn bị quay trở lại chỗ của mình.

Lâm Phong vừa bước tới cửa liền đụng phải một lão đầu đang bước vào, ánh mắt lão nhìn đám người trong phòng, lớn giọng hỏi.

- Các ngươi thương lượng tới đâu rồi?

- Lãnh lão đầu, tìm bọn ta có chuyện gì sao?

- Lão phu đến mang tên tiểu tử này đi, các ngươi có ý kiến gì không?

- Tùy lão.

Lãnh lão đầu nhíu mày, đám đan sư này thường ngày không xem ai ra gì sao hôm nay lại dễ nói như vậy, nhất định có vấn đề.

Lâm Phong cuối cùng cũng nhận ra lão đầu đứng trước mặt, hắn từng gặp lão bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch.

- Tham kiến Lãnh tiền bối.

- Bớt nhiều lời, mau đi theo lão phu.

Lãnh Cương xách cổ Lâm Phong bay đi, vì tên tiểu tử này mà lão liên tục bị hai nha đầu trong nhà làm phiền.

- Hay là tìm chỗ nào đó ném đi cho rảnh nợ.

Sau khi Lãnh Cương mang Lâm Phong rời đi, đám lão đầu đan cung bắt đầu nghiên cứu Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật, càng xem ánh mắt của Đường Nghiêm càng kích động.

- Đúng là Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật.

Bên trong thư tịch, Lâm Phong đã ghi lại chi tiết về Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật, chỉ cần không phải tên ngốc thì chắc chắn sẽ hiểu được, đám lão đầu vừa nhìn liền biết là hàng thật.

Lưu Vũ Đồng liếc nhìn Đường Nghiêm bên cạnh, giọng nói quái khí.

- Đường lão đầu, có chắc lấy được Thánh Chủ Lệnh không?

Một vị trưởng lão bên cạnh phụ họa.

- Đúng đó, lão Thánh Chủ không dễ chơi đâu.

Đường Nghiêm vuốt râu.

- Nếu Mã lão đầu không chịu giao Thánh Chủ Lệnh thì để lão tự xuất linh thạch mà mua đan dược, đừng hòng lấy được một viên đan dược từ Đan Cung.

- Hảo lão.

Một nơi khác bên trong Vô Cực Thánh Cung, Lâm Phong vừa về tới phòng liền nhìn thấy một đám người đứng trước cửa, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, lúc hoạn nạn mới thấy được chân tình.

- Mọi người không cần lo, đệ không sao.

Lãnh Phi Dao chạy tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới rồi nhìn từ dưới lên trên.

- Tiểu Phong tử, có lấy được thứ gì không?

- Thứ gì là thứ gì?

- Đệ đừng có giả ngốc, lần này đệ luyện thành bát đan giúp Cửu Huyền Đan Cung vang danh thiên hạ, chẳng lẽ trưởng lão không tặng cho đệ thứ gì sao?

Lâm Phong nhíu mày, sao hắn cảm giác có gì đó không đúng nhỉ.

- Sư tỷ đợi ở đây là vì chuyện này sao?

- Đệ đừng có đánh trống lãng, có phải đệ định một mình nuốt bảo vật không?

Phong Viêm đứng bên cạnh hùa theo.

- Đúng đó sư đệ, dù sao bọn ta cũng có công giúp đệ luyện thành bát đan.

- Các ngươi…

Cảm giác ấm áp vừa rồi không biết đã bay đi đâu, bây giờ Lâm Phong chỉ cảm giác được tim gan đau nhói, nhân sinh lên voi xuống chó thế này là cùng.

- Bảo vật không có, Thánh Chủ Lệnh thì có một cái dù đệ muốn chia cũng không được.

- Thanh Chủ Lệnh?

Phi Dao nhíu mày, hình như nàng đã từng nghe ai đó nói qua thứ này, nhưng lại không nhớ dùng để làm gì.

Phong Viêm thì khác, vừa nghe đến Thánh Chủ Lệnh ánh mắt hắn không giấu được kích động, kể cả Hàn Băng đứng bên cạnh cũng nhíu mày.

- Lâm sư đệ thật sự lấy được Thánh Chủ Lệnh sao?

- Đại trưởng lão nói ba ngày sau sẽ mang đến cho đệ.

- Mọi người ở lại chơi vui vẻ, ta có chuyện gấp cần giải quyết, cáo từ.

Phong Viêm bỏ lại một cầu rồi chạy đi mất, Lâm Phong nhìn bộ dánh vội vã của gian thương, không biết vị sư huynh này lại giở trò gì.

- Mặc kệ đi, trước tiên nghỉ ngơi cái đã.

Lâm Phong mỉm cười mờ ám nhìn hai nữ tử bên cạnh.

- Bây giờ cũng không còn sớm hay là hai vị sư tỷ ở lại đây nghỉ ngơi, đệ không ngại đâu.

- Hừ, đệ đừng có mơ.

Lãnh Phi Dao nói xong thì kéo tỷ tỷ rời đi, trước khi đi, Lãnh Hàn Băng còn nhắc nhở Lâm Phong thông báo cho Huân Vũ biết, để nàng không phải lo.

- Mém chút quên mất chuyện này.

Trước khi chuyện thượng cổ đan thuật được giải quyết, Lâm Phong không được rời khỏi Vô Cực Thánh Địa để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải tìm một người nào đó giúp hắn truyền tin, trong đầu hắn chợt xuất hiện hình ảnh của một thanh niên cao to lực lưỡng.

Sáng hôm sau, trận đấu tiếp theo của ngũ cung đại hội vẫn tiếp tục diễn ra, bên trên chiến đài, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đều có mặt đầy đủ.

Lão chấp sự bắt đầu công bố quy tắc, trận đấu hôm nay sẽ chia làm hai phần là luyện khí và thử khí.

Trong vòng hai canh giờ, mỗi đệ tử phải tế luyện thành công một thanh trường kiếm, sau đó sẽ bước vào phần thi thử kiếm.

- Trận đấu bắt đầu, keng...

Trên khán đài, số lượng tu sĩ đến xem ít hơn vài phần so với hôm trước, sau trận đấu hôm qua, đám tu sĩ nằm kèo trên phần lớn đã bị trúng độc viêm màng túi, bọn chúng phải đi chữa bệnh nên không có thời gian đến xem.

Tuy số tu sĩ có ít đi một chút nhưng thanh âm hò hét vẫn không suy giảm, phần lớn đến từ đệ tử Vô Cực Thánh Cung.

Từ khi ngũ cung đại hội bắt đầu, Vô Cực Thánh Cung luôn dẫn đầu về luyện khí, nguyên nhân là do bên trong địa bàn của bọn họ có vô số khoáng mạch, ước tính gần một nửa số tài nguyên luyện khí của Nam Hoang xuất phát từ nơi này.

Một canh giờ trôi qua, thanh địa kiếm đầu tiên được hoàn thành, luyện khí sư sẽ tiếp tục khắc pháp văn lên thân kiếm, mỗi thanh địa cấp binh khí có thể khắc tối đa ba cái pháp văn, sau khi binh khí được khắc lên pháp văn thì được gọi là pháp binh.