Cô giúp việc đã đem mấy bộ quần áo ướt sũng của tôi đến phòng giặt ủi.
Còn tôi thì được dẫn tới phòng dành cho khách.
Trong lúc đang dọn dẹp phòng ốc, tôi dần nhận ra cơ thể có chút bất thường.
Chẳng nhớ đây là lần thứ bao nhiêu phải đưa tay lau đi lớp mồ hôi hột túa ra trên trán, tôi ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc vali, lấy tay day nhẹ huyệt thái dương.
Hẳn là bị cảm rồi.
Tôi dồn đống đồ lặt vặt vào trong góc, rồi vùi đầu chui tọt vào chăn.
Vừa quấn c.h.ặ.t chăn quanh người, mũi đã kịp thời bị nghẹt cứng.
Không khí bí bách trong chăn nhanh ch.óng tăng nhiệt, luồng hơi nóng hầm hập phả lên khiến đầu óc cứ thế mụ mị đi.
Tôi bóp c.h.ặ.t mũi, hít thở nhịp nhàng bằng miệng.
Trong cơn mơ màng chỉ nhớ mình đã thiếp đi không biết bao nhiêu bận, rồi lại vài lần choàng tỉnh giấc.
Mép giường khẽ lún xuống.
Lương Trú Trầm đã về.
Bàn tay hơi lạnh lách vào trong chăn, áp nhẹ lên vầng trán tôi.
Cảm giác man mát nhanh ch.óng bị đồng hóa, chẳng mấy chốc đã mất đi tác dụng thanh nhiệt.
Lương Trú Trầm tung góc chăn ra, bế xốc thân hình đang cuộn tròn của tôi lên.
"Dậy uống t.h.u.ố.c đi."
Tôi ôm khư khư lấy chăn, lắc đầu nguầy nguậy rồi thu mình lùi lại phía sau.
Căn phòng ngủ tối mờ tối mịt.
Chỉ có một tia sáng ấm áp từ phòng khách hắt qua khe cửa rọi vào, soi chiếu khuôn mặt mờ mờ ảo ảo.
Anh nhíu mày.
Tôi chợt nhớ tới lời mình vừa hứa với anh ban nãy.
Đành phải rụt rè ló đầu ra giải thích.
"Tôi mà uống t.h.u.ố.c cảm là lại bị đau bụng."
Một tác dụng phụ quái gở suýt chút nữa đã làm tôi bẽ mặt ở phim trường.
Triệu chứng phát sốt cũng dần biểu hiện rõ ràng hơn.
Tôi hắng giọng, nhưng thanh âm vẫn mang vẻ khản đặc.
Lúc mở miệng, tôi còn chẳng làm chủ được cao độ giọng nói của mình, âm điệu nghe kỳ quặc lạ lùng.
Nhịp thở của Lương Trú Trầm dần bình ổn trở lại.
"Vậy thì nghỉ ngơi đi."
Anh rút tay về, đứng dậy định rời đi.
Đầu tôi đau như b.úa bổ.
Muốn với lấy kéo anh lại, nhưng phản ứng quá chậm chạp, chỉ lướt nhẹ qua đầu ngón tay trong tích tắc.
Anh khựng bước, hơi ngoảnh mặt sang.
"Còn chuyện gì cần giải quyết, ngày mai cứ báo với quản gia."
Bàn tay tôi vò nát ga giường, khẽ thều thào.
"Xin lỗi anh."
Lời vừa thốt ra, chính tôi cũng thấy nó thật vô duyên vô cớ.
Anh sững sờ trong mấy giây rồi quay đầu lại.
"Câu xin lỗi này là muốn nói với ai đây?"
"Là sám hối cho việc chia tay kiểu tuyệt tình hồi trước, hay là sợ tôi sẽ dùng chiêu trò để trừng trị em?"
Vệt sáng ngoài cửa hắt đúng lên mặt khiến tôi hơi ch.ói mắt.
Nét mặt của anh hoàn toàn bị bóng tối che khuất.
Tôi giơ tay ra, mềm nhũn thả bám víu lên thành giường.
"Lương Trú Trầm..."
Một khoảng lặng kéo dài thật lâu.
Cửa phòng bị đóng sập lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng anh không rời đi.
Nguồn sáng cuối cùng cũng đã vụt tắt, trước mắt chỉ còn là một mảng đen kịt.
Mất vài giây để thích nghi, tôi mới lờ mờ nhìn ra đường nét mờ ảo trong bóng tối.
Anh ngồi xuống, tựa nguyên quần áo vào đầu giường.
Tôi nhích lại gần, úp đầu ngả vào hõm eo anh.
Người dưới thân gồng cứng lại trong một khoảnh khắc rồi liền đẩy tôi ra.
"Ngủ cho ngon đi."
Vừa muốn lê thân về phía trước lại bị cánh tay anh cản lại cách một khoảng.
Đầu váng mắt hoa choáng váng cả người.
Tôi không buồn nhúc nhích nữa, chỉ bấu c.h.ặ.t vào vạt áo anh.
"Lương Trú Trầm, ôm em đi."
Anh nhắm nghiền hai mắt như thể chẳng muốn nghe thêm gì nữa.
Tôi tỉ mẩn quan sát biểu cảm của anh, song cũng chẳng nhìn ra được thái độ gì dư thừa.
Đành phải im bặt, lủi thủi rúc về cái tổ ấm áp chằng chịt trong chăn.
Càng nghĩ lại càng thấy tủi thân.
Một thứ cảm xúc kéo đến thật mơ hồ.
Chắc có lẽ bị ốm chính là cách hay nhất để người lớn vờ làm con nít.
Một mớ suy nghĩ lẽ ra ngày thường tuyệt đối không thể xuất hiện bỗng dưng thi nhau mọc lên như nấm sau mưa.
Lý trí thì gào thét hỏi có phải tôi bị chập mạch rồi không mà không nhìn rõ được tình hình lúc này.
Nhưng cảm xúc lại khóc lóc than vãn tôi khó chịu quá, tại sao anh ấy không dỗ dành tôi? Chẳng có ai yêu thương tôi cả, cái thế giới tàn tạ này đang cấu xé tôi ra.
Lương Trú Trầm đột ngột trừng mắt tỉnh giấc.
"Em... nằm về chỗ cũ đi!"
Giọng điệu anh có phần gay gắt.
Tôi có thể hình dung ra bộ dạng cau mày của anh lúc này.
Tôi bám c.h.ặ.t lấy anh, hít hít cái mũi rồi len người chui tọt vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Anh hít sâu một hơi.
Vừa gỡ tay tôi ra, lại bị tôi đè nghiến lên thành giường.
Ngực người dưới thân cứ phập phồng lên xuống, vài bận nuốt khan.
Cuối cùng giống như bỏ cuộc buông xuôi, anh kéo mép chăn trùm kín lưng tôi.
Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh, áp miệng lên vùng da mềm mịn.
Anh vẫn không buông một lời nào.
Áo len đong đầy thân nhiệt, chân thực truyền tới nhịp đập của con tim.