Lúc nhà mình cần đến thì lại chẳng thấy tăm hơi đâu.
Hệt như một tia lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi cả một ngọn núi.
Những lúc cãi nhau nảy lửa nhất, dẫu có hai cánh cửa cũng chẳng thể nào ngăn nổi tiếng ồn.
Bọn họ cãi nhau trong phòng, tôi đứng bên ngoài gào lên:
"Đừng cãi nhau nữa!"
Bên trong chỉ im bặt lại một thoáng ngắn ngủi.
Rồi âm lượng lại càng lúc càng to hơn.
Em trai liền gào khóc.
Hồi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, tôi luôn khuyên họ thà ly hôn quách đi cho nhẹ nợ.
Và thế là mẹ sẽ chĩa mũi giáo về phía tôi.
"Không ly hôn chẳng phải là vì mày cả sao?"
Bà chưa bao giờ nói câu đó với em trai tôi.
Sau mỗi trận cãi vã, bà vẫn nhọc nhằn chăm sóc cho người chồng có mức lương kém xa mình.
Đi sớm về khuya, gánh vác mọi chi phí sinh hoạt và hai bữa cơm mỗi ngày.
Tôi không hiểu nổi.
Đành phải ngày qua ngày ôm lòng oán hận người cha ấy.
Nhưng khi tôi bùng nổ, trút hết nỗi bất mãn với bố, bà lại trố mắt kinh ngạc nhìn tôi.
"Đó là bố mày, sao mày có thể nói như vậy?"
Thế là tôi chẳng thèm nói gì nữa.
Cho dù thầy cô và bạn bè đều khen tôi đặc biệt, đặc biệt ngoan ngoãn.
Tôi vẫn luôn cảm thấy, có những thứ gen di truyền tồi tệ không thể nào giấu giếm được.
Càng lớn, tôi lại càng giống bố mẹ mình.
Cáu bẳn, dễ nổi nóng, rồi trút bực dọc lên đầu những người vô tội.
Tôi có tình yêu dành cho họ.
Nhưng chính thứ tình yêu ấy lại sắp siết cổ tôi c.h.ế.t ngạt mất rồi.
Dứt không ra, buông không đành, tận cùng của sự giằng xé.
Có lẽ ý nghĩ từ chối việc sinh nở đã bắt rễ từ thuở đó.
Tôi không nên, và cũng không thể tiếp tục di truyền mầm mống gen ấy một cách vô trách nhiệm như vậy được.
Tôi tuyệt đối sẽ không sinh con, để rồi lại bắt nó phải nếm trải tất thảy những gì mà tôi đã từng trải qua.
Cũng may, hồi cấp ba, tôi có nhận được khoản tiền thưởng nhập học của trường.
Vẫn trích ra hai phần ba để đưa cho gia đình như thường lệ.
Phần còn lại tôi giữ cho mình, dọn ra ở riêng trong một phòng trọ.
Thi thoảng, bà nội lại lặn lội từ quê lên thăm tôi.
Để đi được một chuyến như thế, chẳng dễ dàng chút nào.
Lần nào lên, bà cũng tay xách nách mang mớ rau mới hái ngoài đồng.
Bà đặc biệt thích làm món thịt luộc mềm mịn cho tôi.
Tôi đã ăn món ấy suốt hai năm rưỡi.
Cho đến lần gặp gỡ cuối cùng, bà đã qua đời vào một ngày mưa dầm dề.
Mùa đông rét buốt, mưa rơi hòa cùng tuyết lạnh, rồi rất nhanh đã đóng băng.
Bà bị trượt chân ngã trên bậc đá trong lúc ra đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Lương Trú Trầm hỏi về gia đình tôi.
Tôi đã giấu nhẹm chuyện về bố mẹ, chỉ kể cho anh nghe về bà nội và món ăn ấy.
Một món ăn vô cùng dân dã.
Nhưng tôi đã từng ăn bên ngoài rất nhiều lần.
Mà vẫn không sao tìm lại được hương vị thịt thơm ngát hơi ngăm đắng ấy.
Tôi mỉm cười bồi hồi chia sẻ với anh.
Rằng có lẽ vì lớp bột áo ngoài miếng thịt, lượng bột ra sao, lượng nước thế nào, nêm nếm gia vị gì để thịt mềm và ngọt thịt đều có bí quyết riêng, chỉ sai lệch một chút xíu thôi cũng sẽ làm mất đi hương vị chuẩn xác.
Anh không bình luận gì cả.
Về sau lên đại học, mỗi người một phương Nam Bắc.
Tôi bắt đầu bước chân vào giới giải trí với những vai quần chúng, thuê phòng trọ bên ngoài trường.
Có một lần đến sinh nhật anh.
Anh không bắt tôi qua đó, ngược lại tự mình bắt chuyến bay ba tiếng đồng hồ đến thăm tôi.
Giữa tiết trời oi ả của mùa hè, không khí phương Nam ngột ngạt và bức bối.
Anh xách theo hành lý cùng quà tặng cho tôi, dáng vẻ nhuốm bụi phong trần xuất hiện trước cửa phòng.
Anh gạt đi lời đề nghị đi ăn hàng của tôi, nói rằng để anh tự xuống bếp.
Tôi chẳng mảy may để tâm, thầm chuẩn bị tâm lý cho một bữa ăn khó nuốt.
Nhưng khi đồ ăn được dọn lên, tôi lại nếm được hương vị khiến tôi nhung nhớ nhất trong đời.
Thời gian có thể vùi lấp đi mọi cung bậc cảm xúc.
Tôi không rơi nổi nước mắt nữa, thậm chí còn có thể cười tươi khen ngợi anh vậy mà lại có thể tái hiện lại y đúc mùi vị năm xưa.
Khóe mắt Lương Trú Trầm đỏ hoe.
Mãi sau này khi đã đường ai nấy đi, mỗi lần nhớ về anh, hình ảnh đầu tiên xẹt qua tâm trí tôi chính là đôi mắt ửng đỏ trầm lặng của anh lúc vỗ về lưng tôi ngày hôm ấy.
Tôi chưa từng gạn hỏi xem anh đã học được tay nghề đó từ đâu.
Anh cũng không mảy may hé răng nửa lời.
Về sau, tôi mới nghe ngóng được từ một người bạn chung.
Rằng anh đã phải cất công về tận vùng quê để hỏi dò các cụ già trạc tuổi bà tôi, mới biết được rằng có người sẽ thêm một chút tía tô khi ướp thịt.
Lá tía tô chính là cội nguồn của vị ngăm đắng thanh khiết kia.
Kể từ khi bà nội qua đời, tôi đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc với gia đình.
Ngoài việc gửi tiền về, tôi không nói thêm lời nào.
Ngay cả bố mẹ cũng chưa từng dốc tâm vì tôi đến nhường ấy.
Có lẽ bọn họ còn đang bận rộn chăm bẵm cho đứa em trai vẫn đang tuổi ăn tuổi học của tôi.
Miếng thịt trước mặt nhòa đi trong tầm nhìn.
Gã đàn ông đáng c.h.ế.t này lại dùng thứ đồ quỷ quái này để phá vỡ lớp phòng ngự của tôi.
Bệnh "não yêu đương" lại tái phát mất rồi.
Tôi đặt đũa xuống.
Vùi mặt vào cánh tay, đè nén tiếng khóc đến mức thở không ra hơi.
Tiếng gió rít gào vù vù, quật rạp rạp cả những tán cây trong sân vườn.
Bên ngoài hành lang vang lên tiếng bánh xe đẩy lăn nhẹ nhàng trên sàn.
Tôi nuốt tiếng nức nở vào trong, quay đầu lại nói vọng ra: "Xin mời vào."
Đống hành lý bị bỏ quên dưới sảnh chung cư đều đã được mang về đầy đủ.