Lục Tân nghe thấy âm thanh này thì lòng nao nao, vội quay đầu nhìn sang.
"Suyt!"
Cùng ngay lúc đó, Búp Bê cũng phản ứng lại, có lẽ cô ấy cũng cảm nhận được nguy hiểm đột nhiên xuất hiện.
Trong nháy mắt, tay theo thói quen mà cầm dù lên, chỉ về phía két sắt.
Trên dù đã có sức mạnh tinh thần bắt đầu ngưng tụ lại từng tầng từng tầng, tùy thời có thể bắn ra tinh thần đạn liên miên.
Thậm chí đằng sau lưng của cô đã lờ mờ xuất hiện xiềng xích màu trắng nhẹ nhàng lắc lư.
Chuẩn bị xong hết tất cả cô mới quay đầu nhìn về phía Lục Tân, chờ hắn tỏ thái độ.
Lục Tân nhẹ nhàng vẫy cản lại, ra hiện bảo cô không nên quá gấp gáp, rồi quay đầu nhìn về phía két sắt ở trung tâm nhà.
m thanh kia truyền ra từ trong két sắt.
Lục Tân gặp được em gái với bé Mười Chín thì nhất thời kích động đến độ quên mất không nhìn lại két sắt.
Không ngờ bên trong thế mà vẫn còn có một người nữa Càng không ngờ tới trong két sắt này lại cất giấu một loại nguy hiểm đáng sợ đến độ đó, khiến cho cả tâm thần đều căng hết cả lên.
Trong chớp nhoáng, hắn gắt gao tập trung vào két sắt, trong mắt đen có hơi run rẩy.
Không khí chung quanh bỗng dưng trở nên ngột ngạt, giống như là bom hết sức căng thẳng.
Thật lâu sau, thân thể Lục tân bỗng dưng hơi run rẩy, song tinh thần quanh người lít nha lít nhít những chữ dũng mãnh lao tới két sắt.
Trong két sắt bỗng nhiên nhẹ nhàng vang lên một tiếng "Ồ", Đột nhiên, một vóc người mập mạp tròn tròn bỗng nhiên lộn nhào chui ra khỏi két sắt, ôm cổ kêu to:
"Anh Cửu..."
"Anh Cửu đừng manh động, là ta..."
"Đùa với ngươi chút thôi mà, đừng có ra tay thật mà..."
"Hửm?"
Khi bóng người mập mạp kia chui ra từ két sắt, tim Lục Tân khẽ run lên, xém chút nữa là tung một đòn trùng kích tinh thần qua đó. Cũng may là cái tên vừa lạnh lùng vừa đáng sợ kia trở mặt rất nhanh, vừa ló mặt ra đã gọi ngay một tiếng Anh Chín khiến mình cảm thấy có chút quen thuộc, nên hắn mới có thể thuận lợi bò ra khỏi két sắt mà không phải chịu bất cứ thương tổn nào, đồng thời mình cũng nhìn thấy rõ ràng bôn dạng của hắn.
Hắn sở hữu một gương mặt bụ bẫm mặt, dáng người tròn tròn mập mập, đầu trọc lóc.
Trông ngũ quan thì tính ra cũng rất tuấn tú, chỉ là hơi nhiều thịt khiến ngũ quan bị che lấp. Trữ đầu trọc.
Cú ngã lần này hình như không nhẹ, hắn chậm rì rì ra sức khởi động hai cánh tay để bò ra, trông cực kỳ vất vả.
Lục Tân nhíu mày nhìn hắn, trên mặt dần lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Lúc nãy, một tiếng "Anh Chín" đã khiến Lục Tân cảm thấy có chút quen thuộc.
Bây giờ vừa thấy mặt hắn, cảm giác thân quen lại càng thêm sâu sắc, chỉ là Lục Tân không quá chắc chắn...
Bởi vì, bộ dạng của hắn thật sự rất khác với ký ức của mình...
"Hì... hì..."
Tuy hơi vất vả, nhưng chỉ tốn một lúc thì tên mập kia đã xoay người thành công.
Hắn vừa cười hì hì với Lục Tân, vừa vươn tay lau đi mồ hôi và bụi bặm trên gương mặt bụ bẫm, dùng giọng điệu vô cùng thân mật nói:
"Anh Chín? Còn nhớ ta không? Ngươi xem ngươi bây giờ đi, không phải ai cũng nói ngươi thay đổi rồi sao? Kết quả vẫn là người không thích đùa như trước đấy thôi"
"Vừa nãy ta chỉ trêu ngươi chút thôi, kết quả bỗng có cảm giác như về lại cô nhi viện hồi đó..."
"Ngươi là..."
Nghe những lời hắn nói cộng thêm gương mặt tươi cười ấy, cuối cùng Lục Tân cũng hồi thần.
Mặt mày hắn dần lộ rõ vẻ kinh ngạc, xen lẫn là sự vui mừng không cách nào che giấu được, hắn bất ngờ hỏi:
"Ngươi là Mười Bốn?"
"Là cái đứa hồi nhỏ hay thích treo ngược mình lên để hù người kia ư?"
"A... ta là Mười Bốn đây, khó nhận ra lắm hả?"
Tên mập, hay nói đúng hơn là Mười Bốn kinh ngạc đáp lại, sau đó vẫy tay:
"Mấy chuyện treo ngược mình lên để doa người khác đều là chuyện quá khứ rồi, bây giờ thật sự không treo nổi nữa"
"Thời buổi này, chất lượng dây thừng ngày càng kém, còn chưa kịp treo lên thì đã đứt mất rồi"
"Thật là ngươi..."
Trong lòng Lục Tân trào dâng cảm xúc vui sướng mãnh liệt, biểu cảm cũng kích động hẳn lên.
Hắn không ngờ bản thân sẽ gặp lại Số Mười Bốn lần nữa trong hoàn cảnh thế này.
Hắn thật sự thay đổi quá lớn - "lớn" theo đúng nghĩa đen luôn.
Đồng thời, Lục Tân cũng thầm biện hộ giùm người sản xuất dây thừng một câu, có lẽ vấn đề không nằm ở chỗ họ đâu.
"Ôi chao, ngươi đẹp quá đi..."
Trong lúc Lục Tân chìm đắm trong cảm xúc vừa mừng vừa sợ, xen lẫn chút khó hiểu tại sao Số Mười Bốn lại đi cùng em gái và bé Mười Chín thì Số Mười Bốn đã lăn long lóc tới gần, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhắm trúng Búp Bê đang đứng cầm dù kế bên, hai mắt lập tức trở nên sáng ngời.
Hắn ngạc nhiên và vui mừng quay sang hỏi Lục Tân:
"Anh Chín, vị này chính là chị dâu nhỏ sao?"
"Cái này..."
Lục Tân bị câu hỏi bất ngờ của hắn làm cho cứng họng, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Búp Bê bên cạnh cũng quay đầu qua đây, hai mắt dán chặt lên người mình, trong mắt thấp thoáng vẻ mong đợi...
Vấn đề này nên trả lời thế nào đây?
Cũng may Số Mười Bốn chỉ thuận miệng hỏi, không truy vấn tới cùng. Sau khi lượn vài vòng quanh nhà ngắm nghía, hắn bước tới trước cái ghế sô oha đặt cạnh cửa sổ sát đất, rằm một tiếng ngồi xuống cái phịch, trong miệng phát ra tiếng thở dài khoan khái, hắn hỏi:
"Anh Chín, có gì ăn không?"
"Càng quý càng tốt, lấy ra chúng ta cùng nhâm nhỉ!"