Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1852:



"Em gái..."

Giờ khắc này, trái tim của Lục Tân như thể bị ai bóp nghẹn, hắn bỗng nhiên cảm giác trong lòng như có dòng nước nóng dâng lên từ đáy lòng.

Lục Tân có hơi không khống chế được chính mình, đôi chân bước nhanh đến chỗ em gái để đón lấy nó.

"Anh trai?"

"Anh trai!"

Cũng ngay chính giờ phút ấy, em gái tỏ vẻ hơi chần chờ, cuối cùng xác định trước mắt nó quả thật chính là Lục Tân.

Đột nhiên nó hét lớn một tiếng, nhảy xuống khỏi trần nhà, bóng hình nho nhỏ lao thẳng vào trong lòng Lục Tần.

Cơ thể em gái không còn nhiệt độ cơ thể như người bình thường, nhưng mà không hiểu sao cái ôm này lại mang lại cho Lục Tân cảm giác ấm áp khó mà hình dung được. Giây phút Lục Tân ôm em gái vào lòng, trong lòng giống như là có dòng suối nước nóng đột ngột mở ra, hơi nóng bốc lên khiến cho đôi mắt hắn trở nên ẩm ướt trong nháy mắt.

Lục Tân ôm chặt lấy em gái, ôm cực kỳ chặt, trầm giọng mà nói:

"Em à, nhà của chúng ta không còn..."

Thân thể em gái gầy nhỏ, lại đang khẽ run rẩy, không biết là run rẩy vì sợ hay là run rẩy vì quá đau lòng.

Lục Tân có thể cảm giác được đầu nhỏ của nó dụi dụi ma sát với gương mặt của mình, cảm giác chân thực đến như thế, quen thuộc đến như vậy.

"Anh à, ta biết..."

Giọng nói của em gái phảng phất như đang khóc:

"Mẹ, mẹ còn có thể quay về nữa không?"

Tự dưng em gái hỏi như thế khiến cho nỗi bi thương đã có từ lâu dâng lên trong lòng Lục Tân.

Nhưng cũng chính câu hỏi này của em gái khiến cho Lục Tân bỗng dưng ý thức được trách nghiệm trên người mình.

Dù sao thì gia đình này hư hại đến như thế này người đau lòng không chỉ có một mình hắn mà còn có cả em gái cũng đau lòng không kém.

Mà hắn lại còn là anh trai, hắn phải có trách nghiệm an ủi nó.

Nghĩ như thế, bỗng dưng hắn lại có thể khống chế được nỗi bi thương trong lòng, điều chỉnh lại cảm xúc rồi gật đầu thật mạnh.

"Sẽ quay về."

"Ta đã sửa chữa lại cung điện tinh thần của bà ấy. Bà ấy nhất định sẽ trở về mà..."

"Anh, bà ấy mà quay về thật thì ngươi nhất định phải thay ta mắng bà ấy... Lúc ấy, lúc ấy tự dưng bà ấy đưa ta đến cái chỗ kia, thật sự rất đáng sợ... Ta còn tưởng là lúc đó sẽ không gặp lại ngươi nữa, ta còn nghĩ là ngươi không cần ta nữa..."

Giọng của em gái pha chút nghẹn ngào, hiếm khi nào Lục Tân cảm nhận được cảm xúc sợ hãi này phát ra từ miệng của người em gái tinh nghịch này.

Nhưng hắn cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể ôm chặt lấy em gái.

Thân là anh trai, cảm giác của hắn lúc trước không khác gì cảm giác bây giờ của em gái hắn.

À đúng rồi...

Em gái đang khóc lóc kể lể như chợt nhớ ra cái gì đó mà thoát ra khỏi cái ôm ấm áp của Lục Tân.

Nó vừa lau mắt vừa nói.

"Anh, Mười Chín tới rồi"

Lục Tân nhìn theo hướng tay cô nhóc chỉ thì thấy một cô bé có vẻ khá là nhát gan.

Cô bé này trông cũng giống như em gái, mặc bộ váy nhỏ màu trắng, trên thân thể có thể nhìn thấy đường may không được chỉnh chu cho lắm.

Lúc này cô nhóc kia đang ôm lấy đầu gối, cẩn thận mà ngồi xổm ở góc tường, tay nắm chặt lấy dao ăn trắng lóe sáng.

Cô bé yên lặng nhìn Lục Tân với cô em gái ôm nhau ở bên này, có chút ghen tị, nhưng phần nhiều lại là không dám tiến tới.

Là bé Mười Chín...

Trong lòng Lục Tân dâng lên cảm giác vui sướng khác lạ, hắn cũng vội vã lau lau mắt mình, vẫy tay gọi bé Mười Chín:

"Mau qua đây nào."

Bé Mười Chín có vẻ khá sợ hãi, chẳm chậm đứng dậy.

Cô bé vẫn nắm chặt dao ăn sáng loáng trong tay không nỡ vứt đi, có vẻ như còn đang do dự nhưng cuối cùng thì cô bé vẫn chậm rãi nhích lại gần hắn.

"Bé Mười Chín, sau vụ việc ở thành phố Thủy Ngưu ngươi đã đi đâu thế?"

Lục Tân nhẹ nhàng kéo tiểu Mười Chín đang tới lại gần, ôm lấy cô bé.

Hắn nhỏ giọng nói.

"Ta cứ lo cho ngươi mãi thôi."

Lúc được Lục Tân ôm vào trong lòng, dao ăn trong tay bé Mười Chín rơi xuống mặt đất kêu leng keng.

Cô bé từ từ cúi đầu ủi vào khuỷu tay Lục Tân.

Vẫn là bộ dáng không thích nói chuyện như trước, một hồi lâu mới nhỏ giọng nói:

"Quái vật lớn..."

Bỗng nhiên Lục Tân nở nụ cười.

Lục Tân cảm giác mắt mình lại nóng lên, trong lòng trào lên cảm giác chua xót và vui sướng đan xen vào với nhau.

Tìm thấy em gái, lại tìm được cả bé Mười Chín nữa.

Nghe thấy cô nhóc kia gọi quái vật lớn, thật, quá tốt luôn rồi...

"Hahahahahahaha..."

Ngay lúc Lục Tâm ôm lấy em gái và bé Mười Chín vào trong lòng, cảm nhận được trái tim dần dần có nhiệt độ, còn Búp Bê kia thì đứng ở một bên không tiến lên quấy rầy mà chỉ im lặng rơi nước mắt thì đột nhiên có tiếng cười quái dị vang lên.

Tiếng cười kia mang lại cho người ta cảm giác quái dị không thoải mái, đột ngột mà cũng rõ ràng.

Lục nó vang lên bên tai thì tựa như nhiệt độ trong cả căn phòng như thể giảm xuống mấy chục độ, vách tường như thể muốn đóng băng.

Nguồn sáng duy nhất trong phòng bắt đầu lấp lóe không yên, lông tơ bỗng dưng nổi hết cả lên.

"Bạo quân năm đó giết người không chớp mắt thế mà giờ cũng học theo con gái nhà người ta lau lệ hoen mi cơ à?"