Dù Hàn Băng đã nói Đặc Thanh Bộ sẽ chỉ trả tiền trang trí nhà cho hắn trước, số tiền mà hắn nợ từ từ trả sau cũng được.
Nhưng Lục Tân là người chính trực, nếu có thể trả sớm, hắn đương nhiên sẽ cố gắng để trả.
Vì thế hắn nhanh chóng bắt đầu công việc.
Người đầu tiên là Ngô tiên sinh, người nhìn chững chạc trung thực, đưa tiền nhanh, lớn tuổi nhất, đồng thời cũng là người có câu chuyện quỷ dị nhất.
Sự kiện: Tiếng khóc lúc nửa đêm.
Miêu tả: Ngô tiên sinh năm nay bốn mươi ba tuổi, vợ qua đời vào ba năm trước, hiện tại đang nuôi dưỡng đứa con mười hai tuổi.
Việc làm ăn của ông càng lúc càng lớn, tiền kiếm cũng nhiều, nhưng vẫn chưa có ý định tái giá. Trước đó không lâu, khi thấy sự nghiệp đã yên ổn, bèn nảy sinh suy nghĩ tiến thêm bước nữa, thế là đã bỏ ra mấy trăm vạn để mua một căn biệt thự ở thành phố vệ tinh số 2, nhưng không ngờ, ông và bạn gái mới chuyển tới đó sống có một ngày thì đã bị dọa chạy...
Nửa đêm, trong lúc mơ mơ màng màng thì nghe thấy có tiếng phụ nữ đang khóc tỉ tê ở bên tai.
Ngô tiên sinh vội đưa bạn gái rời đi, sau đó nghi ngờ là do người vợ đã mất trách mình tái giá, cho nên hiện hồn về phá rối.
Thế là ngày hôm sau, ông vội vàng đốt cho vợ mình một nén hương, sau đó giải thích với bà cả nửa ngày.
Nhưng không ngờ mấy ngày sau, tiếng khóc kia lại thường xuyên xuất hiện, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, giống như là người vợ đã mất đang cảnh cáo ông.
"Ta không nên làm tổn thương bà ấy."
Ngô tiên sinh nói tới chỗ xúc động, vẻ mặt như sắp khóc:
"Ta chỉ muốn bà ấy hiểu cho ta, để cho ta có được một cuộc sống bình thường"
"Dù sao thì bà ấy cũng đã chết ba năm rồi, mà ta lại là một người đàn ông bình thường..."
Lục Tân tỏ vẻ cảm thông, cũng nói là đêm nay sẽ qua đó để kiểm tra.
Đám người trong phòng nghe xong thì cảm thấy khá sợ, nhưng họ vẫn hào hứng xin đi theo xem.
Ngô tiên sinh cũng không từ chối lời đề nghị này, dù sao thì người nhiều, gan cũng lớn hơn một chút.
Lục Tân suy nghĩ một lát, cũng đồng ý cho họ đi theo.
Một là có thể mượn cơ hội này để quảng cáo.
Hai là trong đám người này, có người từng quen biết với vợ của Ngô tiên sinh khi bà còn sống, tới khi đó, nếu đụng phải quỷ thật thì cũng có thể đem tình ra để nói.
Thế là đoàn người nhanh chóng tính tiền, leo lên mấy chiếc xe sang trọng rồi nối tiếp nhau chạy về phía biệt thự của Ngô tiên sinh.
Lúc họ tới nơi thì đã hơn mười giờ đêm, con trai của Ngô tiên sinh đã ngủ, trong nhà chỉ có một bảo mẫu già.
Thấy nhiều người tới như thế, bà cũng bị dọa tới sắc mặt khó coi.
Ngô tiên sinh vội giải thích lý do, trong khoảng thời gian này, bảo mẫu già cũng nghe được tiếng khóc của phụ nữ, đồng thời cũng bị nó giày vò tới suy nhược thần kinh. Ngô tiên sinh cũng từng nghi ngờ rằng vợ mình ghen với cả bảo mẫu già, dù sao thì lúc bà còn sống, ngay cả mèo cái ông cũng không được nuôi.
Trong nhà chỉ có mỗi con trai là chưa từng nghe tiếng khóc, mà cũng phải, bà ấy luôn yêu thương con, đương nhiên là không nỡ dọa thằng bé.
Ngô tiên sinh bảo bảo mẫu già đi ngủ, hơn nữa dù có nghe được bất cứ tiếng động gì cũng đừng ra. Sau đó Ngô tiên sinh xắn tay áo, xuống bếp nấu cho mọi người một nồi mì.
Trong phòng khách, một đám đại gia công tử thân phận hiển hách, một bên ăn mỳ một bên chờ nữ quỷ.
Nhưng đợi tới đợi lui, đợi tới tận khuya cũng không nghe được chút động tĩnh nào. Thế là cả đám ngồi nhìn nhau, đều dồn dập suy đoán, có phải đàn ông nhiều quá, đương khí quá thịnh, cho nên chị dâu không dám ra?
Lục Tân cũng cảm thấy kỳ lạ, hắn đã đi dạo quanh căn biệt thự này một vòng, nhưng không phát hiện được chút dấu vết của phóng xạ tinh thần nào.
Nếu thế, rốt cuộc là loại ô nhiễm gì lại gây ra tiếng khóc của nữ quỷ lúc nửa đêm?
Hắn không khỏi nhìn thoáng qua Ngô tiên sinh, trong lòng suy đoán, liệu có phải vấn đề nằm ở ông ta?
Vì muốn bước thêm bước nữa, nhưng trong lòng lại cảm thấy áy náy với người vợ đã chết, cho nên mới xuất hiện ảo giác?
Nhưng nếu là ảo giác, thì sao bảo mẫu già cũng nghe được?
Thời gian dần trôi qua, sau khi đám người ăn mỳ xong thì cảm giác hưng phấn cũng dần dần biến mất.
Họ nằm vật ra sopha, trong lúc đang chuẩn bị ngủ thì đột nhiên Lục Tân ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Theo sau là Ngô tiên sinh, tay ông run lên, suýt chút nữa là ném cái điều khiển từ xa xuống đất. Tiếp sau đó là Tiếu Viễn, học sinh cấp ba, cuối cùng là tất cả mọi người. Họ đều đồng loạt ngẩng đầu lên, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Là tiếng khóc!
Tiếng khóc của phụ nữ.
Tiếng khóc rất thấp, cũng rất nhỏ, là loại thỉnh thoảng mới nghe được vài tiếng.
Lúc liền lúc đứt, thê thảm đau thương, loáng thoáng vang lên ở trong phòng.
Tiếng khóc này không truyền tới từ một phía, mà là vang vọng cả căn phòng.
Trong tiếng khóc, thậm chí còn mơ hồ nghe được một tiếng cười lạnh nghe rất quái dị.
Tiếng khóc này quá kỳ lạ...
Khiến cho những người nghe được đều dựng cả lông tơ.
Chỉ là một tiếng khóc đơn giản, nhưng lại có thể để người ta liên tưởng tới đủ các loại hình ảnh ở trong đầu. Nào là nữ quỷ mặt xanh nanh vàng đang đứng khóc, tiếng khóc vừa lạnh lẽo vừa thê lương, cô nhìn người đàn ông trước mặt, dù nổi hận trong lòng đầy tràn nhưng vẫn không nõ dẫn hắn đi theo...
Yêu và hận, khóc và cười, những cảm xúc không thể nào hình dung liên tục đan xen vào nhau.