Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1289: Mắc Hay Rẻ



Vì thế, dù mọi người đến đây là vì muốn mời hắn giúp đỡ mình nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, họ không biết có thể mời được vị đại thần này không, dù không mời được thì cũng không ai dám nói nửa câu cưỡng cầu...

Nhưng ai ngờ, sau khi nghe xong một cú điện thoại, vị Lục tiên sinh này lại chủ động mở miệng trước...

Nói thế nào nhỉ, không sợ ngươi đòi tiền, vì tiền chính là điểm mạnh của chúng ta...

Người đáng sợ nhất trên thế giới này là ai?

Tuyệt đối không phải là sát thủ đỉnh cấp giết người vì tiền, mà là đứa trẻ con miệng còn hôi sữa chẳng biết đồng tiền tốt thế nào.

"Quá tốt rồi, để ta nói trước..."

Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi phấn khỏi giơ tay cao lên:

"Xin hỏi nếu muốn mời Lục tiên sinh ra tay thì cần bao nhiêu?"

"Để ta để ta..."

"Lục tiên sinh, hay là ngài tới chỗ ta trước đi, ta gấp lắm rồi..."

Cả căn phòng nãy giờ luôn tẻ nhạt, bây giờ lại vì một chữ 'tiền' mà bốc lên ngọn lửa nhiệt tình.

Tất cả mọi người đều giảm bớt sự câu nệ, ánh mắt nhìn Lục Tân cũng trở nên thân thiết hơn.

Ngay cả phó tổng Tiếu cũng vừa mừng vừa sợ...

Lúc đầu hắn thật sự khá sợ hãi, sợ Lục Tân không hài lòng với sắp xép của mình. Không nghĩ tới hắn lại đồng ý ra tay giúp đỡ, hơn nữa! Hắn còn nói với họ là vì nể mặt mình, Tiểu Lục Ca thế mà lại vì nể mặt mũi của mình mà ra tay giúp đỡ...

Phó tống Tiếu lập tức cảm thấy mọi chuyện mình làm đều đáng giá, vô cùng đáng giá.

Nhưng dù hắn có cảm thấy vừa mừng vừa sợ thì cũng nhanh chóng phải ứng lại, vừa thử dùng ánh mắt thăm dò Lục Tân vừa nói: "Đều là bằng hữu, mọi người đừng nên gấp gáp. Nếu Tiểu Lục Ca đã đồng ý thì những chuyện mà chúng ta gặp phải nhất định sẽ được giải quyết..."

"Chỉ là, phí ra tay..."

Hắn không thể tìm được câu trả lời từ mắt của Lục Tân, thế là chỉ đành báo thử một cái giá:

"Hai mươi vạn?"

Hắn không biết tham chiếu từ đâu, nên báo đại giá của một chiếc đồng hồ đeo tay.

Dù sao lúc trước, khi Lục Tân được Cao Nghiêm tặng cho chiếc đồng hồ thì có vẻ như rất vui vẻ.

"Cái gì?"

Lục Tân đang xuất thần đột nhiên giật mình một cái, lập tức quay đầu nhìn Tiếu Viễn.

Trong lòng của Tiếu Viễn đột nhiên giật thót một cái:

"Thấp quá sao?"

"Cao quá không?"

Lục Tân thầm suy nghĩ, nhận chút việc tư mà thôi, có cần lấy tới hai mươi vạn không?

Hắn cảm thấy khá lo lắng, sợ cái giá này sẽ dọa chạy họ.

Nhưng không ngờ tới, sau khi nghe được cái giá này, ngoại trừ cậu thiếu niên họ Mạnh vừa mới tốt nghiệp trung học kia hơi cau mày thì tất cả những người khác đều trở nên im lặng, họ quay sang nhìn nhau, trong mắt đều là niềm vui ngoài ý muốn...

"Tất nhiên là được!"

Ngô ca, người có tuổi lớn nhất trong đám vỗ tay cái bốp:

"Vậy khi nào Lục tiên sinh rảnh?"

"Ta cũng vậy, hai mươi vạn thôi mà, không cao tí nào. Trương bán tiên ở cách vách, xem giúp ta cái phong thủy thôi cũng đã đòi một bộ phòng rồi..."

"Không sai, hơn nữa Lục tiên sinh của chúng ta bắt chính là quỷ thật đấy!"

"À phải rồi, tiền vẽ bùa có phải là sẽ đưa riêng không?"

Cả người của Lục Tân đều cảm thấy bối rối.

Sao đám người này lại sảng khoái quá vậy?

Lần trước, khi hắn xem bệnh cho cha con nhà họ Hứa tới từ chủ thành, họ cũng chỉ cho hắn có mười vạn. Hơn nữa lúc đó vấn đề của vị tiểu thư họ Hứa kia vô cùng nghiêm trọng. Còn đám người này, chỉ mới gặp phải một chút hiện tượng không rõ ràng thôi mà đã trực tiếp bỏ ra hai mươi vạn rồi?

Sao lại như thế?

Lục Tân suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng tìm ra đáp án.

Sau khi loại bỏ vấn đề lạm phát thì chỉ còn một lý do, đó chính là giá trị của hắn tăng cao, chứ không phải là đám người này hào phóng.

Trong mắt của họ, người đã liên tiếp xử lý hai vụ án của Tiếu Viễn và Cao Nghiêm là mình, ít nhiều gì cũng đã có thể xem như là người nổi tiếng trong giới?

"Phù..."

Thấy dáng vẻ sảng khoái của họ, chút lo lắng trong lòng của Lục Tân lập tức bị hắn đá bay.

Nếu họ đã đồng ý cho, thì hắn cũng đành miễn cưỡng nhận...

Dù sao hiện tại, hắn cũng đang mắc ket với một hóa đơn trang trí có cái giá trên trời...

Nói cho ngắn gọn là hắn đang thiếu tiền...

Dù sao thì cũng tận hơn ba nghìn vạn...

Cho dù hắn có rút hết tiền trong ngân hàng, lại cộng thêm mớ tiền thù lao nhận được từ nhiệm vụ ở thành phố Hắc Chiểu, thậm chí là đem mấy chiếc xe của mình đi bán thì cũng còn thiếu hơn một nghìn vạn. Cho nên, nếu hắn nhận được khoản tiền từ mấy việc tư thế này thì vừa hay lắp được vào chỗ hổng.

Một vụ hai mươi vạn, xử lý khoảng năm sáu chục vụ thì có lẽ sẽ góp đủ tiền...

Mà nếu nhận thêm hai ba trăm vụ thì gần như là kiếm về đủ vốn...

Hai ba trăm vụ, không nhiều!

"Nếu đã thế..."

Trên mặt Lục Tân hiện lên nụ cười thân thiện, hắn nhìn đám người:

"Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ luôn nhé?"