Ngày đại hôn, tất nhiên Thúy Nhi không thể ở lại cùng ta.
Ta đứng lại trong phòng, liền nghe ma ma kia khách khí lên tiếng:
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Nếu các bạn thấy bản này ở đâu ngoài Monkey thì hãy báo cho mình nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ
"Thiếu phu nhân, đêm nay là ngày đại hôn, người tạm chịu ấm ức ở đây một đêm. Sáng mai, phu nhân sẽ sắp xếp phòng khác cho người."
Ta gật đầu:
"Làm phiền bà rồi."
Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại đôi nến long phụng cháy rực.
Đây là lần đầu tiên ta thành thân, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Ta dùng tay đỡ chiếc khăn voan đỏ trên đầu, cẩn thận ngước mắt nhìn về phía giường, nhưng bên trong một chút động tĩnh cũng không có.
Ta có chút sợ hãi.
Chẳng lẽ... vừa mới gả vào, Dương Yến Sơ đã không còn nữa?
Ta lập tức bước nhanh vài bước đến bên giường, tim đập thình thịch, cắn môi lấy hết can đảm, đưa tay kéo tấm rèm giường ra.
Ta vốn nghĩ rằng sẽ nhìn thấy một Dương Yến Sơ mặt mày tái nhợt, yếu ớt, bất tỉnh trên giường.
Nào ngờ, rèm vừa được kéo ra, cổ tay ta đã bị một bàn tay thô ráp giữ chặt.
Ta giật mình, hét lên:
"Á!"
Người nọ sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, mày kiếm mắt sáng, lúc này đang nhìn ta với vẻ mặt cười như không cười:
"À, dọa đến nương tử của ta rồi."
Tim ta đập loạn nhịp:
"Ai... ai là nương tử của ngươi, buông ta ra!"
Ta phản ứng theo bản năng, muốn rút tay ra, nhưng lại bị hắn mạnh mẽ kéo một cái, cả người liền rơi vào lòng hắn.
Bàn tay to của hắn đặt lên eo ta, hoàn toàn vây hãm ta trong vòng tay.
Ta vừa sợ vừa xấu hổ, đẩy không ra, chạy cũng không được.
Mắt ta đỏ hoe, những ngày qua lo lắng sợ hãi, cuối cùng không nhịn được mà rơi nước mắt.
Thấy ta khóc, người đó liền luống cuống, lắp bắp:
"Đừng khóc, đừng khóc mà!"
Hắn vội vội vàng vàng, định lấy khăn tay lau nước mắt cho ta, nhưng lại sợ động tác quá lớn làm ta ngã.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể cẩn thận ôm lấy ta, trông dáng vẻ vừa lúng túng vừa buồn cười.
Khi ta định thần lại, bản thân đã bật cười thành tiếng.
Thấy ta cười, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Mặt hắn hơi đỏ lên, nhẹ nhàng đặt ta ngồi xuống giường, giọng nói dịu dàng:
"Vừa nãy là ta lỗ mãng, dọa đến nương tử."
Mặt ta đỏ bừng, khẽ lắc đầu.
Nói thẳng ra, ta là được đưa đến nhà họ Dương để xung hỷ, nói khó nghe hơn, ta là người mà phụ thân ta gán nợ cho nhà họ Dương.
Họ đối xử với ta thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào lương tâm của họ.
Dương Yến Sơ nắm lấy tay ta, giữ trong lòng bàn tay một lúc lâu, nhỏ giọng gọi tên ta:
"A Phù."
Ta hơi ngẩn người.
Từ trước đến nay, ở nhà mọi người đều gọi ta là Nhị tiểu thư, Nhị cô nương.
Chỉ khi tiểu nương còn sống, bà mới gọi ta bằng nhũ danh - A Phù.
So với cái tên Văn Tình được ngàn chọn vạn tuyển của tỷ tỷ, A Phù giống như một cái tên được thuận miệng gọi ra, cứ thế mà thành nhũ danh của ta.
Nhưng Dương Yến Sơ lại như gọi nghiện, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt ta, nhẹ nhàng gọi thêm một tiếng:
"A Phù."
Ta cúi đầu, khẽ đáp:
"Ừ."
Sáng sớm hôm sau, một ma ma dẫn theo Thúy Nhi đến gọi ta dậy, chuẩn bị ra tiền sảnh dâng trà cho cha mẹ chồng.
Ta đỏ mặt, bước đến mép giường khẽ đẩy Dương Yến Sơ, dùng chút sức, nhưng hắn vẫn không hề có ý muốn tỉnh.