“Đường Đường… đừng kích động, buông d.a.o xuống trước đã!”
Triệu Vĩ Kiệt cuối cùng cũng hoảng sợ. Ánh mắt của Phương Đường lúc này đáng sợ quá khiến hắn ta hoảng hốt. Hắn ta mới 21 tuổi còn chưa muốn c.h.ế.t.
“Ai cho phép anh gọi Đường Đường? Không được gọi!”
Phương Đường không những không buông d.a.o phay ra mà còn ấn vào sâu hơn một chút. Triệu Vĩ Kiệt sợ đến run lẩy bẩy, một mùi khai nồng nặc bốc lên. Mọi người đồng loạt nhìn xuống đũng quần hắn ta thấy đã ướt sũng một mảng.
Sợ đến tè ra quần.
Bầu không khí căng thẳng, đáng sợ vốn đang giương cung bạt kiếm bỗng chốc được giải tỏa bởi vũng nước tiểu này thậm chí có người còn bật cười thành tiếng.
Triệu Vĩ Kiệt vừa xấu hổ, vừa hận vừa sợ. Hắn ta không ngờ một Phương Đường mềm mại như bông khi nổi điên lên lại tàn nhẫn đến vậy. Mẹ kiếp, sớm biết thế hắn đã không chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, mà trực tiếp ngủ với con tiện nhân này ngay trong xưởng. Với việc ba hắn ta là xưởng trưởng thì hắn ngủ xong cũng chẳng sao, nhà họ Phương đến rắm cũng không dám đ.á.n.h một cái.
“Phương Đường, cô buông d.a.o xuống trước đi, có chuyện gì từ từ nói, đừng làm bậy!”
Trương Vệ Hồng nghe thấy động tĩnh chạy đến khuyên can. Văn Tĩnh và Bạch An Kỳ mặt mày đều sợ đến trắng bệch, đứng từ xa không dám lại gần vì sợ bị vạ lây.
Phương Đường c.ắ.n c.h.ặ.t môi, mắt đỏ ngầu, mu bàn tay trắng nõn nổi đầy gân xanh, cả người cũng đang run rẩy. Hình ảnh Triệu Vĩ Kiệt trước mắt cô thay đổi, biến thành gã đàn ông biến thái liệt nửa người ở kiếp trước. Mặc dù nằm trên giường không thể cử động nhưng tên khốn đó lại có thể nghĩ ra vô số cách để hành hạ cô: dùng tàn t.h.u.ố.c châm, dùng nước sôi tạt, gần như ngày nào cũng xảy ra, còn đổ thức ăn vào thùng rác bắt cô ăn.
Khi đó cô quá yếu đuối, đến phản kháng cũng không dám, mua t.h.u.ố.c chuột đã là dũng khí lớn nhất của cô.
Nhưng bây giờ cô không sợ nữa.
“Tao g.i.ế.c mày, đồ khốn, dám bắt nạt tao…”
Kiếp trước và kiếp này chồng chéo lên nhau, ký ức của Phương Đường trở nên hỗn loạn, thần trí cũng có chút mơ hồ chỉ một lòng muốn g.i.ế.c Triệu Vĩ Kiệt.
“Đừng, Phương Đường, anh không làm phiền em nữa đâu!”
Triệu Vĩ Kiệt sợ hãi, không dám nhúc nhích, khẩn khoản cầu xin nhưng lưỡi d.a.o lại càng lúc càng ấn mạnh hơn. Cơn đau nhói khiến hắn ta chảy nước mắt nhắm mắt chờ c.h.ế.t.
“Rầm!”
Con d.a.o phay bị người khác giật lấy ném xuống đất.
Là Tang Mặc.
Anh nắm lấy cổ tay Phương Đường hơi dùng sức một chút rồi buông ra, con d.a.o phay cũng bị đoạt lấy. Phương Đường vô lực dựa vào người Tang Mặc, cơ thể run rẩy dữ dội, khóc đến lê hoa đái vũ vô cùng đáng thương.
Khi có người dựa vào Tang Mặc theo bản năng định đẩy ra. Anh không quen có tiếp xúc chân tay với người khác, đặc biệt là phụ nữ phiền phức. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương vô cùng của Phương Đường, bàn tay định đẩy người của anh khựng lại giữa không trung ba giây, sau đó đổi hướng gãi gãi đầu rồi buông xuống.
Là nể tình tem phiếu vải thôi. Tang Mặc tự nhủ trong lòng. Anh không phải người vô tình vô nghĩa. Hơn nữa cô gái phiền phức này phúc khí rất vượng, thường xuyên nhặt được đồ tốt, nếu không đỡ mà để cô ngã bị thương thì tổn thất của anh cũng không nhỏ.
Chính là vì lý do đó. Tang Mặc gỡ rối suy nghĩ, tâm trạng bình tĩnh trở lại lặng như mặt hồ nhìn Phương Đường trong lòng. Anh không khỏi nhíu c.h.ặ.t mày. Nước mắt nước mũi của cô đều bôi hết lên quần áo anh.
Bẩn quá!
--
Đội trưởng Hoàng vội vã chạy đến nhìn thấy Triệu Vĩ Kiệt nằm trên đất đầy m.á.u thì sợ đến hồn bay phách lạc. Cấp trên giao cho ông ta mười hai thanh niên trí thức này, ông ta có trách nhiệm đảm bảo an toàn tính mạng cho họ. Nếu thật sự xảy ra án mạng, cái chức đội trưởng của ông ta cũng khó mà giữ được.
“Chuyện gì thế này? Ai làm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đội trưởng Hoàng gấp đến mức hét lạc cả giọng. Tất cả mọi người đồng loạt chỉ vào Phương Đường. Nhưng ông ta lại nghĩ là Tang Mặc tức giận mắng lớn:
“Tang Mặc, cậu làm chuyện tốt đấy! Có việc gì không thể nói chuyện đàng hoàng được à, sao cứ phải động tay động chân thế?”
Trong số các thanh niên trí thức, người đội trưởng Hoàng thích nhất chính là Tang Mặc. Anh đẹp trai, ít nói, làm việc nhanh nhẹn, trên người có một khí chất đặc biệt. Quan trọng nhất là con gái cưng của ông ta vừa gặp đã yêu Tang Mặc, nằng nặc đòi ông ta đi làm mai.
Đội trưởng Hoàng cũng vui nhưng ông ta vẫn muốn khảo sát thêm một thời gian nữa. Hơn nữa, con gái không thể quá vồ vập trông sẽ không đoan trang dễ bị nhà trai xem thường. Nhưng trong lòng đội trưởng Hoàng, Tang Mặc đã là con rể tương lai của ông ta.
Nhưng bây giờ đội trưởng Hoàng lại do dự. Dám động cả d.a.o, tính tình cũng quá nóng nảy. Ông ta lo con gái cưng của mình sẽ chịu thiệt, chuyện hôn sự này phải suy nghĩ lại cho kỹ.
Phương Đường giọng nghẹn ngào nước mắt lưng tròng, vội vàng giải thích khiến đội trưởng Hoàng cau mày. Nhưng trong lòng ông ta lại thở phào nhẹ nhõm, không phải Tang Mặc làm là tốt rồi. Nhưng hai người này ôm nhau c.h.ặ.t như vậy để làm gì?
Giữa thanh thiên bạch nhật, một nam một nữ ôm nhau dính như sam còn ra thể thống gì nữa?
Phải khảo sát lại, đàn ông tác phong không đứng đắn thì không thể gả con gái cho được.
Phương Đường cũng nhận ra mình đang ở trong lòng Tang Mặc, mặt cô đỏ bừng e lệ lùi ra. Gương mặt đang lê hoa đái vũ lập tức biến thành phù dung e ấp đến cả đội trưởng Hoàng cũng ngẩn người một lúc.
Đội trưởng Hoàng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại liếc mắt đi chỗ khác chỉ cảm thấy Phương Đường là một phiền phức lớn. Có một họa thủy như vậy ở trong đại đội, chắc chắn còn thu hút hơn cả ch.ó cái mùa xuân, ch.ó đực bốn phương tám hướng đều sẽ chạy đến, sau này trong thôn sẽ không được yên ổn.
“Tôi và Phương Đường là người yêu, không phải giở trò lưu manh!”
Triệu Vĩ Kiệt vẫn ngoan cố cãi. Hắn ta vẫn không cam lòng, thịt còn chưa ăn được vào miệng, hắn ta sẽ không dễ dàng từ bỏ.
“Cút mẹ mày đi! Mày còn nói bậy nữa, tao… tao với mày đồng quy vu tận!”
Phương Đường tức điên, định nhặt con d.a.o phay dưới đất lên. Nam thanh niên trí thức lúc nãy đang thái rau vội vàng chạy đến nhặt lấy, rau của cậu ta mới thái được một nửa.
“Tất cả im miệng! Tôi không quan tâm các người có phải là người yêu hay không, tóm lại ở chỗ tôi, tất cả đều phải thành thật cho tôi, không được gây chuyện! Nếu không đừng trách tôi không nể tình ghi nhận xét kém vào báo cáo công tác của các người!”
Đội trưởng Hoàng dùng đến đòn sát thủ. Ông ta là trưởng đại đội sản xuất, nắm giữ vận mệnh của các thanh niên trí thức. Dù là tuyển công nhân hay tiến cử vào Đại học Công Nông Binh, đều cần báo cáo và con dấu của đội trưởng Hoàng. Không có con dấu đó thì các thanh niên trí thức sẽ không đi đâu được, cả đời chỉ có thể chôn chân ở cái làng quê này.
Triệu Vĩ Kiệt cũng sợ, hậm hực ngậm miệng liếc nhìn Phương Đường một cách âm hiểm. Lát nữa hắn ta sẽ viết thư về nhà. Con tiện nhân, cứ chờ đấy!
Đội trưởng Hoàng tức giận bỏ đi nhưng không lâu sau thầy lang trong thôn đã đến, xử lý và bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho Triệu Vĩ Kiệt.
Lần bùng nổ này của Phương Đường đã khiến các nam thanh niên trí thức phải nhìn cô bằng con mắt khác. Họ không ngờ cô lại cương liệt đến vậy, đến g.i.ế.c người cũng dám.
Chuyện này cũng lan truyền khắp thôn, đến tai mấy tên du côn đang rục rịch và lời đồn còn bị thổi phồng lên không ít.
“Mấy ông biết không, cái cô thanh niên trí thức mới về, cái cô xinh nhất ấy không phải dạng vừa đâu nha! Tối qua c.ắ.t c.ổ một thằng thanh niên trí thức giở trò lưu manh, vết thương to như thế này này, m.á.u chảy lênh láng khắp đất suýt nữa thì mất mạng.”
“Thật hay giả vậy? Tôi thấy cô thanh niên trí thức đó đến con d.a.o còn nhấc không nổi ấy chứ.”
“Sao lại không thật? Lão Chung nói đấy, chính ông ấy bôi t.h.u.ố.c cho thằng thanh niên trí thức kia, là đội trưởng Hoàng gọi ông ấy đi.”
“Lão Chung nói thì chắc chắn là thật rồi. Chậc chậc, cô thanh niên trí thức đó nhìn đến con kiến còn không dám giẫm mà tính tình cũng ghê gớm phết nhỉ!”
“Con gái ghê gớm một chút mới tốt, không thì dễ bị bắt nạt. Cô thanh niên trí thức đó lại xinh đẹp như vậy không dữ dằn một chút thì bị người ta ăn cả xương lẫn thịt mất.”