Trên con đường đất gập ghềnh ở vùng quê có một chiếc máy cày công nông đang chạy phành phạch. Đầu xe được trang trí bằng một dải lụa đỏ thắm đầy vẻ hân hoan nhưng tốc độ của nó cũng chẳng nhanh hơn con trâu già đang cày ruộng bên đường là bao.
Trên thùng xe ngồi chật kín những nam thanh nữ tú, quần áo giản dị màu xám tro nhưng gò má ai nấy đều ửng hồng thậm chí có người còn đang sụt sịt mũi. Cơn gió đầu xuân sắc như d.a.o thổi vào mặt rát như bị cắt.
Dù vậy ai cũng vô cùng phấn khởi, họ ngẩng cao đầu tinh thần phơi phới. Họ là những thanh niên trí thức vừa về nông thôn, chuẩn bị đến đại đội sản xuất ở núi Đầu Trâu để chi viện xây dựng.
Duy chỉ có một cô gái đang mệt mỏi gục đầu trên gối. Cô cảm thấy không khỏe, vừa lên xe đã nằm lịm đi. Lúc này một gã đàn ông mặt đầy mụn, mặc trên người bộ quân phục màu xanh lá cây thời thượng nhất bấy giờ đang cố chen lại gần. Chỉ có điều người khác mặc vào thì anh khí ngời ngời còn hắn ta mặc vào lại trông chẳng khác nào khoác lên mình bộ da cóc.
Gã cóc ghẻ này ra sức chen lấn về phía cô gái muốn xuyên qua mấy người liền. Thùng xe vốn đã chật chội nên việc va chạm vào người khác là khó tránh khỏi.