Trước khi bị đưa đến “Đào Nguyên”, ta đã lăn lộn ở những góc tối tăm và hỗn loạn nhất của thế giới này hơn mười năm rồi.
Ta là loại người mà phần lớn mọi người đều khinh thường, dù không đến mức táng tận lương tâm, nhưng cũng đã làm không ít chuyện phạm pháp và trái đạo đức.
Để không chết đói, mọi việc bẩn thỉu ta đều làm.
Trước đây gia cảnh ta khá giả, miễn cưỡng có thể coi là một gia đình thư hương đáng cười.
Sau này cha mẹ làm ăn thất bại, nợ một đống tiền, chọc phải bọn cho vay nặng lãi và kẻ thù, hễ người nhà ta xuất hiện ở đâu là bị đuổi theo đòi nợ đến đấy.
Họ hàng bạn bè cũng vì chuyện nhà ta mà liên tục bị đe dọa đến tính mạng, mãi đến khi cha ta tự sát, mẹ ta bỏ đi tái giá, ta bắt đầu lang thang ở các thành phố khác, lúc đó mới được buông tha.
Nói ra thì chỉ vài ba câu, nhưng thực tế chỉ xảy ra trong vài tháng ngắn ngủi, cuộc đời ta còn chưa bắt đầu đã rơi xuống đáy vực.
Nhà ta không thể về, người thân bạn bè cũng cắt đứt liên lạc.
Vì vậy, từ năm mười ba tuổi ta đã bỏ học, lăn lộn trong xã hội. Vị thành niên, không bằng cấp, không quan hệ, không năng lực, không giới hạn, đương nhiên việc gì kiếm được tiền ta đều làm.
Ban đầu ta học người ta làm cò vé, mua vé của mấy ngôi sao, kịch nói rồi bán lại, nhưng cái nghề này thực sự khó đoán, có khi ngôi sao ít tên tuổi lại có cả đống người mua, có khi ngôi sao nghe có vẻ nổi tiếng lại chẳng ai thèm vé, làm hơn một năm chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng may là không lỗ.
Sau này ta mới hiểu, ban tổ chức chưa bao giờ lo không bán được vé, dù sao thì cò vé cũng sẽ mua. Dù khán giả đến xem chỉ ngồi được một nửa, tiền cò vé đưa cũng đủ để ban tổ chức hòa vốn rồi.
Năm thứ hai, ta bị người ta đánh bị thương phải đi bệnh viện khám, gặp lại mấy người làm cò vé cùng thời, phát hiện bọn họ dường như đã tìm được công việc mới, đó là làm cò số ở bệnh viện.
Thời đó đăng ký khám bệnh không cần chứng minh thư, số khám của chuyên gia và số khám đặc biệt mỗi ngày chỉ có vài tờ, bọn họ phải đi xếp hàng từ tờ mờ sáng, giành được số rồi bán lại.
Học được mánh này, ta tìm đến những bệnh viện ít cò vé hơn, bắt chước cách làm của bọn họ để vào nghề.
Giá thị trường là tăng gấp mười lần, ban đầu ta cũng kiếm được chút tiền, nhưng sau này mới phát hiện thế giới này tàn khốc đến mức nào.
Ta chỉ là một cò số, không phải bác sĩ.
Nhưng có rất nhiều bệnh nhân nghèo khó quỳ xuống cầu xin ta làm ơn, họ kể cho ta nghe việc họ đến đây khám bệnh khó khăn đến mức nào, cũng kể cho ta nghe bệnh tình của người nhà họ khẩn cấp đến mức nào.
Số khám trong tay ta dường như không phải là một món hàng tăng giá gấp mười lần, mà là một phương thuốc có thể cứu sống người nhà họ.
Khi một người nắm trong tay quyền lực chi phối vận mệnh của người khác, thử thách mới thực sự bắt đầu.
Ngươi muốn giữ lại tiền... hay là lương tâm?
Ta cũng là người, ta không phải là một cỗ máy vô cảm.
Ta thường bắt đầu giảm giá bán số khám trong tay, từ tám lần, sáu lần, đến bốn lần, hai lần.
Một số khám mười đồng ta bán hai mươi đồng, có thể giúp mấy ông bà lão không cần phải đến xếp hàng từ tờ mờ sáng, còn có thể thành thạo dẫn họ làm xong thủ tục... Vậy là ngươi nghĩ đây là làm việc tốt?
Tiếc là không phải.
Làm đến tháng thứ sáu, người nhà của bệnh nhân gây rối đã tụ tập lại đánh ta một trận.
Lý do là bệnh viện không chữa khỏi bệnh cho người nhà họ, nhưng họ biết rõ đánh bác sĩ sẽ phải trả giá đắt hơn, nên chuyển mục tiêu sang ta, ta chỉ là một cò số, ta thậm chí không biết phải cầu xin ai, cũng không biết nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ ai.
Tiếp đó là sự trả thù của đồng nghiệp.
Bọn họ nói ta tùy tiện giảm giá làm loạn thị trường, trút hết mọi giận dữ lên người ta, sau đó xé số khám mà ta giành được, lấy đi tất cả tiền trên người ta, và nói với ta rằng từ nay về sau hễ gặp ta ở bệnh viện là đánh ta một trận.
Hôm đó ta trở về lều ổ chuột, dùng nửa chai dầu xoa bóp còn sót lại xoa bóp chỗ bầm tím, rồi xé quần áo rách để băng bó vết thương, ta không khóc, cũng không oán trời trách đất.
Hậu quả mà ta phải gánh chịu đều bắt nguồn từ sự lựa chọn của chính ta, không thể trách ai được.
Sau này ta lại đi rao bán mô hình điện thoại ở gần ga tàu, giả vờ đây là mẫu mới nhất mà ta vừa trộm được, thừa lúc đối phương chưa kịp phản ứng thì cầm tiền bỏ chạy.
Ở ga tàu phần lớn đều là người từ nơi khác đến làm việc, sẽ không có nhiều người trả thù ta, chỉ là cảnh sát mời ta uống trà rất nhiều lần.
Nhưng ta còn nhỏ tuổi, một cái mô hình bán năm mươi sáu mươi tệ, đắt thì đắt thật, nhưng bọn họ không làm gì được ta.
Muốn đưa ta về thành phố đăng ký hộ khẩu, lại phát hiện ta không có chỗ ở ở thành phố đó, cũng không liên lạc được với bất kỳ người thân nào của ta, nên sau khi ở lại hai ba ngày chỉ có thể thả ta đi.
Oán trời oán đất, oán được ai?
Nhờ mặt dày mày dạn và có chút quan hệ ở ga tàu, nhiều xe dù, nhà trọ đen và quán ăn bắt đầu nhờ ta dẫn khách cho bọn họ, mỗi khi dẫn được một khách mới thì chia cho ta một phần.
Thời đó đâu có như bây giờ, sau khi nghe nói ta giới thiệu một cô gái cho xe dù, cô gái đó đã bị tài xế cướp hết tài sản và suýt chút nữa gặp nguy hiểm đến tính mạng, ta cũng không làm cái nghề này nữa.
Trùng hợp là ngày hôm sau khi ta nói không làm nữa, chiếc xe dù đó bị cảnh sát bắt, không lâu sau thì bị kết án.
Không tránh khỏi lại một trận trả thù.
Đồng nghiệp của hắn tập hợp những nhà trọ đen và quán ăn gần đó, cầm gậy đuổi đánh ta năm con phố vào lúc nửa đêm, bọn họ hô đánh hô giết, còn ta thì chạy trối chết.
Mãi đến khi ta liều mạng trèo lên một chiếc xe tải đi ngang qua, lúc đó mới coi như sống sót.
Oán trời oán đất, oán được ai?
Sau này ta dùng số tiền dành dụm được mua một chiếc điện thoại Sony Ericsson có thể lên mạng, trốn trong lều ổ chuột một thời gian, cũng tham gia một vài nhóm tìm người làm việc.
Cái gọi là tìm người làm việc cũng chẳng phải việc gì tốt đẹp, nói trắng ra là trả tiền cho chúng ta đi chửi người.
Ta viết sẵn trong tin nhắn tất cả những lời chửi rủa có thể nghĩ ra, sau đó bật dữ liệu di động đăng lên diễn đàn.
Chửi một đêm có thể đổi được hai ba tệ, dù sao thì tích tiểu thành đại.
Sau này bạn trong nhóm lại nói với ta, trước đây chúng ta từng chửi một ông chủ, sau khi ông ta tự sát thì người nhà đã báo cảnh sát, bây giờ chuyện lớn rồi, trưởng nhóm bảo chúng ta trốn đi.
Sau này ta mới biết người bị chúng ta chửi là một ông chủ làm ăn chân chính, chúng ta chỉ là quân cờ do đối thủ cạnh tranh của ông ta thuê đến để đánh sập công ty này.
Đối phương cố ý kể cho chúng ta nghe rất nhiều chuyện xấu và bê bối giả tạo, nhưng chúng ta lại tin sái cổ mà đuổi theo chửi rủa ông ta mấy tuần liền.
Hôm đó ta ngồi trong lều ổ chuột ôm điện thoại vẻ mặt mờ mịt, lát sau ta mở diễn đàn xóa bài viết của mình, lại đem số tiền kiếm được trong những ngày này nạp vào tài khoản điện thoại cho trưởng nhóm, sau đó rời khỏi tất cả các nhóm chat.
Đúng vậy, ta lại không muốn làm nữa.
Vậy rốt cuộc ta đang giãy giụa vì điều gì?
Rõ ràng mỗi việc ta làm đều là phạm pháp và trái đạo đức, nhưng ta lại coi thường những người phạm pháp và trái đạo đức hơn ta.
Ta còn chẳng phải người tốt, lại còn yêu cầu người khác đừng quá đáng?
Ta muốn kiếm tiền, ta muốn kiếm thật nhiều tiền, nhưng ta không muốn táng tận lương tâm, cũng không muốn khiến người khác tan cửa nát nhà.