Tháng Tư Ôn Hòa

Chương 46: Nói cho cậu biết một bí mật, Thanh Hòa yêu thầm cậu rất lâu rồi.



Trong khoảng thời gian Tống Tân Đàm lề mề mãi mới châm kim xong, Hứa Thanh Hòa cũng tan làm.

Hứa Thanh Hòa không đợi Thời Ôn Lễ, cô nhận được tin nhắn của Khương Dương hỏi có chìa khóa xe dự phòng không.

Khương Dương:【Chị ơi, đồ ăn vặt của em nhiều quá, chị nghe Trương Tuần nói rồi đúng không? Em dọn ra một thùng cho chị rồi nè. Anh Thời khám ngoại trú xong thì nhận được điện thoại cấp cứu, chắc phải bận một lúc nữa mới xong. 】

Chẳng trách sau khi khám ngoại trú xong Thời Ôn lễ không đi tìm cô.

Hứa Thanh Hòa trả lời:【Chị có chìa khóa dự phòng.】

Khương Dương:【OK, thế gặp nhau ở bãi đỗ xe nhé chị.】

Hứa Thanh Hòa:【Sao em mua nhiều đồ ăn vặt thế? Trưởng khoa Cố không mắng em à?】

Khương Dương:【Mắng chứ, mắng nửa tiếng xong không mắng nữa. Không phải em mua đâu, bà cô của em gửi đấy.】

Hứa Thanh Hòa từng nghe cậu ta kể cậu ta có một bà cô chín mươi tuổi, sức khỏe của cụ vẫn còn dẻo dai.

Nhưng cô không ngờ cụ lại là một cao thủ lướt mạng, có tinh thần lên mạng chọn cho Khương Dương nhiều đồ ăn vặt như thế.

Hứa Thanh Hòa:【Cảm ơn bà nhé, chị được ké lộc rồi. Chúc cụ sức khỏe dồi dào, mọi chuyện thuận lợi.】

Khương Dương: “……”

Anh ta đành phải hùa theo:【Em cảm ơn chị.】

Đống đồ ăn vặt gửi đến bây giờ vẫn chưa phân hết, những chỗ có thể đặt chân trong văn phòng gần như đều bị các thùng giấy chiếm chỗ.

Nếu như mang ra ngoài bày sạp, tiền kiếm được còn nhiều hơn tiền lương một tháng của anh ta.

Anh ta dọn một chiếc thùng, chọn những đồ ăn vặt mà bình thường Thời Ôn Lễ sẽ nhận, mỗi loại nhặt mười mấy gói bỏ vào trong thùng.

Mỗi lần sang khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh hoặc khi Thời Ôn Lễ sang khoa Ngoại tim mạch hội chẩn, anh ta đều sẽ tặng Thời Ôn Lễ một ít đồ ăn vặt. Có những món Thời Ôn Lễ không lấy, có những món anh chưa bao giờ từ chối.

Anh ta đoán, những món không từ chối kia có lẽ Hứa Thanh Hòa thích ăn.

Dọn xong, anh ta ôm một chiếc thùng giấy lớn đi xuống lầu.

Trong thang máy, gặp không ít đồng nghiệp ở các khoa khác.

Chào hỏi xong, bọn họ lại tiếp tục thầm thì to nhỏ.

“Tôi thấy không phải một hai ngày đâu. Bánh kem lộ liễu thế cơ mà.”

Bọn họ đang bàn tán chuyện Thời Ôn Lễ thích Hứa Thanh Hòa không phải chuyện ngày một ngày hai.

Trước Tết chuyển sang nhà mới, Thời Ôn Lễ còn đặc biệt đặt bánh kem thiên nga.

Ai chuyển nhà lại đặt bánh kem tinh xảo kiểu đó, nhìn cái biết ngay đang chiều theo sở thích của người nào đó.

Tối đó Hứa Thanh Hòa đăng lên vòng bạn bè nói, “Hôm nay cũng được ăn ‘bánh kem thiên nga’ rồi. Thời Ôn Lễ liền bám sát theo sau đăng một dòng trạng thái mới, kèm một bức ảnh cận cảnh chiếc bánh kem thiên nga ấy.

Câu nào cũng được đáp lại.

Chỉ có người mình thích mới tỉ mỉ và dụng tâm như vậy.

Thang máy dừng ở tầng một, mọi người kéo nhau ra ngoài.

Bên cạnh không có đồng nghiệp khác, bọn họ nói chuyện cũng chẳng kiêng dè gì, gọi thẳng tên.

“Tôi nghe nói trong kỳ tuyển chọn của nhóm Gây mê Giao diện não – máy, Phó trưởng khoaThời đã rút khỏi ban giám khảo, nói là để né tránh nghi ngờ.”

“Đây rõ ràng là đã mưu tính từ lâu để theo đuổi người ta còn gì.”

“Biết đâu những năm qua anh ấy vẫn luôn theo đuổi, chỉ là bác sĩ Hứa mải tập trung cho chuyên ngành gây mê nên không phản hồi.”

Nói đến đây, bọn họ lại phát hiện ra vừa hay bác sĩ Hứa lại chuyên sâu về gây mê Ngoại thần kinh, phân khoa sâu cũng cố định tại nhóm Ngoại thần kinh.

Biết đâu hai người là hai phía thích nhau.

“Cuối cùng tôi cũng đu được một cặp hai bên đều thích nhau. Chứ một bên thích thì chán chết, một bên tình nguyện chẳng ngọt ngào chút nào.”

Mấy người họ ra khỏi tòa nhà tổng hợp, đi về phía bãi đỗ xe để lấy xe.

Khương Dương đi phía trước họ, sải bước về phía Hứa Thanh Hòa.

Hứa Thanh Hòa đã mở sẵn cốp xe, chỉ thấy Khương Dương đặt chiếc thùng giấy vào trong. Hai người nói với nhau chưa được mấy câu thì Khương Dương đã vẫy vẫy tay, sải bước quay trở lại. 

Còn Hứa Thanh Hòa thì khóa xe, quay người đi về phía cổng bệnh viện.

“Đó là xe của Phó trưởng Thời mà.”

“Phó trưởng khoa Thời đổi sang xe năng lượng mới từ bao giờ thế?”

“Không biết nữa. Nhưng đúng là xe của anh ấy. Sáng nay hai chúng tôi đến cùng lúc, đỗ ngay cạnh xe tôi luôn, tôi còn chào anh ấy một tiếng nữa.”

Biển số xe thì cô không nhớ, nhưng màu xe và dòng xe thì cô nhớ rõ.

Hôm nay Phó trưởng khoa Thời khám ngoại trú cả ngày, không thể giữa chừng chạy ra dời xe đi chỗ khác được.

Phải thích bác sĩ Hứa đến nhường nào, vừa mới theo đuổi người ta mà đã giao luôn cả chìa khóa phụ xe cho bác sĩ Hứa, tiện cô ấy tan làm sớm là có thể vào xe ngồi đợi.

Hứa Thanh Hòa vừa đi đến cổng lớn của bệnh viện thì hắt hơi liên tiếp hai cái.

Rõ ràng mình đâu có bị cảm lạnh.

Cũng chẳng phải lần đầu tiên cô trở thành đề tài bàn tán của cả bệnh viện.

Nhưng từ chiều đã hắt hơi mấy cái liền rồi.

Cô vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Thời Ôn Lễ: 【Chồng ơi, em về nhà trước nhé. Đồ ăn vặt Khương Dương tặng ở trong cốp xe ấy, lát nữa về nhà anh nhớ bê lên nhà nha~】

Lúc này Thời Ôn Lễ vẫn đang ở phòng truyền dịch của khoa Cấp cứu.

Vốn dĩ anh định đi đón Hứa Thanh Hòa tan làm, nhưng Tống Tân Đàm lại bảo anh ngồi lại một chút, nói là muốn nói chuyện với anh.

“Nói chuyện với cậu về Thanh Hòa.” Tống Tân Đàm đã nói như vậy.

Thời Ôn Lễ vừa nghe thấy có liên quan đến Hứa Thanh Hòa liền ngồi xuống bên cạnh.

Tống Tân Đàm không muốn cho Hứa Thanh Hòa biết chuyện mình đang phải truyền nước ở phòng cấp cứu. Anh ta cũng không nhiều lời, chỉ trả lời Hứa Thanh Hòa: 【Khoảng nửa tiếng nữa anh về, em về đến nhà thì uống chút nước ấm trước nhé, anh về sẽ nấu cơm cho em.】

Hứa Thanh Hòa: 【Dạ~ Anh mau làm việc đi.】

Thời Ôn Lễ thoát khỏi khung trò chuyện, quay sang nhìn Tống Tân Đàm: “Nói đi, anh muốn nói với tôi chuyện gì về Thanh Hòa?”

Tống Tân Đàm mượn chút hơi men hỏi anh: “Những năm qua, cậu có người mình thích không?”

Thời Ôn Lễ bị câu hỏi này làm cho trở tay không kịp.

Anh bỗng nhiên không chắc chắn được đối phương đang tỉnh hay đang say, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Không có.”

Tống Tân Đàm chậm rãi gật đầu, lại hỏi: “Một người cũng không có?”

“…..”

Thời Ôn Lễ dường như đã nhận ra đối phương đang chấp niệm với câu trả lời nào, anh nói: “Ngoại trừ Thanh Hòa ra, không có người thứ hai.”

Tống Tân Đàm cuối cùng cũng mãn nguyện với câu trả lời này.

“Nếu cậu thật sự có người thứ hai, con bé sẽ đau lòng lắm đấy.”

Anh ta tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn Thời Ôn Lễ, ngón tay chỉ chỉ vào đầu mình: “Bị rượu làm cho tê liệt rồi, nói chuyện hơi thẳng. Đừng để ý nhé.”

Giọng Thời Ôn Lễ vẫn ôn hòa: “Tôi không để ý đâu.”

Đầu óc của Tống Tân Đàm lúc này đã tỉnh táo được bảy tám phần, logic cũng coi như rõ ràng. 

Những chuyện trong quá khứ, anh ta đều nhớ kỹ.

“Phó trưởng khoa Thời, thật ra bảy năm trước tôi đã biết cậu rồi.”

“Bảy năm trước?”

“Đúng vậy.” 

Tống Tân Đàm nói, “Mấy ngày trước không có việc gì làm, tôi tìm kiếm lại lịch sử trò chuyện giữa tôi và Thanh Hòa. Con bé nói hôm đó con bé đi thực tập luân khoa đến khoa Ngoại thần kinh. Sau đó liền nhắc tới cậu.”

Nói đến đây, anh ta bật cười: “Biết vì sao tôi đau đầu lại chọn đăng ký khám chỗ cậu rồi chứ. Trong suốt bảy năm qua, tôi đã nghe tên của cậu quá nhiều lần rồi. Nghe từ lúc cậu còn là bác sĩ nội trú, lên đến bác sĩ điều trị, rồi sau đó là bác sĩ phó trưởng khoa.”

“Phó trưởng khoa Thời, tất cả những thành tựu của cậu trong những năm qua, nói không ngoa thì tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.”

Sau khi uống rượu, phản xạ rốt cuộc vẫn không được nhanh nhạy như bình thường: “Không đúng, phải nói là, Thanh Hòa nắm rõ như lòng bàn tay mới đúng.”

“Có rất nhiều chuyện chính cậu chắc chắn cũng đã quên rồi, nhưng tôi nhớ thay cậu đấy. Thanh Hòa cũng nhớ thay cậu nữa.”

“Phó trưởng khoa Thời, tôi nói cho cậu biết một bí mật.”

Thời Ôn Lễ đã đoán được bí mật đó, Hứa Thanh Hòa bắt đầu thích anh từ hai năm trước.

Anh giả vờ như không biết: “Bí mật gì thế?”

Tống Tân Đàm: “Thanh Hòa yêu thầm cậu lâu lắm rồi. Tôi biết tên cậu bao lâu thì con bé thích cậu bấy lâu.”

“Tôi cũng không ngờ con bé lại có thể thích cậu lâu đến thế. Bảy năm đấy, lâu thật.”

“Lâu đến mức, khi đó ngay cả kỹ thuật đặt ống nội khí quản đường thở khó con bé còn chẳng làm nổi, mà bây giờ đã trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này rồi.”

Thời Ôn Lễ đang giơ tay điều chỉnh tốc độ truyền dịch cho anh ta, con lăn của van điều tốc kẹp trong tay bỗng khựng lại không nhúc nhích.

“Sau này con bé với cậu dần dần thân thiết hơn, trở thành bạn bè. Tôi đã xúi con bé đi tỏ tình với cậu, nhưng con bé nhát gan quá, không dám.”

“Tôi bảo vậy sau này đợi Thời Ôn Lễ có người yêu rồi, em sẽ tiếc nuối biết bao. Con bé vẫn cứ không dám. Con bé nói nếu cậu có người mình thích, con bé sẽ chúc phúc cho cậu, sẽ dần giữ khoảng cách với cậu, coi như hai người chưa từng thân thiết đến thế.”

“Đồ nhát gan vô dụng!”

Giờ nhớ lại, Tống Tân Đàm vẫn tức đến mức chỉ hận không thể rèn sắt thành thép. 

Thời Ôn Lễ rốt cuộc cũng hoàn hồn lại, kéo con lăn xuống phía dưới, điều chỉnh cho tốc độ truyền dịch chậm lại một chút.

Tống Tân Đàm vẫn đang nói đứt quãng.

“Nếu không phải vừa nãy cậu bảo tôi là người nhà của cậu, có lẽ bây giờ tôi đã không nói cho cậu biết.”

Vì một phút cảm động, anh ta quyết định nói sự thật với Thời Ôn Lễ sớm hơn.

“Hồi trước tôi còn từng khuyên con bé quay đầu là bờ, bảo dựa trên sự thấu hiểu giữa đàn ông với đàn ông, cậu không thích cô ấy đâu. Bữa ăn hôm đó từ con bé im lặng từ đầu đến cuối. Nói xong thật ra tôi cũng hối hận lắm, tự dưng lại làm con bé đau lòng như thế.”

“Cho nên kể từ đó về sau, chỉ cần con bé nhắc đến cậu là tôi đều phấn chấn hẳn lên, nhiệt tình hưởng ứng.”

“Có lần con bé cầu nguyện ở Ung Hòa Cung, đi ra thì bị một thầy bói chặn lại, nói định mệnh của con bé ở phương Nam. Tôi sợ con bé buồn liền lập tức móc tiền ra hỏi thầy có hóa giải được không, đổi định mệnh của con bé sang khoa Ngoại thần kinh của bệnh viện các cậu ấy.” 

“……”

Thời Ôn Lễ: “Cảm ơn anh.”

Anh vẫn luôn hồi tưởng lại những chuyện của bảy năm về trước.

Nhưng đã quá xa.

Đừng nói là hồi đó anh và Hứa Thanh Hòa còn chưa thân thiết, ngay cả chuyện của chính bản thân mình thì sau bao nhiêu năm, anh có thể nhớ rõ cũng chẳng được mấy chuyện.

Anh chỉ nhớ khi Hứa Thanh Hòa vào khoa thực tập, bác sĩ cấp trên đã giao nhiệm vụ hướng dẫn cô cho anh: “Học trò của Trưởng khoa Triệu bên khoa Gây mê đấy, đến luân khoa ở khoa chúng ta. Cô bé khá hứng thú với gây mê Ngoại hần kinh, cậu có việc gì cứ việc sắp xếp cho cô ấy làm.”

Giọng nói của cô dịu dàng, rất êm tai: “Chào Bác sĩ Thời. Hai tháng tới làm phiền anh rồi.”

Anh bảo: “Không phiền. Có bất kỳ câu hỏi nào em có thể hỏi tôi.”

Anh lại hỏi tiếp: “Thanh Hòa trong ‘Tứ nguyệt thanh hòa’ sao?”

(四月清和: Tháng Tư tiết trời thanh mát)

Cô đáp: “Dạ không phải, là ‘Thanh Hòa’ trong mạ non xanh biếc ạ.”

Sau khi bác sĩ cấp trên dặn dò xong liền đi bận việc khác.

Hứa Thanh Hòa đứng trước bàn làm việc của anh, có chút lúng túng.

Lúc đó trên bàn vừa vặn có một túi quýt đường đồng nghiệp cho, anh chỉ tay vào đó: “Cầm lấy ăn đi. Em cứ ngồi đợi một lát nhé, tôi đến phòng bệnh một chuyến, về sẽ sắp xếp việc hôm nay cho em.”

“Dạ vâng. Cảm ơn bác sĩ Thời.”

Có bảy tám quả quýt đường, nhưng cô chỉ lấy tượng trưng một quả.

Anh cầm một xấp kết quả xét nghiệm vừa mới có của bệnh nhân, vội vã đi về phía phòng bệnh.

Khi đó, anh vẫn còn là một bác sĩ nội trú.

Năm ấy, bọn họ đều còn rất trẻ.

…..

Thời Ôn Lễ bước ra khỏi khoa Cấp cứu, trong đầu anh lúc này toàn là những khung cảnh của ngày xưa.

Chỉ là hơi mờ ảo.

Thậm chí anh còn không nhớ nổi cụ thể mình đã giao cho Hứa Thanh Hòa những công việc gì.

Sau này hai người thân thiết hơn.

Cô từng hỏi anh: Bác sĩ Thời, anh có nhảy việc không ạ?

Khoảng thời gian đó, bệnh viện bên cạnh vừa vặn có ý định đào anh sang bên ấy.

Anh bảo: Sẽ không.

Cô nói: Thế thì sau này có vấn đề gì, em có thể cứ tìm anh hỏi rồi.

Khựng lại một chút, cô bổ sung thêm: Chủ yếu là hỏi anh còn có cả hoa quả để ăn nữa.

Anh bật cười, đưa hết đồ ăn vặt và hoa quả có lúc bấy giờ cho cô.

Trong suốt bảy năm, những khung cảnh rõ nét liên quan đến cô mà Thời Ôn Lễ có thể nhớ lại được thực ra không nhiều. 

Anh chỉ nhớ có một chuyện như vậy, nhưng cụ thể lúc đó đã nói những lời gì thì rất khó để nhớ trọn vẹn.

Tống Tân Đàm còn nói, điều khiến cô vui vẻ nhất mỗi năm vào lúc sinh nhật là có thể nhận được tin nhắn chúc mừng của anh.

Năm nào anh cũng chưa từng quên.

Ngay cả năm ra nước ngoài tu nghiệp, anh cũng gọi điện thoại cho cô.

Đây cũng là điều duy nhất khiến anh cảm thấy được an ủi. 

Ít nhất là trong những năm cô yêu thầm ấy ấy, vẫn còn có một hai chuyện có thể để cô hồi tưởng lại.

Về đến nhà, Hứa Thanh Hòa đang ngồi trước bàn ăn, đối diện với máy tính để làm bài. 

Tuần sau có kỳ thi lý thuyết nên chỉ cần có thời gian cô lại luyện đề.

“Anh về rồi à.”

Cô nhìn anh một cái, click chuột chọn đáp án.

Thời Ôn Lễ đáp lại cô một tiếng, anh cởi áo khoác ra rồi tùy ý vắt lên tay vịn của sô pha, sau đó đi qua ôm cô.

Hứa Thanh Hòa đang khoanh chân ngồi trên ghế, lúc anh cúi đầu xuống hôn cô, cô không tiện đứng dậy để đáp lại. 

Thời Ôn Lễ bèn cúi người, luồn hai cánh tay qua khoeo chân rồi bế cô theo kiểu công chúa.

Ngày đầu tiên của giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, được anh bế công chúa trong lòng rồi hôn, trái tim Hứa Thanh Hòa như được bao bọc bởi một lớp mật ngọt.

Một ngày không thân mật, cô vô cùng nhớ anh, dán sát vào môi anh: “Phải cảm ơn anh mới được.”

Thời Ôn Lễ: “Cảm ơn anh chuyện gì thế?”

“Người ta ngoài hai mươi yêu đương nồng nhiệt mới rầm rộ, phô trương như vậy. Anh đã cho em được trải nghiệm cảm giác đó.”

Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Tiếc là anh không biết em có tình cảm với anh từ sớm như thế. Để em muộn mất ngần ấy năm mới được trải nghiệm. Nếu như bảy năm trước anh biết thì tốt biết mấy.”

Trái tim Hứa Thanh Hòa bỗng hẫng một nhịp.

Thời Ôn Lễ đặt cô ngồi lên bàn đảo bếp, ôm chặt cô vào lòng.

Ôm chặt đến mức Hứa Thanh Hòa không thể nào cử động được.

Anh chưa bao giờ dùng lực mạnh như này.

Anh hôn l*n đ*nh đầu cô: “Tống Tân Đàm nói cho anh biết cả rồi.”

“Sao tự dưng anh ấy nói những chuyện này thế?”

“Có lẽ vì thấy thời điểm đã thích hợp rồi.”

Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Thanh Hòa, còn chuyện gì mà em muốn tự mình nói với anh nữa không?”

Hứa Thanh Hòa lắc đầu.

Mọi tâm sự của cô chưa bao giờ giấu Tống Tân Đàm.

Khựng lại một chút, cô lại gật đầu.

“Muốn nói với anh, bác sĩ Thời à, anh thật sự là một người vô cùng tốt, đối với một thực tập sinh khoa Gây mê như em mà cũng kiên nhẫn đến thế. Hồi đó em còn chẳng dám nghĩ, sao có thể có một bác sĩ ngoại khoa vừa giỏi giang mà lại dịu dàng như vậy. Em đã dần dần thích anh từ khoảng thời gian đó.”

“Em từng ảo tưởng, nếu như anh là bạn trai của em thì tốt biết bao.”

“Lúc đó em cũng chỉ dám nghĩ thế thôi. Chỉ riêng những lần em tận mắt nhìn thấy, anh đã từ chối tận bốn người theo đuổi rồi. Em làm sao còn dám để lộ ra dù chỉ một chút tâm tư cơ chứ.”

Thời Ôn Lễ cúi đầu, tìm kiếm đôi môi cô: “Em không giống họ.”

Có câu nói này của anh, Hứa Thanh Hòa đã chẳng còn bất kỳ điều gì hối tiếc nữa.

Thời Ôn Lễ: “Nụ hôn này, em cứ coi như bảy năm trước anh hôn em đi.”

Hứa Thanh Hòa nhắm mắt lại, ở trong vòng tay anh, trong sự rung động khẽ chạm vào bờ môi ấm áp của anh.

Nếu như bảy năm trước anh cũng dùng lực ôm chặt rồi hôn cô thế này, có lẽ ngay từ khoảnh khắc ấy cô đã muốn cùng anh đi hết quãng đời còn lại. 

Anh không hôn sâu.

Nụ hôn chỉ thoáng chạm rồi thôi, nhưng vẫn dịu dàng, quấn quýt. 

Hứa Thanh Hòa cũng dịu dàng đáp lại anh.

Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Còn chuyện gì em muốn anh làm cho em từ bảy năm trước nữa không?”

Hứa Thanh Hòa lắc đầu một cách đầy kiên định.

Hết rồi.

Nụ hôn kết thúc, Thời Ôn Lễ vẫn ôm chặt cô giống như lúc nãy.

Anh thấy may mắn vì cuối cùng bọn họ đã kết hôn.

Anh nghĩ đến lúc hai người vừa đi xem mắt rồi ở bên nhau, cô là người chủ động khoác tay anh.

Khi cô đến ở nhờ nhà anh, thỉnh thoảng lại cầm chiếc súng massage đến giúp anh xoa bóp, thư giãn. Những lúc như thế, có lẽ cô rất muốn được ôm anh một cái. Bởi vì cô đã mong chờ suốt bảy năm, mong chờ quá lâu rồi.

Đến tận lúc này, cuối cùng anh cũng hiểu ý nghĩa của câu nói mà cô dán trên chiếc chụp đèn: Khoảnh khắc này, mày còn điều gì chưa mãn nguyện nữa?

Hứa Thanh Hòa áp mặt vào lồng ngực anh, nhịp tim như hòa cùng nhịp tim của anh. 

Thời Ôn Lễ ôm cô một lúc rồi mới buông ra.

“Ngày mai em phẫu thuật cả ngày đúng không?” Anh hỏi.

Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Sáu ca ạ.”

Thời Ôn Lễ: “Vẫn định tiếp tục đội mũ phẫu thuật dùng một lần à?”

“…..”

Hứa Thanh Hòa bật cười: “Ngày mai em sẽ đội cùng mẫu với anh.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không cần cùng mẫu đâu, đội chiếc anh mua cho em ấy.”

“Dạ.”

Hứa Thanh Hòa ôm anh thêm một cái nữa rồi mới ngồi lại trước máy tính để tiếp tục luyện đề. 

Vỏ não vì quá mức hưng phấn nên phải mất mấy phút mới có thể bình tĩnh lại.

Bây giờ, Hứa Thanh Hòa không chỉ mỗi sáng đều được anh ôm vào lòng dỗ dành gọi thức dậy, mà trước khi đi ngủ, Thời Ôn Lễ cũng sẽ ôm trọn cô trong lòng, đến khi cô ngủ say mới chịu buông ra.

Ngày hôm sau.

Hứa Thanh Hòa chọn một chiếc mũ phẫu thuật mà Thời Ôn Lễ mua cho mình, phong cách anh chọn không giống với những chiếc cô hay đội ngày thường. 

Khi ca phẫu thuật buổi sáng kết thúc rồi đi ăn cơm, điều dưỡng lưu động liền nói: “Mũ phẫu thuật hôm nay không giống mọi khi nha.”

Hứa Thanh Hòa đè nén nhịp tim đang rộn ràng, nói: “Phó trưởng khoa Thời mua cho tôi đấy.”

Nói xong, cô liền nở nụ cười đầy ngượng ngùng.

Điều dưỡng lưu động tự dưng bị bón “cơm chó” liền rối rít: “Đẹp lắm đẹp lắm.”

Hứa Thanh Hòa còn chưa kịp đi tới nhà ăn thì trong nhóm chat nhỏ của khoa Gây mê đã @ cô: 【Mổ xong nhớ ghé qua văn phòng một chuyến nhé.】

Thời Ôn Lễ lại tặng quà cho cô.

Là bánh kem thiên nga cô thích và một bó hoa hồng.

Trong bó hoa vẫn kèm theo một tấm thiệp chúc mừng viết tay như mọi khi: 

Bảy năm trước, khi em kết thúc kỳ thực tập ở khoa Ngoại thần kinh, anh chẳng nghĩ đến việc tặng em một bó hoa, hôm nay anh tặng bù lại.

Em vẫn luôn là ngoại lệ của anh.

Trong suốt bảy năm qua, vẫn luôn như vậy.

Em biết tất cả những ước nguyện của anh, lẽ nào anh lại không biết những ước nguyện của em.

Em hy vọng mỗi một bệnh nhân đều có thể tỉnh lại mà không phải chịu đau đớn, hy vọng họ sau phẫu thuật sẽ không để lại bất kỳ di chứng nào, hy vọng những bệnh nhân mắc bệnh nặng vẫn có thể sống trong tôn trọng.

Chúc mọi ước nguyện của em đều thành sự thật, chúc những điều em hằng kiên trì cuối cùng đều sẽ trở thành hiện thực.

— Thời Ôn Lễ