Thời Ôn Lễ đang dọn dẹp trong bếp, Hứa Thanh Hòa mặc xong áo khoác thì đi đến cửa bếp nói với anh mình sẽ về nhà một chuyến trước.
Thời Ôn Lễ quay đầu lại: “Không đợi anh đi cùng sao? Xong ngay đây.”
Hứa Thanh Hòa đáp: “Không cần anh qua đó đâu. Đồ đạc mang sang bên này chỉ có hai túi thôi, tự em xách qua được.”
Còn về những thứ chuyển đến nhà mới, bố đã sắp xếp một chiếc xe vận chuyển.
Xét thấy hiệu suất làm việc của cô thật sự đáng lo ngại, bố còn đặc biệt mời hai chuyên gia sắp xếp đồ đạc đến nhà mới giúp cô thu dọn quần áo.
Ý của bố là, hôm nay là ngày lành tháng tốt cô và Thời Ôn Lễ đi đăng ký kết hôn, cứ việc tận hưởng thế giới hai người. Chuyện dọn nhà cứ để bố mẹ lo, không cần bọn họ phải chạy ngược chạy xuôi.
Đồ đạc của Thời Ôn Lễ thì mấy ngày trước đã chuyển đi gần hết. Dạo này lịch phẫu thuật của anh dày đặc, đều do Mẫn Đình tìm người chuyển giúp.
Còn bốn ngày nữa sẽ chính thức chuyển vào nhà mới.
Hứa Thanh Hòa vẫy vẫy tay: “Vậy em đi nha.”
Con đường từ dưới tầng nhà thuê về đến cửa nhà mình, hôm nay là lần cô bước đi khoan khoái nhất.
Trước cổng khu nhà cô đang đỗ hai chiếc xe.
Chẳng cần nghĩ cũng biết là đến để giúp cô chuyển đồ.
Lên đến tầng trên, cửa thang máy vừa mở ra, tiếng người ồn ào từ ngoài hành lang đã truyền tới.
Hứa Thanh Hòa bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt cô là mấy chiếc vali hành lý đã được xách ra ngoài cửa, xếp thành một hàng ngay ngắn tựa vào bức tường.
Trong nhà, các nhân viên đang bận rộn ra ra vào vào.
Cô vừa đặt chân vào cửa đã nghe thấy tiếng bố nói với mẹ: “Mấy đôi dép nhựa kia của con bé không mang đi à?”
Trì Mẫn: “… Không mang.”
“Khụ khụ.” Hứa Thanh Hòa cố tình ho khan hai tiếng để nhắc nhở bố mẹ là mình đã về.
Hứa Bỉnh Đạc vội quay đầu lại, rõ ràng là không ngờ con gái lại về nhanh đến thế.
Bị bắt quả tang nói sau lưng về mấy đôi dép của con gái, ông cười ngượng ngùng.
“Bố tự dưng quên mất mấy đôi dép đó gọi là gì thôi.”
Cái cớ vụng về này đến chính Hứa Bỉnh Đạc còn chẳng nghe nổi, ông đành cười xòa, mong con gái bỏ qua cho mình vì lỡ miệng nói sai lúc nãy.
Hứa Thanh Hòa vờ như không chịu bỏ qua: “Con thấy bố chính là đang nhắm vào dép của con thì có. Đây đã là lần thứ ba con bắt quả tang rồi đấy nhé.”
Hứa Bỉnh Đạc cười haha.
Ông vội vàng đánh trống lảng, móc từ trong túi ra một bao lì xì đưa qua: “Nào nào nào, nổ hũ đây, đền bù cho con và mấy đôi dép sục của con.”
Bao lì xì mỏng dính, Hứa Thanh Hòa vừa bóp một cái là biết ngay bên trong đựng một chiếc thẻ ngân hàng.
“Không cần phải nổ hũ nhiều thế đâu ạ, giờ con cũng chẳng có chỗ nào cần tiêu tiền cả.”
Hứa Bỉnh Đạc nói: “Cứ nhận đi, đây là chút quỹ khởi động cho cuộc sống mới của con. Cũng sắp đến cuối tháng rồi, cũng không thể để con kết hôn trong tình trạng nghèo rớt mồng tơi được, như thế thì sống sao nổi.”
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Không mấy dư dả là thật.
Nhưng cũng đâu đến mức nghèo rớt mồng tơi.
Cô đưa cho bố một chiếc thẻ từ thang máy của nhà cưới, còn mật khẩu khóa vân tay thì bố cô đã biết.
Hứa Bỉnh Đạc quay lại chuyện chính, nhắc đến việc buổi trưa Triệu Minh Đức có gọi điện cho mình, bảo là hôm nào đó hẹn bố của Thời Ôn Lễ ra ngoài uống chén trà.
Hai nhà giờ đã là thông gia rồi, cũng phải gặp mặt một lần.
“Chỉ có bố, trưởng khoa của các con, với cả bố Thời Ôn Lễ ngồi với nhau thôi, con và Thời Ôn Lễ không cần đi.”
Ông bưng đĩa anh đào vừa rửa sạch đưa cho con gái: “Ăn không hết thì bưng về ngôi nhà nhỏ của hai đứa mà ăn.” Rồi lại nói tiếp vào chủ đề vừa rồi: “Hóa ra Triệu Minh Đức với bố Thời Ôn Lễ đã quen biết nhau từ nhiều năm trước rồi.”
Hứa Thanh Hòa ôm đĩa hoa quả ăn: “Vâng, con nghe trưởng khoa nói rồi, trước khi Thời Kiến Khâm đi Thượng Hải đã có mối quan hệ khá tốt với với các trưởng khoa trong bệnh viện bọn con.”
Hứa Bỉnh Đạc: “Nghe giọng điệu của Triệu Minh Đức thì Thời Ôn Lễ đi đăng ký kết hôn chắc là chưa nói cho bố mẹ biết. Thế thì càng phải gặp một mặt. Dù sao đi nữa, bố và bố của Thời Ôn Lễ sau này không thể nào hoàn toàn không qua lại.”
Hứa Thanh Hòa không bận tâm đến chuyện của người lớn: “Cứ gặp một lần trước cũng được ạ, dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp.”
Cho dù trước khi đi đăng ký kết hôn không gặp phụ huynh, thì lúc tổ chức đám cưới chắc chắn cũng phải gặp.
Nếu như tình cảm giữa cô và Thời Ôn Lễ tiến triển thuận lợi, biết đâu mùa thu năm nay, đã có thể tổ chức đám cưới rồi.
Vừa mới mong ngóng nhận giấy chứng nhận kết hôn xong, vậy mà cô đã lại bắt đầu mong ngóng đến đám cưới…
Thời Kiến Khâm không biết hôm nay Thời Ôn Lễ đã đổi ca với đồng nghiệp. Sau khi tan làm vào buổi tối, ông đặc biệt ghé bệnh viện một chuyến, định cùng con trai ăn một bữa cơm rồi trò chuyện đàng hoàng.
Mấy ngày trước, con trai đã từ chối lời giới thiệu của Viện trưởng Khương. Vì chuyện này mà vợ cũ đã cãi nhau một trận nảy lửa với ông qua điện thoại, trách ông không hề để tâm đến chuyện kết hôn của con.
Đâu phải ông không để tâm đâu chứ?
Bản thân ông cũng đã nhờ Viện trưởng Lưu giới thiệu cho Thời Ôn Lễ một cô gái phù hợp, còn đặc biệt bảo Thời Ôn Lễ qua đó ăn cơm.
Khổ nỗi chính Thời Ôn Lễ lại không muốn bước chân vào hôn nhân, lấy lý do công việc bận rộn không thể thu xếp được thời gian, trực tiếp khước từ ý tốt của Viện trưởng Lưu.
Ông không chỉ nhờ vả mỗi Viện trưởng Lưu, mà còn từng nhờ cả Ân Chính Can trưởng khoa khoa Gan mật ở bệnh viện của Thời Ôn Lễ.
Ân Chính Can nói với ông: Tôi đã tìm Thời Ôn Lễ nói chuyện rồi, thằng bé không có khúc mắc gì, cũng không bài xích hôn nhân đâu, ông cứ yên tâm đi. Ôn Lễ là một đứa trẻ đáng tin cậy, thằng bé có dự tính riêng cho chuyện hôn nhân đại sự của mình.
Những chuyện khác Ân Chính Can không nói nhiều, trước lúc cúp máy còn an ủi ông: Có những chuyện không vội được. Khi nào có tin vui chắc chắn Thời Ôn Lễ sẽ báo cho ông biết.
Ông cũng cảm thấy chuyện tình cảm thì không thể vội vàng được.
Thế nhưng tối qua, vợ cũ lại liên lạc với ông, vừa bắt máy đã chất vấn đầy: “Thời Kiến Khâm, Thời Ôn Lễ có còn là con trai ông nữa không hả? Miểu Miểu cũng kết hôn rồi, không cần nó phải bận lòng nữa, vậy mà nó vẫn bảo là không muốn lập gia đình. Ông làm bố kiểu gì mà chẳng sốt ruột chút nào thế!”
Ông vốn định đáp lại, chuyện hôn nhân không phải cứ vội là giải quyết được, cứ từ từ để tự Thời Ôn Lễ suy nghĩ thông suốt.
Nhưng cứ nghĩ đến trạng thái của vợ cũ, nói ra kiểu gì cũng lại cãi nhau một trận, lời đến khóe miệng ông đành nuốt ngược trở vào.
Bây giờ, mỗi lời vợ cũ nói với ông đều mang theo oán trách, không vừa ý một câu là có thể cãi nhau.
Ông cố gắng hết sức để né tránh.
Trong điện thoại, vợ cũ còn trách ông không nỡ bỏ tiền mua cho con trai một căn hộ cao cấp diện tích lớn có kèm hồ bơi.
Ông im lặng nghe chứ không phản bác.
Ông biết, vợ cũ vì tự trách những năm qua đã lơ là hai đứa nhỏ nên mới ra sức dùng vật chất để bù đắp. Thế nhưng cho dù là Thời Miểu hay Thời Ôn Lễ, với năng lực nghiên cứu khoa học của hai anh em, sau này thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Kể từ khi bị con gái chặn liên lạc, vợ cũ hoàn toàn mất bình tĩnh, cuống quá hóa liều, hễ có chuyện gì không vừa ý là lại đổ hết lên đầu ông.
Đám cưới của con gái đã hủy bỏ phần bố mẹ lên sân khấu, đến tận bây giờ vợ cũ vẫn không thể vượt qua được chuyện đó.
……
“Lão Thời? Đúng là ông thật này.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, kéo dòng suy nghĩ của Thời Kiến Khâm trở về thực tại.
Thời Kiến Khâm quay đầu lại nhìn, Triệu Minh Đức đã đi tới trước mặt.
Lần trước hai người gặp nhau là từ hội nghị y học sáu năm trước.
Triệu Minh Đức không khỏi cảm thán: “Không ngờ lúc gặp lại, ông đã sắp được lên chức ông nội rồi.”
“…..”
Thời Kiến Khâm dở khóc dở cười: “Tôi cũng đâu có già đến mức đó.”
“Có ai bảo ông già đâu. Ôn Lễ kết hôn rồi, qua vài năm nữa là ông sẽ được thăng chức lên làm ông nội hay sao?”
Thời Kiến Khâm sững người: “Kết hôn? Chẳng phải nó đã từ chối tất cả các đối tượng xem mắt rồi à?”
Triệu Minh Đức nói: “Nhưng đâu có từ chối người tôi giới thiệu.”
Thời Kiến Khâm không khỏi thắc mắc, thể diện của Triệu Minh Đức lớn thế sao: “Ông giới thiệu cô gái nhà nào cho Thời Ôn Lễ làm quen thế?”
“Học trò cưng của tôi, Hứa Thanh Hòa.”
“Hứa Thanh Hòa?” Thời Kiến Khâm thấy rất quen tai. Bỗng nhiên ông nhớ ra, trong đám cưới của con gái, có một cô gái ngồi ở bàn tiệc chính thứ hai. Ông lờ mờ nhớ lại: “Cô bé đó hình như có quan hệ khá tốt với Thời Ôn Lễ.”
“Đúng vậy, khắp cả viện này không ai là không biết hai đứa rất thân thiết. Cũng chính vì quan hệ tốt quá, lại một mực đâm đầu vào công việc nên ngược lại chẳng ai nghĩ đến chuyện yêu đương kết hôn cả.” Duyên phận giữa hai đứa còn thiếu một cây cầu, phải nhờ người ngoài chỉ điểm ra mới được.
Nhắc đến vai trò làm mai này của mình, Triệu Minh Đức bộc bạch tiếng lòng: “Ngày nào tôi cũng thấp thỏm lo âu. Sợ hai đứa có mâu thuẫn, sợ hai đứa không hợp nhau. Chưa đăng ký kết hôn thì lo chúng chia tay, đăng ký kết hôn rồi lại sợ chúng ly hôn.”
Nhưng, so với nỗi muộn phiền trong lòng của Viện trưởng Khương vì giới thiệu không thành, chút lo lắng sợ hãi này của ông cũng chẳng bõ bèn gì.
Thời Kiến Khâm đưa tay ra bắt lấy tay ông: “Làm phiền ông quá rồi, cảm ơn nhé.”
Vui mừng thì vui mừng, nhưng trong lòng lại không khỏi trăm mối ngổn ngang: “Hai đứa nó đi đăng ký kết hôn bao giờ thế? Tôi chưa nghe Thời Ôn Lễ lẫn Thời Miểu nhắc chuyện này.”
Triệu Minh Đức vốn là người thẳng tính: “Không thông báo trước cho ông thì chắc là do mối quan hệ của hai bố con ông xa cách quá rồi, biết đâu thằng bé còn thân với tôi hơn là với ông đấy. Năm đó khi ông đi Thượng Hải, hai đứa nó mới bao nhiêu tuổi chứ? Đứa thì bốn năm tuổi, đứa thì bảy tám tuổi?”
Nói rồi Triệu Minh Đức cũng thở dài.
Nhìn lại quá khứ, trong lòng Thời Kiến Khâm không diễn tả được cảm giác gì.
Triệu Minh Đức chuyển chủ đề: “Ông đến đây để đợi Thời Ôn Lễ hay đợi Thời Miểu?”
Thời Kiến Khâm đáp: “Đến tìm Thời Ôn Lễ ăn bữa cơm.”
Triệu Minh Đức nói: “Thế thì ông không cần đợi nữa. Hôm nay thằng bé đổi ca, đi đăng ký kết hôn với Thanh Hòa rồi.”
Trong lòng Thời Kiến Khâm đắng chát, nghẹn ngào không thốt nên lời, ông lại cảm ơn Triệu Minh Đức một lần nữa: “Hôm nào ông có thời gian, chúng ta cùng tụ tập chút nhé?”
Triệu Minh Đức: “Hôm nay cho dù không tình cờ gặp ông thì tôi cũng định gọi điện cho ông rồi. Giờ hai đứa nhỏ đăng ký kết hôn, ông với bố Thanh Hòa kiểu gì cũng phải gặp mặt. Sắp tới nghỉ Tết rồi, đến lúc đó tôi sẽ hẹn bố của Hứa Thanh Hòa ra, ba người chúng ta cùng đi uống chén trà. Tôi với lão Hứa là bạn học, quan hệ rất tốt.”
Thời Kiến Khâm nghĩ bọn họ là bạn học đại học: “Bố Thanh Hòa cũng là bác sĩ à?”
“Không không, là bạn học cấp ba của tôi. Hai vợ chồng nhà họ đều làm về mạch tích hợp, hình như là nghiên cứu về chip xử lý trong bộ nhớ.”
Triệu Minh Đức không hiểu rõ về ngành bán dẫn cho lắm, chỉ biết nhóm nghiên cứu của người bạn cũ vừa mới đột phá được một công nghệ mới.
Sau khi chào tạm biệt Triệu Minh Đức, Thời Kiến Khâm định gọi điện thoại cho con trai, nhưng lại sợ nói những chuyện này qua điện thoại sẽ có chút gượng gạo, dứt khoát đổi sang gửi tin nhắn:【 Bố vừa mới tình cờ gặp Triệu Minh Đức, biết con và học trò cưng của ông ấy là Thanh Hòa đi đăng ký kết hôn. Chúc mừng hai đứa nhé. Bố chúc hai con tân hôn vui vẻ, mãi mãi hạnh phúc. Bố không có phương thức liên lạc của Thanh Hòa, con giúp bố chuyển bao lì xì này cho con bé. Đây là chút tấm lòng và lời chúc phúc của bậc trưởng bối như bố. 】
Lúc Thời Ôn Lễ nhận được tin nhắn, anh đang bóc bưu kiện chuyển phát nhanh cho Hứa Thanh Hòa.
Trung bình mỗi ngày cô đều có một đến hai kiện hàng gửi tới.
Lần trước gặp phụ huynh, bố vợ đã miêu tả số lượng bưu kiện của con gái mình thế này: Cái đống vỏ hộp chuyển phát nhanh của con bé mà gom lại, mỗi tháng bán được kha khá tiền đấy.
Điện thoại rung, Thời Ôn Lễ mở ra xem, không ngờ lại là tin nhắn do bố gửi tới.
Anh không nói cho bố mẹ biết chuyện hôm nay đi đăng ký kết hôn.
Giữa anh và bố mẹ, niềm vui hay nỗi buồn của đối phương từ lâu đã chẳng thể nào đồng cảm được với nhau nữa.
Hơn hai mươi năm không sống cùng nhau, số lần gặp mặt lại ít ỏi, tình cảm sớm đã nhạt nhòa chẳng còn lại bao nhiêu.
Những năm qua thứ duy trì mối quan hệ của họ chỉ là tầng huyết thống kia, chứ không phải là tình thân.
Thời Ôn Lễ:【Cảm ơn bố.】
Số tiền trong phong bao chuyển khoản này không quá lớn, anh đã nhận.
Bố rất hiểu anh, biết nếu đưa nhiều anh sẽ không lấy.
Anh lập tức chuyển tiếp bao lì xì đó cho Hứa Thanh Hòa: “Bố anh gửi quà gặp mặt cho em này.”
“Chú biết…” Hứa Thanh Hòa vội vàng sửa, “Bố biết chúng mình đi đăng ký kết hôn rồi ạ?”
“Ừ. Hôm nay trưởng khoa Triệu tình cờ gặp bố anh nên đã nói cho ông biết.”
Hứa Thanh Hòa gật gật đầu.
Hóa ra anh không nói cho bố mẹ biết chuyện hai người đi đăng ký kết hôn.
Đến cả niềm vui quan trọng nhất trong đời cũng không chia sẻ với bố mẹ, trong lòng anh chắc cũng có chút buồn bã.
Rất nhiều lúc, muốn sẻ chia với một ai đó nhưng cuối cùng lại thôi, là vì biết rõ bản thân trong lòng đối phương thật ra cũng chẳng quan trọng đến thế.
Hứa Thanh Hòa nhận lì xì, trêu cho anh vui: “Trưởng khoa của bọn em đúng là lo lắng cho em đến nát cả lòng, biết ví tiền của em xẹp lép nên đi đâu cũng tìm cơ hội đòi lì xì về cho em.”
Thời Ôn Lễ bật cười thành tiếng.
Anh đặt điện thoại xuống, tiếp tục bóc các bưu kiện.
Trong đó có một chiếc túi chuyển phát nhanh chỉ to bằng lòng bàn tay, anh cầm lên rồi thuận miệng hỏi: “Nhỏ thế này, em mua cái gì vậy?”
Mỗi ngày Hứa Thanh Hòa mua nhiều đồ như thế, chính cô cũng chẳng nhớ rõ từng món là gì.
Thời Ôn Lễ nhìn nhìn rồi bảo cô: “Là một chiếc túi mù nhỏ.”
“Quà tặng anh đó.” Hứa Thanh Hòa ngồi xổm xuống bên cạnh anh, “Em đặc biệt mua cho anh bóc cho vui đấy.”
Thời Ôn Lễ cười: “Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi bóc túi mù chứ.”
“Thì chơi vui mà. Dù sao cũng chỉ có mấy hào.”
Hứa Thanh Hòa mua series sinh vật biển, tổng cộng mua tận năm mươi cái, cô bóc ra rồi bốc một nắm đưa đến trước mặt anh: “Mỗi ngày cho anh bóc vài cái chơi, có thể đặt trên bàn làm việc làm thú cưng để bàn.”
Đây là lần đầu tiên Thời Ôn Lễ nghe thấy từ “thú cưng để bàn”, anh mỉm cười rồi cầm lấy một chiếc túi mù nhỏ, bóc ra được một chú cá voi xanh nhỏ xíu.
Hứa Thanh Hòa ra hiệu cho anh: “Anh bóc tiếp đi.”
Thời Ôn Lễ lại lấy một cái khác.
Trước đây toàn là anh mua hộp mù cho em gái để dỗ con bé vui, không ngờ đến khi mình ngoài ba mươi tuổi lại có người mua loại túi mù nhỏ này cho anh.
Anh bóc liên tiếp thêm hai cái nữa, một cái là sao biển nhỏ, một cái là bạch tuộc nhỏ.
Hứa Thanh Hòa cất những cái còn lại vào trong hộp, nói tối mai bóc tiếp.
Thời Ôn Lễ dự định mang ba món đồ trang trí nhỏ này đến văn phòng đặt cạnh máy tính, làm thú cưng để bàn giống như cô nói.
Sau khi bóc xong tất cả các bưu kiện và dọn dẹp sạch sẽ lối ra vào thì trời cũng đã tối.
Hứa Thanh Hòa lấy chiếc tạp dề mới mua ra ướm thử lên người.
Thời Ôn Lễ nhìn một cái rồi bảo: “Ở nhà không cần em phải nấu cơm, không cần mua cái này.”
Hứa Thanh Hòa đặc biệt mua một chiếc dáng dài, có thể che được cả áo lẫn quần.
Cô nói: “Đợi khi nào anh bận không có thời gian nấu thì em sẽ làm. Nhưng em biết làm không nhiều đâu, bữa sáng chỉ có thể luộc cho anh mấy quả trứng thôi.”
Nói rồi, chính cô cũng thấy ngại ngùng mà bật cười trước.
Thời Ôn Lễ mỉm cười: “Thỉnh thoảng đổi vị ăn trứng luộc cũng tốt mà.”
Hứa Thanh Hòa lập tức nói: “Vậy bữa sáng đầu tiên sau khi kết hôn để em làm. Chỉ là anh phải ăn tạm thôi.”
“Lâu rồi anh cũng không ăn trứng luộc, không tính là ăn tạm.”
Thời Ôn Lễ định đến lúc đó sẽ nướng thêm mấy chiếc bánh mì vòng nữa.
Hứa Thanh Hòa cởi tạp dề ra, về phòng ngủ chuẩn bị quần áo để ngày mai mặc.
Mặc dù vào phòng phẫu thuật là phải thay đồ phẫu thuật, nhưng ngày đầu tiên sau khi kết hôn, cô vẫn quyết định tạo chút cảm giác nghi thức, lấy chiếc váy len mới mua ra mặc.
Tủ quần áo về cơ bản đã trống không, phần lớn quần áo của Thời Ôn Lễ đều đã chuyển sang nhà mới.
Trong chiếc tủ rộng lớn, chỗ trống còn lại rất nhiều, thế nhưng mấy bộ quần áo lần trước cô quên mang đi lại được gấp gọn gàng, đặt ngay ngắn trên một chồng quần áo của anh.
Cô biết chỗ quần áo này là do dì giúp việc cất vào và cũng do dì gấp. Thời Ôn Lễ từng nói với cô rồi.
Nhưng sau đó, Thời Ôn Lễ cũng không cố ý dọn chúng sang một bên mà cứ để như vậy suốt.
Chọn xong chiếc váy định mặc sáng mai, Hứa Thanh Hòa cầm đồ ngủ đi tắm.
Thời Ôn Lễ đang ở phòng khách trả lời tin nhắn trong nhóm công việc.
Trước đây khi cô ở lại đây, mỗi lần cô đi tắm anh đều sẽ chủ động tránh đi bằng cách về phòng mình.
Nhưng lần này thì không.
Anh vừa trả lời xong tin nhắn thì tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng hẳn.
Rất nhanh sau đó, tiếng vù vù của máy sấy tóc truyền ra.
Thời Ôn Lễ đứng dậy đi vào phòng ngủ, cắm dây sạc cho điện thoại.
Đi đăng ký kết hôn anh cũng không chuẩn bị cho cô bất ngờ gì, toàn bộ quy trình đều là hai người đã bàn bạc trước với nhau, bao gồm cả việc chụp ảnh thẻ làm chứng nhận.
Anh đứng bên giường, vừa sạc pin vừa đặt một chiếc bánh kem thiên nga trắng bằng pha lê trên ứng dụng, ghi chú ngày mai giữa trưa giao đến văn phòng của cô.
Lúc Hứa Thanh Hòa tắm xong bước vào, anh cũng vừa vặn đặt hàng xong.
“Anh vẫn chưa bận xong à?” Cô đi về phía bên giường của mình.
“Xong rồi.”
Thời Ôn Lễ thoát khỏi ứng dụng, đặt điện thoại lại tủ đầu giường, thuận tay trải chăn ra cho cô.
Đêm đầu tiên chính thức ở chung, Hứa Thanh Hòa ít nhiều cũng có chút bối rối.
Cô chủ động tìm chuyện để nói: “Em ngủ say có thể sẽ cuộn hết chăn vào người. Nếu bị em quấn mất thì anh cứ giật mạnh ra nhé, em ngủ say lắm không tỉnh được đâu.”
“Không sao đâu, em không cuộn đi hết được đâu.”
Thời Ôn Lễ vừa nói vừa liếc nhìn hai chiếc gối trên giường, phát hiện chúng đang đặt cách nhau hơi xa.
Anh cứ ngỡ Hứa Thanh Hòa vì thấy hai chiếc gối xa nhau quá nên mới lo lắng như vậy, bèn cúi người kéo cả hai chiếc gối dịch vào sát giữa một chút.
Hứa Thanh Hòa nhìn vị trí mới của hai chiếc gối, khoảng cách như vậy giống hệt một cặp vợ chồng có mối quan hệ vô cùng thân mật.
Thời Ôn Lễ tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út ra, chuẩn bị đi tắm.
Hứa Thanh Hòa đi đến bệ cửa sổ, bắt đầu thu dọn lại đồ đạc trong túi xách.
Thời Ôn Lễ biết đồ trong túi cô không nhiều, là anh đã giúp cô đặt chiếc túi lên bệ cửa sổ. Bên trong rất nhẹ, có lẽ chỉ đựng mỗi một chiếc túi đựng đồ trang điểm.
Bây giờ cùng ở chung một phòng ngủ, cô khó tránh khỏi thẹn thùng và ngượng ngùng, chỉ có thể mượn cớ dọn dẹp túi xách để che giấu.
“Thanh Hòa.”
“Dạ?”
Hứa Thanh Hòa kéo khóa túi lại rồi quay người qua.
Thời Ôn Lễ bước tới trước mặt cô, nhìn cô: “Từ lúc chúng ta ở bên nhau đến bây giờ, anh vẫn chưa ôm em một cái thật tử tế.”
Anh nghĩ, có lẽ một cái ôm có thể giúp cô vơi bớt phần nào sự gượng gạo.
Căn phòng không lớn, Thời Ôn Lễ bước vài bước đã đến trước mặt cô.
Tim Hứa Thanh Hòa không khỏi đập nhanh: “Vừa rồi em cũng đang nghĩ, hôm nay hai đứa mình đi đăng ký kết hôn rồi, em phải ôm anh một cái.”
Cô đã muốn ôm anh từ lâu rồi.
Mặc dù vẫn luôn nói chuyện, không có khoảng lặng nào nhưng giữa hai người vẫn không tránh khỏi ngượng ngùng vì sắp ngủ chung giường.
Thời Ôn Lễ đưa tay ra, ôm cô vào lòng.
Một tay anh đặt ở eo, tay kia vòng qua vai cô.
Khi ghé sát lại, anh ngửi thấy hương thơm thanh mát từ dầu gội đầu của cô: “Chai dầu gội mới mua cho em, em chưa bóc ra dùng à?”
“Bóc rồi ạ, em để trên bồn rửa mặt quên không mang vào trong, thế là dùng luôn đồ của anh.”
Hứa Thanh Hòa vùi mặt vào hõm vai anh, ngay lập tức bị bao vây bởi hơi thở trầm lạnh trên chiếc áo sơ mi trắng của anh.
Được anh chủ động ôm vào lòng, nhịp tim cô dường như không còn thuộc về chính mình nữa, hoàn toàn chẳng thể khống chế nổi.
Thời Ôn Lễ buông cô ra: “Em cứ xem điện thoại trước đi, lát nữa anh bận xong sẽ qua nói chuyện với em.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu, lại sực nhớ ra: “Nụ hôn ngày hôm nay vẫn chưa hôn.”
Nói rồi, cô chủ động kiễng chân lên để hôn anh.
Thời Ôn Lễ cúi đầu, đón lấy nụ hôn của cô.
Vốn dĩ cô chỉ định chạm khẽ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng khoảnh khắc môi hai người tiếp xúc, khi Thời Ôn Lễ ngậm lấy đôi môi cô, cô bỗng nhiên lại chẳng muốn kết thúc nhanh đến thế.
Kể từ khi cô đề xuất việc mỗi ngày đều phải hôn nhau, suốt một tuần nay chưa bị gián đoạn.
Ban đầu, mỗi ngày chỉ hôn một lần.
Có một buổi sáng vừa đến bãi đỗ xe của bệnh viện, trước lúc xuống xe cô đã nói với anh hôm nay bận quá, cả ngày chẳng được gặp anh rồi, muốn chuyển nụ hôn lên buổi sáng.
Lúc đó anh liền hôn cô, hai người đã hôn nhau lâu hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Tối hôm đó khi anh đưa cô xuống dưới, trước lúc chia tay, anh vẫn hôn cô như thường lệ.
Kể từ sau lần đó, mỗi ngày hai người đều hôn nhau hai lần.
Lần này, mãi cho đến khi hơi thở của Hứa Thanh Hòa không ổn định, Thời Ôn Lễ mới kết thúc nụ hôn.
Hứa Thanh Hòa bình ổn lại nhịp thở của mình.
Vốn dĩ cô định đợi anh tắm rửa xong mới đưa đồ cho anh, nhưng bầu không khí lúc này dường như lại thích hợp hơn: “Em có cái này đưa cho anh.”
Cô quay người đi tới chỗ túi xách lấy.
Thời Ôn Lễ khẽ mỉm cười hỏi: “Lại mua cho anh món quà gì thú vị à?”
Lúc nãy cô loay hoay dọn dẹp túi xách, thực ra chính là để bóc chiếc hộp này ra.
Thời Ôn Lễ nhìn một cái, là bao cao su loại siêu mỏng.
Má của Hứa Thanh Hòa lập tức nóng bừng lên: “Em đoán chắc chắn anh sợ sẽ đường đột với em, lại lo em vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý, vậy nên không biết tối nay có nên chuẩn bị hay không. Chúng ta đã là vợ chồng rồi, y ai chuẩn bị cũng như nhau cả thôi. Sau này ai rảnh thì người đó mua.”
Cô nói một hơi.
Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, như thể giây tiếp theo sẽ nhảy vọt ra khỏi lồng ngực không bằng.
Thời Ôn Lễ cố gắng giữ vẻ thản nhiên, vội vàng tinh tế giải vây cho sự ngượng ngùng của cô: “Anh đã thêm nó vào giỏ hàng rồi, chỉ là chưa đặt mua thôi.”
Anh thành thật thú nhận, “Đúng là anh sợ em vẫn chưa sẵn sàng, nên hôm nay mới chưa mua.”
Vốn dĩ anh tính sẽ cho cô vài ngày để thích nghi, đợi đến khi chuyển sang nhà mới mới chính thức bên nhau.
Không ngờ, trong tình huống vô cùng ngượng ngùng như thế này, cô vẫn chủ động chuẩn bị trước.
Anh bổ sung thêm một câu: “Vốn dĩ anh định đến lúc dọn nhà mới mua.”
Vừa rồi Hứa Thanh Hòa vì xấu hổ nên không đưa hết cho anh, chỉ đưa đúng một chiếc.
Nghe anh nói vậy, cô liền lấy cả hộp đã bóc dở lẫn một hộp khác còn nguyên đưa hết cho anh.
Thời Ôn Lễ mang mấy thứ đó đặt vào chiếc tủ đầu giường ở phía bên mình, rồi nói với cô: “Sau này những thứ này cứ để anh mua.”
Mặt Hứa Thanh Hòa đã đỏ hết cả lên, cộng thêm việc vừa mới tắm xong nên từ má đến tận mang tai đều là một màu hồng rực.
Chẳng cần soi gương cô cũng biết lúc này trông mình chẳng khác nào một chú tôm luộc.
Cũng may là sau khi đặt hai chiếc hộp kia xuống, Thời Ôn Lễ đã đi tắm ngay, trong phòng chỉ còn lại một mình cô.
Cô tắt đèn phòng ngủ.
Cánh cửa phòng khép hờ, ánh đèn từ ngoài phòng khách hắt vào, miễn cưỡng nhìn thấy lờ mờ đường nét của đồ đạc trong nhà.
Hứa Thanh Hòa cứ cảm thấy trong người nóng nực. Trên tủ đầu giường có mấy cuốn tạp chí y học, cô tiện tay rút một quyển làm quạt, quạt vài cái.
Nếu như cô và Thời Ôn Lễ không quen biết nhau từ trước khi xem mắt thì tốt rồi.
Như vậy khi làm chuyện vợ chồng sẽ chẳng có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Vừa nằm lên giường, nhịp tim của cô đã hoàn toàn rối loạn.
Cô mò lấy điện thoại xem giờ. Tầm này của hai tuần trước, cô vừa biết tin mình sắp đi xem mắt với anh.
Vậy mà bây giờ đã chung chăn chung gối.
Suy nghĩ rối bời, đến mức còn chẳng nghe thấy cả tiếng bước chân của Thời Ôn Lễ ngoài phòng khách.
Phòng ngủ bỗng sáng lên, Hứa Thanh Hòa nhìn về phía cửa thì thấy Thời Ôn Lễ đã tắm xong và đi vào.
Anh tiện tay đóng cửa phòng lại, căn phòng ngay lập tức chìm vào một mảnh tối om.
Hứa Thanh Hòa lại cảm thấy khoảnh khắc này vô cùng có cảm giác an toàn.
Ngay sau đó cô liền nhận ra, không có ánh sáng thì anh sẽ không nhìn rõ đường đi.
“Anh đợi một chút, để em bật đèn lên.”
Thời Ôn Lễ bảo không cần: “Mắt thích nghi một chút là nhìn được thôi.”
Rất nhanh sau đó, anh đã nhìn rõ được đường nét của khung cửa sổ.
Rèm cửa không kéo hoàn toàn, có chút ánh sáng hắt vào trong.
Vị trí của chiếc giường, bóng người đang nằm trên đó, anh cũng dần dần nhìn rõ ràng.
Cả hai người đều hiểu rõ chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo, cũng đều đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý. Ngược lại so với lúc đưa bao ra trước khi đi tắm thì bây giờ lại thản nhiên hơn.
Thời Ôn Lễ lấy trước một chiếc ra, đặt vào ngay chính giữa hai chiếc gối.
Đối với hai người họ lúc này mà nói, có những chuyện không thể cứ liên tục do dự. Nếu không càng nghĩ càng phức tạp, càng nghĩ càng cảm thấy nên tiến triển theo từng bước một.
Khi anh nằm xuống, Hứa Thanh Hòa ở trong chăn khẽ nhích người tựa sát về phía anh.
Cô khẽ mở lời: “Đèn phòng khách vẫn chưa tắt.”
“Không sao đâu.”
Thời Ôn Lễ thuận tay kéo cô qua, ôm trọn cô vào lòng, nói tiếp: “Lát nữa anh còn phải ra ngoài phơi quần áo cho em mà.”
Nói rồi, trong bóng tối anh tìm đến môi cô, cúi đầu hôn xuống.
Hứa Thanh Hòa đáp lại nụ hôn của anh, đồng thời trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn.
Ban nãy cô còn sợ anh vì muốn để ý đến cảm nhận của cô mà sẽ chậm rãi trò chuyện để đưa đẩy bầu không khí.
Nếu làm vậy, ngược lại sẽ càng khiến cô cảm thấy lbối rối hơn.
Chi bằng cứ giống như bây giờ, trực tiếp kéo cô vào lòng rồi trao cô nụ hôn, ngược lại còn chẳng kịp để cô ngượng ngùng.
Hơi thở quấn quýt lấy nhau.
Chẳng thể phân biệt nổi hơi thở nóng bỏng, rực cháy của ai.
Thời Ôn Lễ áp lên môi cô, vừa hôn vừa thấp giọng hỏi: “Chu kỳ sinh lý của em đại khái là vào khoảng thời gian nào?”
Trước khi đi đăng ký kết hôn anh đã muốn hỏi rồi, nhưng cứ luôn cảm thấy chưa phải lúc thích hợp để mở lời.
Hứa Thanh Hòa đáp: “Giữa tháng.”
Bây giờ đang là cuối tháng, đúng vào khoảng thời gian rụng trứng.
Cũng là giai đoạn gọi là thời kỳ nguy hiểm.
Cả hai người đều là dân học y, tự nhiên đều hiểu rất rõ ở giai đoạn này, lượng estrogen trong cơ thể đạt đến đỉnh điểm, nhu cầu sinh lý vì thế cũng sẽ có phần mãnh liệt hơn so với ngày thường.
Đây hoàn toàn là phản ứng sinh lý do hormone dẫn dắt, không liên quan đến tâm lý.
Nụ hôn dịu dàng của anh giúp cô dần dần buông lỏng.
Hứa Thanh Hòa không tự chủ được vòng tay ôm lấy cổ anh.
Môi của Thời Ôn Lễ chậm rãi dời xuống dưới, hôn nhẹ lên phần cổ mềm mại, mịn màng của cô.
Hứa Thanh Hòa khẽ run, hơi thở của anh cũng thoáng khựng lại một nhịp.
Nhu cầu sinh lý bình thường vốn không có gì phải xấu hổ, chỉ là, người đang cố gắng hết sức chiều theo nhu cầu của cô khiến cô đỏ mặt nóng tai.
Chiếc chăn màu xám khói lật tung mang theo một làn gió nhẹ, chiếc vỏ bao nhựa rỗng bị thổi bay, rơi xuống sàn nhà.
Nhận ra cô khó chịu, anh không tiếp tục tiến tới nữa mà dừng lưng chừng.
Thời Ôn Lễ lại tìm đến hôn lên môi cô, dùng sự dịu dàng đến tột cùng để vỗ về cô.
Cuối cùng cũng không còn trở ngại nào nữa. .
Mái tóc vừa gội tối nay của Hứa Thanh Hòa đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Hoàn toàn cảm nhận được anh, cô vội quay mặt đi, ngượng ngùng không dám tiếp tục nhìn anh.