Tháng Tư Ôn Hòa

Chương 16: Mang bữa sáng cho cô.



Thời Ôn Lễ mở cửa, Khương Dương một tay xách quất, một tay xách cặp lồng giữ nhiệt. 

Mà lại còn là loại cặp lồng size to. 

Thời Ôn Lễ nghiêng người sang một bên nhường đường cho anh ta vào nhà: “Cậu còn đặc biệt mang thức ăn qua à?”

Khương Dương chẳng chút ngại ngần: “Hộp rỗng đấy ạ. Anh Thời, lát nữa anh nấu cho em ít hoành thánh cà chua mang về nhé.”

“…..” Thời Ôn Lễ bật cười, “Được, không thành vấn đề. Cậu ngồi đợi một lát.”

Khương Dương đặt đồ trong tay xuống, vô tư ngồi vào bàn ăn, vắt chéo chân định lấy điện thoại ra chơi. Vô tình quay mặt đi, anh ta liền nhìn thấy bình hoa đặt sát tường. 

Lần trước anh ta tới đây, hoa trong bình vẫn là cúc La Mã, đặc biệt mua để mừng sinh nhật Mẫn Đình. 

Còn hoa cắm trong bình hôm nay lãng mạn hơn nhiều, nhưng cũng không mất đi vẻ thanh tao, nhã nhặn. 

“Anh Thời, lại có ai sinh nhật đến nhà anh ăn cơm à?” Anh ta hất cằm về phía mấy bông hoa hồng.

Thời Ôn Lễ nhìn bình hoa rồi nói: “Không có ai sinh nhật cả. Trưa nay bác sĩ Hứa ăn cơm ở đây.” 

Dù cho không tiện công khai, nhưng cũng chẳng việc gì phải nói dối. 

Anh lại bổ sung thêm một câu: “Bó cúc La Mã kia mua cũng lâu rồi nên anh mua bó mới.”

Khương Dương gật đầu: “Em bảo mà.” 

Anh Thời vốn là người chu đáo, tiếp đón bạn bè chắc chắn sẽ không để một bình hoa héo trên bàn. 

Nhắc đến chuyện Hứa Thanh Hòa qua ăn cơm, anh ta trêu chọc: “Chị Thanh Hòa sợ sau khi anh chuyển đi rồi thì không tiện sang ké cơm nữa sao?”

Thời Ôn Lễ nói: “Là anh mời cô ấy.”

Lúc này, Khương Dương mới hiểu ra, vì sao Hứa Thanh Hòa lại có thể trở thành bạn của anh Thời. Chị ấy rất có ý thức giữ khoảng cách, sống cùng một khu dân cư bao năm nay mà chưa từng sang ăn ké bữa nào. Lần này cũng là anh Thời chủ động mời cô ấy đến. 

Anh ta lại nhìn chiếc cặp lồng size to mình mang tới…

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh ta lại tự an ủi bản thân, anh Thời cần có nhiều kiểu bạn bè khác nhau.

Anh ta chuyển sang nói về Hứa Thanh Hòa: “Trưa nay lúc ăn cơm, bố em còn bảo, chị Thanh Hòa cứ dồn toàn bộ tâm trí vào công việc như thế cũng không ổn, chẳng có chút thời gian nào để tận hưởng cuộc sống hay yêu đương gì cả. Dạo này chị ấy cũng khá xui xẻo.” 

Không biết anh Thời có biết chuyện chị Hứa Thanh Hòa đã chia tay gã bạn trai tồi kia chưa. 

Anh ta không tiện đường đột mở lời, dù sao thì năm vừa qua anh Thời cũng đi tu nghiệp ở bên ngoài, lỡ đâu chị Thanh Hòa chưa kể với anh Thời thì sao? 

Chuyện tình cảm riêng tư của người khác, anh ta không thể đi rêu rao khắp nơi được.

Anh ta chỉ đành cảm thán một câu: “Bài đăng trên WeChat vào hôm sinh nhật chị Thanh Hòa, anh xem chị ấy buồn như nào kìa.”

Thời Ôn Lễ bóc thùng quất, lấy một ít đặt lên bàn ăn rồi nói: “Tối sinh nhật cô ấy, tôi có gọi điện thoại cho cô ấy, không cảm thấy cô ấy có gì không vui cả.” 

Trong một năm đi tu nghiệp kia, vì lệch múi giờ, lại thêm cả hai bên đều quá bận rộn nên chẳng mấy khi liên lạc với nhau. 

Trong số lần liên lạc ít ỏi đó, một lần là vào Tết Trung thu, cô hỏi anh đã ăn bánh Trung Thu chưa, sau đó chính là vào ngày sinh nhật cô. 

Mãi cho đến khi nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của cô, anh mới nhớ ra hôm đó là sinh nhật cô nên đã gọi điện qua. 

Có điều cũng chẳng nói được mấy câu, đầu tiên chúc cô sinh nhật vui vẻ, hỏi cô có phải đang tăng ca không, rồi nói với cô rằng mình sắp về nước. 

Lúc đó vừa khéo lại có một ca hội chẩn khẩn cấp, hai người vội vã nói chuyện chưa đầy hai phút. 

Tuy thời gian cuộc gọi rất ngắn, nhưng giọng nói cô có vui hay không, anh vẫn có thể nghe ra được.

Khương Dương: “Ý em là cái điều ước ở Ung Hòa Cung của chị Thanh Hòa ấy, khiến người ta xót xa thế cơ mà.”

Khương Dương cảm thấy xót xa là vì anh ta đã tự tưởng tượng ra cả một câu chuyện tình của Hứa Thanh Hòa và người yêu cũ từ những ngày yêu đương nồng nhiệt đến kết cục dang dở đầy tiếc nuối. Thế nhưng Thời Ôn Lễ lại không có được góc nhìn này của anh ta.

Thời Ôn Lễ nói: “Gặp cô ấy, anh sẽ hỏi thử xem.” 

Anh bốc một nắm quất: “Cậu cứ ngồi đi, anh đi nấu hoành thánh.”

Khương Dương cứ ngỡ nắm quất Thời Ôn Lễ vừa bốc mang vào bếp để nếm thử nên cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. 

“Anh Thời, phiền anh quá.”

“Không phiền, một tí là nấu xong thôi.” 

Thời Ôn Lễ đi vào bếp trước.

Khương Dương ở bên ngoài vừa lướt điện thoại, cứ cảm giác hôm nay trong nhà anh Thời có một mùi hương thanh mát. 

Là mùi hương lưu lại từ lúc chị Hứa Thanh Hòa đến ăn cơm trưa sao? 

Chẳng biết là loại nước hoa gì mà lại có thể giữ hương lâu đến thế.

Nghĩ đến việc Hứa Thanh Hòa gặp phải kẻ chẳng ra gì, mà chị ấy lại là người bạn mà anh Thời để tâm nhất, anh ta bắt đầu nghĩ xem xung quanh mình có ai thích hợp không để giới thiệu cho chị ấy một người. 

Cũ không đi thì mới không đến.

Anh ta bắt đầu phân tích xem Hứa Thanh Hòa sẽ thích kiểu đàn ông như thế nào. Người yêu cũ tồi kia có tiền, vậy thì anh ta phải giới thiệu một người giàu hơn tên kia.

Ngoại hình tên kia cũng được, vậy nhất định phải giới thiệu cho chị Thanh Hòa một người đẹp trai hơn. 

Gu ăn mặc của tên kia cũng ổn, về khoản thẩm mỹ này chắc chắn không thể thua tên đó được. 

Trừ lúc tệ bạc thì trai tồi khá chu đáo, về khoản tinh tế chu đáo này cũng phải cân nhắc kỹ.

Anh ta gõ cành cạch một tràng dài vào phần ghi chú.

Cửa phòng ngủ mở toang, chẳng có gì khác so với ngày thường.

Lúc này, Hứa Thanh Hòa đang ngồi trên bệ cửa sổ lồi, từ góc độ này của cô thì không nhìn thấy phòng khách. Dĩ nhiên Khương Dương cũng không thể nhìn thấy cô. 

Tấm đệm bệ cửa sổ mềm mại, ngồi thoải mái hơn chiếc ghế ở bên ngoài nhiều.

Phòng ngủ không lớn, sát tường có đặt vài chiếc vali, chắc là dùng để dọn nhà.

Trên giường trải một chiếc chăn màu xám lanh, mặt chăn được vuốt phẳng phiu, gần như không có một nếp nhăn nào.

Cô nghĩ đến chiếc giường của mình. 

Thật ra bản thân cô cũng là người rất thích sự gọn gàng, sạch sẽ. 

Nhưng vì ngày nào cũng khó dậy vào buổi sáng, không nằm lì đến phút cuối cùng thì kiên quyết không rời giường, nên buổi sáng hoàn toàn không có thời gian để gấp gọn chăn.

Ánh mắt rời khỏi chiếc giường, chuyển sang bệ cửa sổ. 

Cô đang ngồi ở phía Tây, còn phía Đông của bệ cửa sổ đang xếp hai chồng quần áo. Một chồng là áo thun ngắn tay mùa hè, chồng còn lại là áo len thu đông, cái dày cái mỏng. Trong mười mấy chiếc, hai màu đen và xám chiếm đa số.

Có lẽ là do tối qua anh vừa dọn ra, còn chưa kịp xếp vào trong vali.

Cô nhoài người về phía trước, giơ tay lấy chiếc áo len màu đen trên cùng. 

Khác với chiếc áo tối qua cô chạm vào, chiếc này là áo dệt kim, dày hơn một chút và cũng đứng dáng hơn.

Cô nhìn size áo rồi lại đặt về vị trí cũ.

Ngoài phòng khách, Khương Dương và Thời Ôn Lễ câu được câu chăng nói chuyện, nói về những người mà cả hai cùng quen biết, còn cô thì không thân, thậm chí là chưa từng nghe qua bao giờ.

Cô lấy một chiếc gối ôm kê ra sau lưng, đeo tai nghe mở nhạc để giết thời gian, mong sao Khương Dương có thể mau mau về.

Nghe được một lúc, vì trong phòng quái ấm áp nên cô đã tựa vào bệ cửa sổ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. 

Cô ngủ không sâu lắm.

Đến khi mơ màng tỉnh giấc, cứ ngỡ Khương Dương đã về rồi. 

Nhưng vừa tháo tai nghe ra, từ phòng khách vọng vào không chỉ có tiếng nói chuyện, mà còn có cả tiếng húp nước súp.

Đây là hoành thánh cà chua nấu xong nên ngồi ăn luôn tại chỗ sao?

Cửa phòng ngủ bỗng có tiếng bước chân lại gần.

Hứa Thanh Hòa khẽ khựng lại trong lòng.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Khương Dương đang ăn, không thể nào tự tiện vào phòng ngủ của người khác.

Cô quay mặt nhìn ra, người bước vào là Thời Ôn Lễ. Trên tay anh đang cầm mấy quả quất.

Sợ cô ở trong này bị chán nên anh mang chút đồ ăn vào cho cô.

Hứa Thanh Hòa chỉ tay ra bên ngoài, mấp máy nói: “Cậu ấy đang ăn rồi ạ?”

Thời Ôn Lễ gật đầu.

Anh lấy điện thoại ra gõ chữ:【Anh ninh dư một ít canh, giữ lại một nửa rồi. Tối nay nấu mì canh cà chua cho em.】

Cô từng nói thèm cơm anh nấu, anh vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Hứa Thanh Hòa mỉm cười đầy mãn nguyện.

“Anh Thời,” Khương Dương vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với anh. Ngôi nhà vốn dĩ đã nhỏ, ngồi ở bàn ăn nói chuyện cũng chẳng khác gì đang đứng ngay trước cửa phòng ngủ, “Anh có biết chị Thanh Hòa yêu cầu trình độ học vấn của bạn trai như thế nào không ?”

Thời Ôn Lễ: “…”

Hứa Thanh Hòa: “…”

“Hỏi cái này làm gì?” Thời Ôn Lễ vẫn còn đang đứng ở trong phòng ngủ.

Khương Dương hướng về phía phòng ngủ: “Thì em chỉ tò mò chút thôi mà.” 

Dù sao bản thân Hứa Thanh Hòa cũng đã là học vị tiến sĩ rồi. 

Có một số người đối với trình độ học vấn của nửa kia vẫn có yêu cầu khá là cao.

Thời Ôn Lễ đáp: “Anh không rõ lắm, để anh hỏi giúp cậu.”

Hứa Thanh Hòa liền lấy điện thoại của Thời Ôn Lễ rồi gõ chữ:【Học vị Tiến sĩ, phải có kinh nghiệm làm việc sau tiến sĩ, chiều cao không dưới 1m85. Em thích kiểu người mạnh mẽ nhưng phải dịu dàng, lương thiện, điềm đạm, có sự thấu hiểu đồng cảm, có sức hút nhân cách, còn phải biết nấu ăn nữa.】

Thời Ôn Lễ khẽ cười.

Cô đang biến tấu đủ kiểu để khen anh mà.

Lo ngại một lát nữa Khương Dương sẽ bưng bát tựa vào khung cửa phòng ngủ nói chuyện với mình, anh không nán lại trong phòng ngủ lâu nữa mà đi ra bên ngoài.

Hứa Thanh Hòa vừa ăn mấy quả quất giòn ngọt, vừa lắng nghe Khương Dương đang ra sức than phiền về bố mình.

Buổi chiều thứ Bảy tuần này vô cùng phong phú và nhiều màu sắc.

Mãi đến chập tối Khương Dương mới rời đi.

Hứa Thanh Hòa từ trong phòng ngủ bước ra, Thời Ôn Lễ giúp cô cắm dây nguồn cho chiếc máy tính xách tay. 

“Điều ước ở Ung Hòa Cung của em, anh tiện hỏi một chút được không? Để xem anh có thể giúp em thực hiện nó hay không.”

Hứa Thanh Hòa nhìn anh rồi nói: “Đã thực hiện được rồi. Để sau này em nói cho anh nghe nhé, được không?”

Thời Ôn Lễ mỉm cười: “Có gì mà không được chứ?”

“Sáng mai em không qua đâu, chiều em lại sang.” Cô lảng sang chuyện khác.

“Em qua lúc nào cũng được, ngày mai anh ở nhà cả ngày.” 

Bình thường nếu được nghỉ, anh sẽ hẹn đồng nghiệp đi đánh cầu lông hoặc đi bơi. 

Vừa nãy Khương Dương cũng có rủ anh chiều mai đi đánh cầu, bảo là đã đặt sân trước rồi, nhưng anh đã từ chối. 

Đợi ngày nào cô muốn ra ngoài, không muốn ở trong nhà nữa, anh sẽ dẫn cô đi đánh cầu cùng bọn họ.

Điện thoại của Hứa Thanh Hòa rung, có tin nhắn trong nhóm chat gia đình.

Bố:【Thanh Hòa à, bố với mẹ phải đi Thâm Quyến công tác đột xuất. Chắc tầm bảy tám ngày, con tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.】

Hứa Thanh Hòa:【Không cần lo cho con đâu, bố và mẹ chú ý nghỉ ngơi nhiều vào nhé.】

Điện thoại của Thời Ôn Lễ cũng có tin nhắn gửi đến. Anh mở ra xem, là thông báo không khí lạnh từ phía cơ quan chức năng. 

Đêm nay nhiệt độ lại giảm sâu, nhiệt độ thấp nhất trong vài ngày tới sẽ giảm xuống âm mười một độ.

Anh thoát khỏi mục tin nhắn: “Tuần tới khoa gây mê của các em lại bận rộn rồi.”

Chưa đợi đến thứ Hai, tối chủ nhật, Hứa Thanh Hòa nhận được điện thoại từ phòng cấp cứu. Sắp có một bệnh nhân bóc tách động mạch chủ type A được chuyển đến. 

“Đây là ca bóc tách cấp cứu thứ tư trong đêm nay rồi, ca trực đêm xoay không kịp nữa. Bác sĩ Hứa, cô phải qua đây thôi.”

Hứa Thanh Hòa vừa nghe là ca bóc tách động mạch chủ liền nói: “Được, tôi tới ngay.”

Khi cô đến phòng mổ, bệnh nhân đã được đưa vào, huyết áp và nhịp tim đều rất yếu.

Kết quả siêu âm cho thấy có một lượng lớn dịch tích tụ trong màng ngoài tim, Khương Dương đang tiến hành chọc hút dẫn lưu cho bệnh nhân để tranh thủ thời gian mở lồng ngực.

Bác sĩ phụ mê đã rút sẵn thuốc: “Bác sĩ Hứa, đều chuẩn bị xong rồi.”

“Được.” Hứa Thanh Hòa nhanh chóng xem bệnh án để nắm rõ tình trạng và tiền sử bệnh của bệnh nhân.

Ca phẫu thuật bóc tách động mạch chủ này kéo dài mãi đến ba giờ rưỡi sáng mới kết thúc. 

Sau tám tiếng trên bàn mổ, bệnh nhân cuối cùng cũng tạm thời qua cơn nguy kịch.

Lúc Hứa Thanh Hòa đưa bệnh nhân đến phòng hồi sức cấp cứu thì đã gần bốn giờ sáng. Không kịp về nhà nữa nên cô vào phòng trực ngủ tạm hơn hai tiếng đồng hồ. 

Sau khi thức dậy, cô nhận được tin nhắn của Thời Ôn Lễ:【Anh làm bánh kếp hành cho em, ở trong xe đợi em.】

Hứa Thanh Hòa vừa rửa mặt xong, tiện tay rút vài tờ giấy ăn lau lau tay rồi trả lời:【Em đang ở bệnh viện.】

Chẳng cần hỏi cũng biết ngay đêm qua cô đã bị gọi đi làm phẫu thuật gấp. 

Thời Ôn Lễ:【Em nghỉ đi, lát anh mang qua cho em.】

Hứa Thanh Hòa:【Anh đến dưới tầng thì nhắn tin cho em nhé, em xuống lấy.】

Đặt điện thoại xuống, cô đi pha cà phê. 

Uống hết nửa cốc cà phê hòa tan mới tỉnh táo được vài phần.

Đúng lúc này, đồng nghiệp Phương Vũ tay xách bánh đường chiên cùng một ly sữa đậu nành, ngáp ngắn ngáp dài vừa bước vào. 

Nhìn thấy trên bàn Hứa Thanh Hòa trống trơn, trên tay cũng chẳng có gì ăn, Phương Vũ theo bản năng nghĩ: “Ăn xong nhanh thế à?”

Hứa Thanh Hòa nhấp một ngụm cà phê: “Chưa.” 

Cô đành phải nói, “Nhờ người mua hộ nhưng vẫn chưa mang tới.”

“Sao sáng sớm ra đã uống cà phê rồi? Chẳng phải cậu rất chú trọng dưỡng sinh sao?”

“Ngủ chưa đầy ba tiếng, không uống không trụ nổi.”

“Hôm qua cậu trực dự phòng à? Không phải chứ.”

“Hôm qua có mấy ca bóc tách động mạch chủ, không đủ nhân lực.”

Hai người đang trò chuyện thì điện thoại của Hứa Thanh Hòa reo, là cuộc gọi từ phòng cấp cứu. 

Cô đặt cốc cà phê xuống, vội vàng bắt máy.

Phòng cấp cứu thông báo sắp sửa chuyển một bệnh nhân đến phòng mổ của cô.

“Được. Tình trạng bệnh nhân thế nào?” 

Hứa Thanh Hòa lập tức đứng dậy, sải bước đi nhanh ra phía cửa.

“Bệnh nhân bên khoa Chấn thương chỉnh hình, bị gãy cổ xương đùi, kêu đau không chịu nổi, bắt buộc hôm nay phải phẫu thuật. Bên khoa Chỉnh hình đã đồng ý mổ, bảo sắp xếp ngay lập tức.” 

Người ở đầu dây cấp cứu nói chuyện mà không mấy tự tin.

Hứa Thanh Hòa: “Gửi bệnh án qua cho tôi.”

Phía cấp cứu rất nhanh đã gửi bệnh án qua. 

Hứa Thanh Hòa mở thông tin của bệnh nhân ra, lướt nhanh qua một lượt. Bệnh nhân đã làm toàn bộ các xét nghiệm kiểm tra trước phẫu thuật tại bệnh viện từ hôm kia, hoàn toàn phù hợp với chỉ định phẫu thuật. 

Tình trạng là gãy cổ xương đùi nhưng không có sự di lệch rõ ràng, hoàn toàn có thể xếp lịch mổ theo kế hoạch.

Thế nhưng bệnh nhân bên khoa Chấn thương chỉnh hình quá đông, lượng ca mổ đã quá tải, xếp hàng theo đúng quy trình thì ít nhất phải đợi từ ba đến bốn ngày. 

Bên Chấn thương chỉnh hình không sắp xếp nổi lịch phòng mổ, lấy danh nghĩa ca cấp cứu để nhét bằng được ca phẫu thuật này vào phòng mổ số 5 do cô phụ trách hôm nay. 

Một khi cô nhận ca mổ này, bệnh nhân bên khoa Ngoại gan mật vốn được lên lịch từ trước sẽ buộc phải hoãn lại phía sau.

Sau khi xem xong bệnh án, Hứa Thanh Hòa nói với phía cấp cứu: “Chỉ định phẫu thuật cấp cứu không thỏa đáng. Ca gây mê này tôi nhận cũng được, nhưng phải đợi tất cả các ca mổ của phòng mổ số 5 ngày hôm nay kết thúc thì mới xếp đến ca này.”

Cô vốn đã bước một chân ra khỏi cửa văn phòng, lại quay trở vào, ngồi xuống trước bàn làm việc.

Phía cấp cứu tỏ ra khó xử: “Bác sĩ Hứa… Bệnh nhân đã được đưa vào phòng mổ số 5 rồi.”

Không chỉ bệnh nhân đã được chuyển đến, bác sĩ mổ chính cũng đang trên đường tới phòng mổ.

Giọng Hứa Thanh Hòa kiên định: “Các anh tự đi giải thích rõ ràng với bệnh nhân và người nhà của họ. Hoặc là sắp xếp sang phòng mổ khác, hoặc là đợi đến lượt sau các ca mổ chiều nay của tôi.”

Đợi đến ca cuối cùng của buổi chiều sao mà được, người ở đầu dây cấp cứu vội vàng nói: “Bên phó trưởng khoa Ngô bảo là…”

Bác sĩ mổ chính của bệnh nhân này chính là Ngô Hiểu Phong.

Hứa Thanh Hòa trực tiếp ngắt lời: “Tôi không cần biết phó trưởng khoa Ngô nói thế nào.”

Bên cấp cứu nghẹn họng.

Hứa Thanh Hòa: “Ca cấp cứu thật sự, ca phẫu thuật cứu mạng người thì một giây tôi cũng không trì hoãn. Còn kiểu bán cấp cứu hay phi cấp cứu thế này thì cứ theo quy trình mà làm. Ca đầu tiên của phòng mổ số 5 ngày hôm nay là một bệnh nhân nặng bên khoa Gan mật, lại còn lớn tuổi. Tôi sẽ không vô cớ để ca phẫu thuật bị đẩy lùi lại phía sau. Chuyện tranh giành phòng mổ này, ở chỗ tôi là không có thương lượng gì hết.” 

Đầu dây bên kia im lặng một hồi. 

Nếu đổi lại là bác sĩ gây mê khác, dù trong lòng có bất mãn thì phần lớn cũng sẽ không từ chối thẳng thừng như vậy. 

Các bác sĩ gây mê ca đêm chuẩn bị giao ca, giờ này chỉ có mỗi Hứa Thanh Hòa đang trống lịch, nếu không cũng chẳng sắp xếp bệnh nhân vào phòng mổ số 5.

Hứa Thanh Hòa lên tiếng: “Hôm nay ai phụ trách trực điều phối phòng mổ? Chẳng lẽ không cần phân biệt ca nào nặng, ca nào nhẹ, ca nào khẩn cấp, có thể tùy tiện sắp xếp như vậy sao? 

Phía cấp cứu: “…..”

Đúng là dám nói.

Hứa Thanh Hòa một lần nữa nhấn mạnh: “Nếu cứ khăng khăng đòi xếp vào ca đầu tiên thì tôi sẽ không nhận tờ phiếu gây mê này. Tôi sẽ báo cáo rõ tình hình với bác sĩ nội trú trưởng bên tôi.”

Nói xong, cô cúp điện thoại của phòng cấp cứu rồi lập tức bấm số gọi cho bác sĩ nội trú trưởng khoa Gây mê.

Tất cả các lịch trình phân ca của khoa Gây mê đều do bác sĩ nội trú trưởng phụ trách. 

Sau khi giải thích ngắn gọn tình hình: “Ca này không phù hợp với chỉ định phẫu thuật cấp cứu, tôi từ chối nhận phiếu gây mê. Anh giúp tôi xác nhận lại với người phụ trách điều phối  phòng mổ xem thứ tự các ca mổ của phòng số 5 có bị thay đổi gì không?”

Bác sĩ nội trú trưởng rất nhanh đã phản hồi lại: “Bác sĩ Hứa, bệnh nhân khoa Chấn thương chỉnh hình là do bên cấp cứu tạm thời chuyển lên, thứ tự các ca mổ ban đầu của phòng số 5 vẫn chưa bị điều chỉnh chính thức trên hệ thống.” 

“Chưa điều chỉnh là tốt, đừng có chỉnh lung tung. Ca đầu tiên là bệnh nhân nặng bên khoa Gan mật.” 

Hứa Thanh Hòa thể hiện rõ thái độ: “Khoa Cấp cứu và cả bên điều phối tổng đều làm việc tùy tiện như vậy, ca gây mê của khoa Chấn thương chỉnh hình này tôi không thể nhận được.”

Cuộc gọi kết thúc.

Phương Vũ đứng bên cạnh nghe từ đầu đến cuối, lo sốt vó thay cho cô: “Cậu còn chưa xếp trúng ca phẫu thuật của Ngô Hiểu Phong mà đã đắc tội với người ta trước rồi. Có phải cậu quên mất mình vừa bị trưởng Liêu cho vào danh sách đen, còn một đống ca mổ bên khoa Chấn thương chỉnh hình cần phải bù vào không hả? Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế?”

Hứa Thanh Hòa nhấp một ngụm cà phê, không nói tiếng nào.

Phương Vũ thở dài: “Mấy cái ca bán cấp cứu tranh giành phòng mổ kiểu này, mọi người cơ bản đều mắt nhắm mắt mở, cứ gây mê cho bệnh nhân luôn, đỡ mắc công đắc tội với bên ngoại khoa. Còn cậu thì hay rồi… Cái trò tranh phòng mổ vượt cấp giữa các khoa với nhau thế này đâu phải lần đầu. Cậu chỉ là một bác sĩ gây mê thôi, bận tâm chuyện đó làm gì chứ?”

Cô ấy cắn một miếng bánh chiên đường, mâu thuẫn nói: “Cậu làm thế này mặc dù đắc tội với người ta nhưng ít nhất cũng không lo bị u xơ tuyến vú vì tức nghẹn. Chả bù cho mình, ngày nào gặp chuyện gì cũng nhịn, nhịn đến mức tự làm mình mọc nhân luôn rồi đây này.”

Cô ấy uống một ngụm sữa đậu nành, lại bắt đầu lo lắng: “Cậu không biết cái lão Ngô Hiểu Phong đó đâu, khó nhằn lắm đấy.”

Hứa Thanh Hòa lên tiếng: “Đừng lo cho mình nữa, không sao đâu. Ngô Hiểu Phong đâu phải không biết tính tớ thế nào.”

Phương Vũ: “…”

Hứa Thanh Hòa chuyển chủ đề, nói chuyện vui vẻ hơn: “Chẳng phải cậu muốn ăn bánh kếp hành giòn rụm sao, lát nữa tớ cho cậu thêm mấy miếng.” 

Nói xong, cô liếc nhìn điện thoại một cái, vẫn chưa thấy có tin nhắn gửi đến. 

Chắc là do tắc đường, chứ giờ này đáng lẽ Thời Ôn Lễ phải đến dưới tầng rồi.

Nhắc đến bánh kếp hành, Phương Vũ lập tức phấn chấn hẳn lên: “Tớ muốn ăn bánh kếp hành do chính tay phó trưởng khoa Thời nhà chúng ta làm cơ, chứ không phải mấy cái ở hàng quán ăn sáng bên ngoài —”

Lời mới nói được một nửa, cô ấy chợt khựng lại, vội vàng chào hỏi người vừa bước vào cửa: “Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng. Sao anh lại có thời gian qua chỗ bọn em thế này? Vinh hạnh quá.”

Hứa Thanh Hòa quay đầu lại, thấy Thời Ôn Lễ mặc áo khoác tối màu đã bước vào trong văn phòng. Trên tay anh có xách theo một chiếc túi giữ nhiệt.

Thời Ôn Lễ khẽ mỉm cười, đáp lời Phương Vũ: “Hôm nay tôi mời mọi người trong khoa bọn tôi ăn sáng, sẵn tiện mang cho bác sĩ Hứa một phần luôn.”

Chả trách vừa rồi Hứa Thanh Hòa nói lát nữa sẽ chia cho cô thêm mấy miếng bánh kếp hành giòn rụm, hóa ra do đích thân phó trưởng khoa Thời làm thật.

Phương Vũ mừng thầm, cuối cùng cũng được thưởng thức món bánh kếp hành mình ao ước bấy lâu nay.

Hứa Thanh Hòa đặt cốc cà phê xuống, nhìn người vừa đến rồi mỉm cười đứng dậy: “Em còn đang tính uống nốt cốc cà phê là sẽ xuống dưới tầng đợi anh đấy.” 

Cuối tuần vừa rồi anh luôn ở cạnh cô, thế nên gặp lại giữa hai người đã không còn cảm giác gượng gạo như lúc mới vừa xác nhận mối quan hệ nữa.

Thời Ôn Lễ bước về phía cô: “Đúng lúc đi qua khu phòng phẫu thuật, tiện đường thôi.”

Văn phòng khoa Gây mê nằm ngay sát khu phòng phẫu thuật, lý do này vô cùng hợp tình hợp lý. 

Mà thật ra, dù anh có là cố tình mang đến đi thì Phương Vũ cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Ai bảo anh là người tốt tính, ai bảo số Hứa Thanh Hòa may mắn, có được một người bạn như vậy, không chỉ mang cơm giúp mà còn đích thân đưa lên tận nơi. 

Thời Ôn Lễ đưa chiếc túi giữ nhiệt cho Hứa Thanh Hòa: “Anh có mang nhiều hơn một chút, em chia cho mọi người cùng ăn thử nhé.”

Chẳng đợi Hứa Thanh Hòa kịp lên tiếng, Phương Vũ đã vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn phó trưởng khoa Thời nhiều ạ!” 

Nói xong, cô ấy liền cất nửa chiếc bánh chiên đường đang ăn dở vào, buộc chặt túi nilon lại để thưởng thức món bánh kếp hành.

Lúc Hứa Thanh Hòa đỡ lấy chiếc túi, tay cô bỗng trĩu xuống. Không ngờ lại nặng đến thế, chắc chắn bên trong không chỉ có mỗi bánh kếp hành.

“Anh ăn sáng chưa?” Cô hỏi anh.

“Anh ăn rồi.” Thời Ôn Lễ không ở lại nói chuyện thêm, giữ chừng mực như đồng nghiệp bình thường: “Mọi người ăn đi, anh vào phòng phẫu thuật đây.”

Phương Vũ lại cảm ơn: “Cảm ơn phó trưởng khoa Thời ạ. Rảnh anh cứ thường xuyên tới khoa Gây mê bọn em chơi nhé, bọn em mời anh uống cà phê.”

Thời Ôn Lễ mỉm cười, nói: “Được, lúc nào rảnh tôi sẽ qua.”

Nếu là trước đây, Hứa Thanh Hòa sẽ nghĩ đây chỉ là lời đáp lễ mang tính lịch sự của anh mà thôi. 

Thế nhưng bây giờ, cô lại không chắc chắn về điều đó nữa.