Bên phía Nam Sở không có một ai t.ử vong, nhưng có hơn một trăm người bị thương.
May mắn là lần này Giang Thúc An ra ngoài mang theo không ít t.h.u.ố.c, trong đó có Chỉ Huyết Tán mà Giang Vi Vi đưa cho.
Dược hiệu của Chỉ Huyết Tán rất tốt, vừa rắc lên vết thương, m.á.u lập tức ngừng chảy.
Lạc Đông Thụ cưỡi ngựa đến trước mặt Giang Thúc An, lên tiếng hỏi: “Vẫn còn hơn hai trăm tám mươi kẻ sống sót, lão đại, nên xử trí bọn chúng thế nào?”
Giang Thúc An bình tĩnh nói: “Cứ trực tiếp g.i.ế.c đi.”
Thời đại này không có cái gọi là chính sách ưu đãi tù binh, mọi người đều cho rằng không phải tộc mình thì ắt có dã tâm, bao dung và tiếp nhận là chuyện không thể nào, chỉ có g.i.ế.c sạch mới nhổ cỏ tận gốc được.
Hôm nay người Tây Sa rơi vào tay Nam Sở, bị g.i.ế.c không còn mảnh giáp, nhưng nếu ngày khác người Nam Sở không may rơi vào tay Tây Sa, kết cục chỉ có thê t.h.ả.m hơn người Tây Sa hôm nay mà thôi.
Lạc Đông Thụ mang vẻ mặt kỳ quái nói: “Nhưng trong số hơn hai trăm người đó, có mười mấy người là người Nam Sở.”
Giang Thúc An sửng sốt: “Sao lại có người Nam Sở?”
“Ta đã hỏi bọn họ rồi, bọn họ nói mình vốn là một đội thương nhân, từ Nam Sở đến Tây Sa buôn bán hàng hóa, xui xẻo thế nào lại đúng lúc gặp Tây Sa và Nam Sở khai chiến, không chỉ hàng hóa bị cướp sạch, mà người cũng bị bắt làm nô lệ.”
“Dẫn ta qua đó xem thử.”
Lạc Đông Thụ dẫn đường phía trước, đưa Giang Thúc An đến trước mặt đám tù binh.
Hơn hai trăm bảy mươi tên tù binh bị trói gô lại, binh khí trên người bọn chúng đều bị tước sạch. Còn về áo giáp các loại, ở Tây Sa đó là thứ chỉ quý tộc mới có, tuyệt đại đa số binh lính bình thường chỉ mặc áo vải thô, kẻ nào khá giả hơn một chút thì mặc thêm một hai lớp giáp da.
Thực ra người Tây Sa trông khá giống người Nam Sở, đều là da vàng mắt đen, nhưng ngũ quan của người Tây Sa sâu hơn, đặc biệt là sống mũi và xương mày rất góc cạnh.
Tướng mạo này nếu đặt ở xã hội hiện đại, sẽ khiến người ta cảm thấy họ mang nét đẹp dị vực, nhưng đặt ở thời cổ đại, người Nam Sở chỉ thấy những kẻ này trông giống như yêu quái, nhìn thế nào cũng thấy tà môn.
Lạc Đông Thụ chỉ vào mười lăm người bị trói riêng ở một bên, nói: “Lão đại, chính là bọn họ!”
Giang Thúc An nhìn mười lăm người kia, hỏi: “Các ngươi thật sự là người Nam Sở?”
Những người đó rõ ràng đã chịu không ít khổ cực, ai nấy đều gầy gò không ra hình người, đỉnh đầu bị cạo đi một nửa tóc, quần áo rách rưới, không phân biệt được nam nữ, nhưng nhìn ngũ quan thì đúng là người Nam Sở không sai.
Bọn họ vội vàng gật đầu đáp: “Đúng đúng đúng, chúng ta đều là người Nam Sở!”
Giang Thúc An lại hỏi: “Các ngươi là người vùng nào của Nam Sở? Họ tên là gì? Nói cụ thể một chút, không được giấu giếm.”
Lần này bọn họ không nhao nhao tranh nhau trả lời nữa, mà không hẹn cùng nhìn về phía một nam t.ử trung niên trong số đó.
Nam t.ử kia râu ria xồm xoàm, nước da ngăm đen, vì quá gầy nên hai gò má nhô cao, môi khô nứt nẻ vì thiếu nước, bộ dạng vô cùng nhếch nhác thê t.h.ả.m, nhưng ông ta lại là người bình tĩnh nhất trong đám người này.
Đối mặt với câu hỏi của Giang Thúc An, nam t.ử trung niên bình tĩnh đáp: “Ta tên Hồng Vĩnh, năm nay ba mươi hai tuổi, là người trấn Trường Đô, phủ Đại Dư. Những người bên cạnh ta đây đều là đồng hương của ta.”
Sau đó ông ta lần lượt đọc tên mười bốn người còn lại.
Giang Thúc An hỏi: “Sao các ngươi lại chạy đến Tây Sa buôn bán hàng hóa?”
Hồng Vĩnh ho khan hai tiếng rồi mới nói: “Không giấu gì ngài, thương đội của chúng ta mỗi năm đều đến Tây Sa một chuyến. Chúng ta sẽ mang một số đặc sản của Nam Sở... ừm, đại loại như trà, lụa là các thứ, vận chuyển đến Tây Sa để bán, sau đó lại thu mua một số đặc sản địa phương của Tây Sa, như đồ đựng bằng vàng bạc và đá quý, rồi vận chuyển về Nam Sở đổi lấy bạc.”
Giang Thúc An vuốt cằm lún phún râu, hỏi: “Các ngươi chạy tới chạy lui một chuyến như vậy, chắc kiếm được không ít tiền nhỉ?”
“Quả thực kiếm được không ít, cũng chính vì vậy, chúng ta mới mỗi năm đều cất công chạy đến Tây Sa. Nhưng số tiền này cũng không dễ kiếm, mỗi lần đến Tây Sa, trên đường đi chúng ta đều tổn thất không ít người. Nếu xui xẻo gặp phải bọn cướp đường, đám người chúng ta e là phải c.h.ế.t quá nửa.” Hồng Vĩnh nói đến đây thì dừng lại, trên mặt lộ vẻ đau buồn, “Nhưng trước đây dù có nguy hiểm thế nào, cũng không thê t.h.ả.m bằng lần này. Lúc chúng ta xuất phát có năm mươi chín người, nay chỉ còn lại mười lăm người chúng ta. Hai đứa con trai của ta, còn có cả đệ đệ ruột của ta, đều đã c.h.ế.t trong tay người Tây Sa.”
Nói đến cuối cùng, hốc mắt ông ta đã đỏ hoe.
Mười bốn người còn lại bị khơi gợi chuyện đau lòng, cũng đều buồn bã rơi lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bọn họ là đồng hương, trong đó không thiếu bạn bè thân thích rủ nhau cùng ra ngoài xông pha. Vốn tưởng lần này đi xa có thể kiếm được món tiền lớn, nào ngờ lại rơi vào bước đường cùng như hiện tại.
Bọn họ tận mắt nhìn thấy người thân, bạn bè của mình bị sát hại mà bất lực. Không chỉ vậy, để sống sót, bọn họ còn phải vứt bỏ tôn nghiêm, hầu hạ những kẻ thù Tây Sa kia như súc vật.
Giang Thúc An hỏi: “Ngươi đã đi qua nhiều nơi ở Tây Sa chưa?”
Hồng Vĩnh trả lời rất cẩn thận: “Để cho an toàn, thương đội của chúng ta thường chỉ hoạt động ở vài quốc gia gần Nam Sở, những nơi quá xa, chúng ta cũng chưa từng đến.”
“Vậy các ngươi có biết nói tiếng Tây Sa không?”
Lần này Hồng Vĩnh trả lời rất chắc chắn: “Ta biết nói một chút, A Lương cũng biết, nó nói còn tốt hơn ta.”
“A Lương là?”
Một thiếu niên vóc dáng gầy gò mỏng manh ngẩng đầu lên: “Là ta.”
Giang Thúc An đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới một lượt: “Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Ta mười bốn tuổi rồi.”
Giang Thúc An gật đầu, sau đó nói với Lạc Đông Thụ: “Cởi trói cho bọn họ, cho bọn họ chút nước và lương thực.”
“Rõ!”
Mắt mười lăm người kia lập tức sáng rực lên. Đợi đến khi dây thừng trên người được cởi bỏ, bọn họ vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ ơn Giang Thúc An.
Rất nhanh đã có binh lính mang lương khô và nước đến, chia cho mười lăm người này.
Bọn họ ngồi bệt xuống đất, ăn ngấu nghiến.
Giang Thúc An ngồi xuống trước mặt Hồng Vĩnh.
Hồng Vĩnh thấy vậy, vội vàng định đứng lên hành lễ, nhưng bị Giang Thúc An đưa tay cản lại.
“Không cần đa lễ, ngươi cứ ăn đi, ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi.”
Hồng Vĩnh nhanh ch.óng ăn nốt nửa cái bánh bột ngô trong tay, lau miệng qua loa: “Ngài cứ hỏi, chỉ cần là chuyện ta biết, nhất định sẽ nói hết không giấu giếm.”
Giang Thúc An chỉ vào đám tù binh bị trói cách đó không xa, hỏi: “Ngươi có biết những người Tây Sa này đến từ quốc gia nào không?”
Hồng Vĩnh nhanh ch.óng đưa ra câu trả lời: “Bọn chúng đến từ một quốc gia tên là Ô Ngõa. Ô Ngõa trong tiếng Tây Sa có nghĩa là hoa mạn đà la đen.”
“Ô Ngõa cách đây xa không?”
“Khá xa, nếu cưỡi ngựa, ít nhất cũng phải đi mười mấy ngày.”
Giang Thúc An gặng hỏi: “Vậy sao bọn chúng lại xuất hiện ở đây?”
“Bọn chúng đi theo Hỏa La Vương đến đây.”
Nghe đến ba chữ Hỏa La Vương, Giang Thúc An nhíu mày: “Ý ngươi là, Hỏa La Vương đang ở gần đây?”
Hồng Vĩnh lắc đầu: “Không có.”
Giang Thúc An nghe có chút hồ đồ: “Ngươi nói từ đầu xem, rốt cuộc là chuyện gì?”