Lại còn muốn ta đích thân cầu xin cho chuyện tốt của Thẩm Phù.
Ngoài cửa luôn có ám vệ của Tiêu Tiếp canh giữ.
Nửa bước không rời.
Ta từng gào thét.
Từng đập phá.
Từng dùng hết sức lăn xuống khỏi giường.
Nhưng mỗi lần như vậy.
Đều có người xông vào.
Ấn ta trở lại giường.
Rồi ép uống thêm một bát t.h.u.ố.c.
Không ai có thể cứu ta.
Điều ta không biết là.
Vẫn luôn có một người tìm cách xông vào gặp ta.
Người của Thẩm Phù ngăn hắn rất nhiều lần.
Lần nào cũng nói:
“Thẩm đại tiểu thư bệnh nặng.”
“Không tiện gặp khách.”
Hắn không tin.
Ta mê man nằm trên giường.
Lúc tỉnh lúc mê.
Giống như ngọn đèn dầu sắp tắt.
Không biết đã qua bao lâu.
Khung cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng động rất khẽ.
Âm thanh ấy nhẹ như gió lướt qua lá khô.
Như tuyết rơi trên nền tuyết.
Nếu không phải cả đêm ta đều nhìn chằm chằm vào cửa sổ.
Có lẽ đã chẳng phát hiện ra.
Ta khó nhọc quay đầu nhìn sang.
Một bóng người từ ngoài cửa sổ lật vào.
“Ngươi là ai?”
Giọng nói của ta khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ.
Giống như hơi sức cuối cùng bị ép ra từ cổ họng.
Người đó bước nhanh tới trước giường.
Kéo tấm khăn che mặt xuống.
Ánh nến lay động.
Soi rõ gương mặt hắn.
Giữa hàng mày khóe mắt có vài phần giống Tiêu Tiếp.
Nhưng ôn hòa hơn nhiều.
Giống như một lưỡi đao đã bị năm tháng mài cùn.
Là Đại hoàng t.ử.
Tiêu Uyên.
“Là chàng…”
Ta có chút bất ngờ.
Hắn quỳ xuống trước giường.
Nhìn sắc mặt xám tro của ta.
Vành mắt lập tức đỏ lên.
Ánh trăng lọt qua cửa sổ.
Rơi trên hàng mi đang run rẩy của hắn.
Hắn há miệng.
Giọng nói run rẩy.
“Là ai?”
“Ai hạ độc nàng?”
Ta không nói gì.
Ta không thể nói.
Nếu nói ra.
Cả phủ Anh Quốc công sẽ bị liên lụy.
Phụ thân còn ở biên cương.
Huynh trưởng còn trong quân doanh.
Mẫu thân còn đang ngày đêm mong ta khỏe lại.
Ta không thể để họ c.h.ế.t cùng ta.
“Nàng không nói.”
“Ta cũng tra ra được.”
Trong giọng Tiêu Uyên đầy căm hận.
Từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.
“Là Tiêu Tiếp đúng không?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Là Thẩm Phù đúng không?”
Ta vẫn không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
“Uẩn Nhi.”
“Nàng nói cho ta biết.”
“Là ai làm.”
“Ta sẽ g.i.ế.c hắn thay nàng.”
Hắn nắm lấy tay ta.
Lòng bàn tay nóng bỏng.
Giống như muốn truyền toàn bộ hơi ấm còn lại cho ta.
Nhưng chút ấm áp ấy.
Không thể làm ấm những đầu ngón tay lạnh giá của ta.
Ta lắc đầu.
“Vô ích thôi.”
Ta khẽ nói.
Mỗi chữ đều như dùng hết chút sức lực cuối cùng.
“Ta trúng Tiêu Cốt Tán.”
“Không có t.h.u.ố.c giải.”
“Ta chỉ cầu…”
“Được c.h.ế.t nhẹ nhàng hơn một chút.”
Nước mắt Tiêu Uyên cuối cùng cũng rơi xuống.
Hắn quỳ ở đó.
Sống lưng vẫn thẳng tắp.
Nhưng nước mắt từng giọt từng giọt rơi lên mu bàn tay ta.
Nóng bỏng.
Như muốn thiêu cháy một lỗ thủng trên da thịt.
“Không.”
“Nàng không thể c.h.ế.t.”
Giọng hắn run rẩy.
Nhưng cố chấp như một đứa trẻ.
“Ta đi tìm thần y.”
“Thần y nhất định có cách…”
“Tiêu Uyên.”
Ta ngắt lời hắn.
“Ta không thể cử động.”
“Đến c.h.ế.t cũng không làm được.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
Từng chữ rõ ràng.
“Coi như ta cầu xin chàng.”
“Cho ta được giải thoát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn ngây người.
Cả người cứng đờ tại chỗ.
Biểu cảm trên mặt từ mờ mịt.
Đến không thể tin nổi.
Cuối cùng hóa thành tuyệt vọng gần như sụp đổ.
“Là ta không tốt.”
Đột nhiên hắn bật khóc.
Khóc như một đứa trẻ bất lực.
“Ta thích nàng nhiều năm như vậy nhưng vẫn không dám nói.”
“Ta tưởng nàng yêu Tiêu Tiếp.”
“Tưởng nàng gả cho hắn sẽ hạnh phúc.”
“Nếu ta nói sớm hơn một chút.”
“Nếu ta can đảm hơn một lần.”
“Nàng sẽ không…”
“Ta không trách chàng.”
Ta khẽ nói.
Khó khăn nở một nụ cười.
“Trước đây trong mắt ta chỉ có Tiêu Tiếp.”
“Dù chàng có nói.”
“Cũng vô ích thôi.”
Hắn liều mạng lắc đầu.
Nước mắt rơi như mưa.
Nhìn hắn khóc.
Lòng ta bỗng thấy bình yên lạ thường.
Trên đời này.
Vậy mà vẫn có một người khóc vì ta đến mức này.
“Nếu có kiếp sau…”
Ta dùng chút sức lực cuối cùng.
Nở nụ cười cuối cùng của đời mình.
“Không cần chàng tỏ bày tâm ý.”
“Ta sẽ chủ động đi tìm chàng.”
Tiếng khóc của hắn nghẹn lại.
“Cho nên…”
“Đừng làm chuyện vô ích nữa.”
“Ta cầu xin chàng…”
“Cho ta bớt đau đớn.”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Có người xông vào!”
“Mau lục soát!”
Tiêu Uyên đột ngột quay đầu.
Rồi lại nhìn về phía ta.
Trong mắt tràn ngập tuyệt vọng.
“Mau…”
Ta thúc giục hắn.
Giọng nói yếu ớt như một làn gió.
Đến chính ta cũng gần như không nghe thấy.
Tiêu Uyên run rẩy đưa tay lên.
Đặt trên cổ ta.
Bàn tay hắn run dữ dội.
Run đến mức gần như không còn sức lực.
Ta cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay hắn.
Cũng cảm nhận được sự run rẩy không thể kiềm chế ấy.
Ta không nhắm mắt.
Ta nhìn gương mặt hắn.
Khắc sâu giọt nước mắt vừa rơi trên mặt ta.
Cùng đôi mắt đỏ hoe tuyệt vọng ấy.
Vào tận linh hồn mình.
“Ra tay đi.”
Hắn nhắm mắt lại.
Nước mắt lăn dài từ khóe mắt.
Bàn tay đột nhiên siết mạnh.
Trong khoảnh khắc ấy.
Mọi đau đớn đều biến mất.
Giống như ngọn đèn bị gió thổi tắt.
Giống như trận tuyết đã rơi hết bông cuối cùng.
Ý thức của ta bắt đầu tan biến.
Cơ thể nhẹ bẫng như sắp bay lên.
Trước khi tia sáng cuối cùng biến mất.
Ta nhìn thấy hắn buông tay.
Chậm rãi đứng dậy.
Trong đôi mắt đỏ hoe ấy.
Mọi đau khổ.
Mọi tuyệt vọng.
Mọi dịu dàng.
Đều bị dập tắt trong khoảnh khắc.
Chỉ còn lại sự lạnh lẽo như tro tàn.
Ngay lúc cửa bị đạp tung.
Hắn rút đoản đao bên hông.
Xông lên nghênh chiến.
Máu tươi tung tóe.
Một người.
Hai người.
Ba người…
Từng ám vệ của Tiêu Tiếp lần lượt ngã xuống.
Hắn không biết võ công.
Hắn chỉ là không cần mạng nữa.
Mỗi nhát đao đều mang theo khí thế đồng quy vu tận.
Thẩm Phù nhận được tin chạy tới.
Vừa bước qua cửa.
Đã bị hắn một đao cắt ngang cổ.
Ngay cả một tiếng hét cũng không kịp phát ra.
Nàng ta trợn to mắt.
Chậm rãi ngã xuống.
Tiêu Uyên ném thanh đoản đao đi.
Bước trở lại bên giường.
Ôm t.h.i t.h.ể đã lạnh giá của ta vào lòng.
Toàn thân hắn đều là m.á.u.
Nóng bỏng.
Cùng nước mắt rơi xuống gương mặt ta.
Nhưng chút hơi ấm ấy.
Đã không thể đ.á.n.h thức ta nữa rồi.
“Uẩn Nhi…”
Đó là tiếng hắn gọi tên ta.
Là âm thanh cuối cùng ta nghe thấy trên thế gian này.