Hắn lấy từ trong tay áo ra một quyển thánh chỉ màu vàng sáng.
Mở ra.
“Khẩu dụ trước lúc lâm chung của Tiên đế.”
“Toàn bộ văn võ bá quan đều có thể làm chứng.”
“Nay có Hoàng hậu Thẩm thị cùng phế Thái t.ử Tiêu Tiếp.”
“Tội danh mưu hại Tiên đế, tội không thể tha.”
Giọng nói hắn trong trẻo mà lạnh lẽo.
“Ban rượu độc hay ban lụa trắng.”
“Tùy ý lựa chọn.”
Sắc mặt Hoàng hậu hoàn toàn mất hết huyết sắc.
Tiêu Tiếp quỳ ở một bên.
Từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên.
Cơ thể hắn vẫn đang run rẩy.
Không biết vì sợ hãi hay vì vết thương cũ.
Thái giám dâng lên rượu độc và lụa trắng.
Hoàng hậu mềm nhũn ngã xuống đất.
Đột nhiên bật khóc lớn.
Tiếng khóc thê lương vang vọng khắp đại điện trống trải.
Tiêu Uyên xoay người.
Nắm lấy tay ta.
Không hề ngoảnh đầu lại.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Uẩn Nhi.”
“Chúng ta đi thôi.”
Ta theo hắn bước ra khỏi Khôn Ninh cung.
Ánh mặt trời khiến mắt ta hơi cay.
Phía sau.
Tiếng khóc của Hoàng hậu dần dần xa đi.
Ta không quay đầu lại.
Kiếp này.
Mọi mối thù.
Cuối cùng cũng đã được báo.
…
Đại điển đăng cơ và đại điển phong hậu được tổ chức cùng một ngày.
Đó là ý của Tiêu Uyên.
Hắn nói.
Nếu giang sơn này là cùng nhau giành lấy.
Vậy thì cũng phải cùng nhau ngồi lên vị trí ấy.
Đến giờ lành.
Tiếng chuông trống vang vọng.
Ta mặc phượng bào.
Đầu đội cửu long tứ phượng quan.
Từng bước đi lên bậc đan bệ dài đằng đẵng.
Tiêu Uyên đứng ở nơi cao nhất chờ ta.
Hắn mặc long bào màu vàng sáng.
Càng khiến dung mạo thêm phần anh tuấn.
Nhưng trong đôi mắt ấy.
Lại tràn ngập tình ý gần như sắp trào ra ngoài.
“Uẩn Nhi.”
Hắn khẽ gọi.
Đưa tay về phía ta.
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
Hắn nắm rất c.h.ặ.t.
Giống như đang nắm giữ thứ quý giá nhất trên đời.
Bá quan quỳ lạy.
Tiếng hô vạn tuế vang dội khắp nơi.
Tiêu Uyên nắm tay ta.
Cùng nhau ngồi lên long ỷ.
Long ỷ rất rộng.
Nhưng hắn nhất quyết chen ngồi sát bên ta.
Khiến các lão thần bên dưới nhìn nhau đầy bất đắc dĩ.
Mà cũng không ai dám nói gì.
Sau khi nghi lễ kết thúc.
Tiêu Uyên cho toàn bộ người trong điện lui ra.
Trong đại điện chỉ còn lại hai người chúng ta.
Hắn xoay người lại.
Hai tay nâng gương mặt ta.
Chăm chú nhìn vào mắt ta.
“Uẩn Nhi.”
“Trẫm nói được làm được.”
Giọng nói rất nhẹ.
Nhưng vô cùng trịnh trọng.
“Từ nay về sau.”
“Trẫm và nàng cùng trị vì thiên hạ.”
“Hậu cung này chỉ có một mình nàng.”
“Trẫm vĩnh viễn không nạp phi.”
Nhìn sự chân thành trong mắt hắn.
Sống mũi ta bỗng cay cay.
Suýt nữa rơi nước mắt.
Kiếp trước ta bị lừa dối.
Bị lợi dụng.
Bị đầu độc đến c.h.ế.t.
Đến lúc c.h.ế.t cũng chưa từng nhận được một tấm chân tình.
Kiếp này.
Ông trời cuối cùng cũng không bạc đãi ta.
“Hoàng thượng nói những lời này.”
“Không sợ các đại thần nghe thấy sao?”
“Đến lúc đó lại quỳ đầy trước Ngự Thư Phòng can gián mất.”
Ta nhịn nước mắt.
Cười trêu hắn.
Tiêu Uyên khinh thường hừ một tiếng.
“Trẫm là thiên t.ử.”
“Trẫm quyết là được.”
Nhìn bộ dạng trẻ con ấy của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cuối cùng cũng bật cười.
Cười xong.
Ta cúi đầu.
Kéo tay hắn.
Nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
Tiêu Uyên ngẩn người.
“Sao vậy?”
“Bụng không thoải mái à?”
Hắn lập tức căng thẳng.
Sắc mặt cũng thay đổi.
“Trẫm gọi thái y tới ngay…”
“Không cần gọi thái y.”
Ta giữ tay hắn lại.
Ngẩng đầu nhìn hắn.
Hai má hơi nóng lên.
“Tiêu Uyên.”
“Chàng sắp được làm phụ hoàng rồi.”
Bàn tay Tiêu Uyên cứng đờ trên bụng ta.
Trong khoảnh khắc ấy.
Cả người hắn như bị điểm huyệt.
Mắt mở to.
Miệng hơi hé.
Một câu cũng không nói nên lời.
Qua rất lâu.
Hắn mới tìm lại được giọng nói của mình.
Run rẩy hỏi:
“Nàng… nàng nói gì?”
“Ta nói.”
“Ta có t.h.a.i rồi.”
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy của hắn.
Ta không nhịn được bật cười.
“Hôm qua thái y tới bắt mạch bình an đã chẩn ra.”
“Vốn định nói với chàng sau.”
“Nhưng hôm nay chàng làm ta vui như vậy.”
“Ta không nhịn được nữa.”
Vành mắt Tiêu Uyên lập tức đỏ lên.
Hắn bật dậy.
Lại sợ động tác quá mạnh làm tổn thương ta.
Vội vàng ngồi xổm xuống.
Hai tay cẩn thận nâng bụng ta.
Như đang nâng một báu vật dễ vỡ.
“Uẩn Nhi…”
“Uẩn Nhi…”
Giọng hắn nghẹn lại.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Trẫm…”
“Trẫm sắp được làm phụ hoàng rồi sao?”
“Trẫm sắp được làm phụ hoàng rồi!”
Hắn đột nhiên bế bổng ta lên.
Xoay liền mấy vòng tại chỗ.
Rồi lại hoảng hốt đặt ta xuống.
Liên tục hỏi:
“Có ch.óng mặt không?”
“Có khó chịu chỗ nào không?”
“Ta vui quá.”
“Quên mất nàng đang mang thai…”
Nhìn bộ dạng luống cuống tay chân ấy của hắn.
Nước mắt ta cũng theo đó mà rơi xuống.
Kiếp này.
Cuối cùng ta cũng đợi được rồi.
Đợi được một người thật lòng đối xử tốt với ta.
Đợi được một mái nhà trọn vẹn thuộc về mình.
Tiêu Uyên ôm ta vào lòng.
Cằm tựa lên đỉnh đầu ta.
Giọng nói trầm thấp.
Nhưng không giấu nổi niềm vui.
“Uẩn Nhi.”
“Cảm ơn nàng.”
Ta nhắm mắt lại.
Tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Lắng nghe tiếng tim mạnh mẽ hữu lực.
Ngoài cửa sổ.
Ánh mặt trời vừa đẹp.
Ngoại truyện: Kiếp trước
Ta đã không còn nhớ rõ đây là ngày thứ bao nhiêu nằm trên giường bệnh nữa.
Từ đầu đến chân.
Không lúc nào không đau đớn.
Loại đau đớn như thấm ra từ từng khe xương ấy.
Ăn mòn tận xương tủy.
Giống như có vô số con kiến đang gặm nhấm trong cốt tủy.
Nhiều lúc ta nghĩ.
Nếu bây giờ có thể c.h.ế.t đi.
Có lẽ cũng là một sự giải thoát.
Nhưng cố tình lại không c.h.ế.t được.
Tiêu Tiếp và Thẩm Phù cố giữ mạng ta.
Ngày nào cũng ép ta uống canh sâm và t.h.u.ố.c.
Không cho ta c.h.ế.t.
Cũng không cho ta sống yên ổn.
Bọn họ nói.
Đợi phụ thân và huynh trưởng từ biên cương trở về kinh.
Trước mặt họ, để ta mở miệng cầu xin cho Thẩm Phù được ghi tên vào gia phả, ghi dưới danh nghĩa mẫu thân ta.