Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 78: Quy tắc đè nén



Cơn đau từ việc luyện hóa tia quy tắc Đại Thừa vừa dứt, Nguyệt Linh còn chưa kịp hồi phục nhịp thở thì một luồng áp lực khác lại ập tới. Không phải từ hư không, mà từ chính nội tại cơ thể nàng. Tia quy tắc vừa bị nghiền nát như một mầm mống, bắt đầu len lỏi vào từng tế bào xương tủy, khiến cơ thể nàng tỏa ra một luồng ánh sáng tím nhạt đầy uy nghiêm. Những tia quy tắc này như hàng ngàn mũi kim cực nhỏ, không ngừng đâm chọc, vặn xoắn vào các khớp xương, ép chúng phải tái cấu trúc lại dưới áp lực của một loại sức mạnh vượt tầm bậc cảnh giới.

​Trần Lạc Vũ nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của Nguyệt Linh, ánh mắt hắn sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào. Hắn nhận ra, Nguyệt Linh không chỉ đang trùng tu lại Kim Đan, mà nàng đang mượn cơ hội này để ép nhục thân phải thích nghi với quy tắc của cấp bậc cao hơn. Hắn không hề lơi lỏng, thần thức tỏa ra bao bọc lấy phạm vi mười trượng, ngăn chặn mọi dư chấn kinh khủng nhất của tia quy tắc đang bộc phát trong xương cốt nàng.

​"Nhục thân hóa thánh không phải là mục đích cuối cùng," Lạc Vũ bước tới, đặt một tay lên vai nàng, truyền vào đó một luồng linh lực ôn hòa để trấn áp sự bùng nổ của quy tắc trong xương cốt. "Mục tiêu của muội là khiến cái xác phàm này trở thành một vật chứa hoàn mỹ. Khi muội đạt đến Kim Đan sơ kỳ với nền tảng này, nhục thân của muội sẽ tự vận hành linh lực một cách tuần hoàn, không còn tiêu hao dư thừa mà ngược lại, mỗi tế bào đều trở thành một nguồn chứa linh lực dồi dào, giúp muội luôn ở trạng thái chiến đấu đỉnh cao."

​Nguyệt Linh cảm nhận được luồng linh lực từ tay Lạc Vũ, nó giống như một dòng sông băng, giúp xoa dịu cái nóng như thiêu đốt trong kinh mạch. Nàng nghiến răng, gật đầu:

​"Huynh, muội cảm thấy như xương cốt mình đang được thay thế. Mỗi một tấc xương đều như đang kêu gào đòi hỏi nhiều năng lượng hơn."

​Lạc Vũ mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ hài lòng:

​"Tốt. Cái sự 'đòi hỏi' đó chính là thiên tính của một võ giả. Muội đang tiến hóa."

​Hắn vung tay, toàn bộ sân sau Trần phủ đột nhiên thay đổi. Những phiến đá lát sân bỗng nhiên bay lên, tự sắp xếp thành một vòng tròn bát quái, tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo. Đây là trận pháp "Tụ Tinh Trận" - một loại trận pháp cổ xưa có khả năng cô đọng ánh sáng của các vì tinh tú trong hư không thành linh dịch. Không gian trong vòng tròn bát quái lập tức bị cô lập, áp suất tăng vọt gấp hàng trăm lần, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề như thủy ngân.

​"Bốn tháng này, muội không được phép ra khỏi vòng tròn này," Lạc Vũ ra lệnh. "Mỗi đêm, trận pháp sẽ hội tụ ánh sao vào đây. Muội phải dùng nó để tẩy rửa cốt tủy. Nếu muội có thể chịu được sự bào mòn của tinh túy, muội sẽ sớm củng cố vững chắc nền tảng Kim Đan sơ kỳ."

​Nguyệt Linh bước vào tâm trận pháp. Ngay lập tức, những sợi ánh sáng bạc từ trên cao đổ xuống, không phải là linh khí tinh khiết, mà là sức nặng của tinh tú. Mỗi sợi ánh sáng đè lên vai nàng nặng tựa nghìn cân, khiến mặt đất dưới chân nàng lún sâu xuống một thước. Làn da của nàng bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, nhưng từ trong đó, không phải máu chảy ra, mà là những tia hỏa quang mờ nhạt do sự ma sát giữa nhục thân và tinh túy tạo thành.

​Nàng nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp. Lần này, tốc độ hấp thụ đã nhanh hơn trước rất nhiều. Những tia tinh túy sau khi đi vào cơ thể không còn bị vùng năng lượng trong đan điền nghiền nát một cách thô bạo nữa, mà được nó "chấp nhận" như một phần của bản thân. Mỗi sợi tinh túy đi qua đều gột rửa những tạp chất cuối cùng trong tủy sống, biến dòng máu của nàng trở nên đặc sánh và mang theo khí tức của kim loại.

​Trần Lạc Vũ đứng cách đó mười bước, tay nắm chặt thanh trường kiếm bên hông. Hắn không chỉ canh chừng Nguyệt Linh, mà còn canh chừng cái bầu trời đầy áp lực ngoài kia. Các đại tông chủ bên ngoài vẫn chưa rời đi, họ vẫn đang rình rập, chờ đợi một sơ hở trong quá trình tu luyện của nàng. Luồng uy áp từ sân sau Trần phủ khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, những gợn sóng quy tắc lan tỏa khiến mặt đất không ngừng run rẩy.

​Đột nhiên, từ phía xa, một tiếng gầm thét xé rách không gian truyền tới. Một đạo cự thú từ tầng không gian thứ hai lao xuống, hướng thẳng về phía Trần phủ. Đó không phải là một tu sĩ, mà là một con Thượng Cổ Man Thú bị thu hút bởi luồng tinh túy từ trận pháp của Lạc Vũ. Thân hình nó to lớn như một ngọn núi, vảy trên thân dày cứng, mỗi bước chân đáp xuống đất đều tạo ra những vết nứt dài hàng chục trượng.

​"Linh nhi, đừng phân tâm," Lạc Vũ nói, thanh kiếm của hắn vẫn chưa tuốt vỏ, nhưng sát khí đã bao trùm cả tòa phủ đệ.

​Nguyệt Linh không mở mắt, nàng vẫn duy trì nhịp thở đều đặn. Nàng biết huynh sẽ xử lý. Đối với nàng, con thú kia chỉ là một cái bóng trong tâm trí, không đáng để nàng bận tâm khi đang trong giai đoạn then chốt của việc kết nối cốt tủy. Nàng đang bận rộn với việc dẫn dắt những sợi tinh túy vào từng khớp xương bàn tay, nơi tập trung nhiều điểm kinh mạch quan trọng nhất.

​Trần Lạc Vũ nhếch mép, hắn chỉ vung tay lên một cái. Một đạo kiếm khí vô hình từ trong bao kiếm bay ra, cắt ngang không trung như một tia chớp. Con Man Thú khổng lồ đang lao xuống bỗng dưng khựng lại, rồi từ từ bị xẻ làm đôi ngay giữa không trung, máu tươi bắn ra như mưa, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị trận pháp của Lạc Vũ hóa giải thành hư vô. Luồng kiếm khí dư thừa từ đòn tấn công của Lạc Vũ thậm chí còn khiến mây mù trên bầu trời Đông Vực bị xẻ đôi, để lộ ra những vì tinh tú đang tỏa sáng rực rỡ.

​Cả quá trình diễn ra không quá một hơi thở. Nguyệt Linh vẫn bình thản. Nàng đang cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa chính mình và cái "Điểm" trong đan điền. Nó không còn chỉ là một vùng năng lượng, nó đang dần hình thành nên một hình hài. Một hình hài sơ khởi của viên Kim Đan, nhưng nó không phải là màu vàng thông thường, mà là một màu tím thẫm của sự hủy diệt và tái sinh. Mỗi lần hơi thở của nàng phả ra, không gian quanh đan điền lại khẽ co thắt, như một trái tim đang đập nhịp đập mới của một bậc tu giả.

​"Kim Đan sơ kỳ... phải thật chắc chắn," Nguyệt Linh tự nhủ.

​Trong cơ thể nàng, xương tủy đang dần biến đổi màu sắc, từ màu trắng ngà sang màu ánh kim, mỗi một khớp xương đều ẩn chứa một nguồn kình lực khủng khiếp. Nàng không cần linh lực, nàng chỉ cần một cái nhấc tay, một cái vung chân, cũng đủ để phá vỡ bất cứ rào cản vật lý nào. Xương sườn nàng như được rèn lại bằng thép, mỗi lần hô hấp, tiếng xương cốt cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh rít lên đầy uy lực.

​Trần Lạc Vũ thấy cảnh này, ánh mắt hắn lần đầu tiên hiện lên sự kinh ngạc chân thành. Hắn chưa bao giờ nghĩ một người không có linh lực lại có thể trùng tu đến bước này nhanh đến vậy. Nếu quá trình này tiếp tục, Nguyệt Linh sẽ sớm vượt qua tất cả những gì hắn từng dự tính. Hắn thu lại kiếm khí, hơi thở trở nên tĩnh lặng, nhìn muội muội mình như nhìn thấy một tương lai mà chính hắn cũng chưa từng chạm tới.

​Nàng vẫn ngồi đó, dưới sự bao phủ của ánh sáng tinh tú, từng sợi cốt tủy trong cơ thể nàng đang vang lên tiếng rên rỉ của sự biến đổi. Mỗi một giây trôi qua, nàng lại càng mạnh mẽ hơn, như một lưỡi kiếm đang được tôi luyện trong chính ngọn lửa của quy tắc. Từng tế bào trong người nàng giờ đây dường như cũng đang hô hấp theo nhịp điệu của tinh tú, hấp thụ năng lượng vũ trụ để hoàn thiện chính mình. Nguyệt Linh dần cảm nhận được sự hiện diện của quy tắc bao trùm quanh mình, nàng không còn cảm thấy bị đè nén, mà bắt đầu nhìn thấy những sợi chỉ vàng của quy tắc đang kết nối mọi vạn vật trong không gian này, chờ đợi nàng chạm tay vào và điều khiển chúng.