Sau trận chiến với phân thân của Bạch Y sứ giả, Trần phủ trở nên yên tĩnh lạ thường. Tuy nhiên, sự yên tĩnh ấy không mang theo vẻ thư thái, mà chứa đựng một áp lực vô hình khi Nguyệt Linh bắt đầu giai đoạn quan trọng nhất: tái tạo lại nền tảng tu vi.
Cánh cửa mật thất bằng đá cổ xưa đóng chặt, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài với không gian tu luyện bên trong. Nguyệt Linh ngồi xếp bằng ở tâm điểm của một trận pháp hội tụ linh khí quy mô cực lớn mà Trần Lạc Vũ đã dày công thiết lập.
Trần Lạc Vũ đứng trước cửa mật thất, tay cầm một bình ngọc chứa thứ dịch lỏng màu vàng kim nhạt - đó là "Tủy Dịch Chi Tinh", thứ dược liệu quý giá nhất mà hắn vừa tốn công điều chế để hỗ trợ nàng trong giai đoạn này. Hắn nhìn vào trong, thấy Nguyệt Linh đang ngồi bất động giữa luồng áp lực thiên địa, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại vì đau đớn.
"Muội đã đạt tới đỉnh cao của nhục thân, nhưng muốn tiến xa hơn trên con đường này, muội buộc phải mở lại con đường dẫn linh khí vào đan điền," Lạc Vũ trầm giọng, giọng nói xuyên qua lớp đá dày truyền vào tâm trí nàng. "Nhưng nhớ kỹ, không được dùng cách cũ. Kim Đan cũ đã vỡ, giờ thứ muội cần là tạo ra một 'Đan Điền Chi Tâm' dựa trên vùng Vực khí mà muội vừa cô đọng. Hãy coi đan điền là một cái khuôn, và linh khí muội nạp vào chính là thứ thép để đổ khuôn."
Nguyệt Linh gật đầu, ánh mắt kiên định dù khuôn mặt nàng lúc này đã tái nhợt vì sự tiêu hao tinh thần lực từ trận chiến hôm qua. Nàng hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển công pháp nghịch chuyển mà Thất ca đã truyền thụ.
Bình thường, tu sĩ dẫn linh khí vào người để làm đầy đan điền một cách tự nhiên. Nhưng Nguyệt Linh thì khác, nàng đang dùng chính luồng Vực khí đã cô đọng từ áp lực để "thao túng" linh khí trời đất, ép chúng phải đi qua một tiến trình lọc rửa cực kỳ khắt khe. Ngay khi những luồng linh khí đầu tiên từ bên ngoài tràn vào kinh mạch, chúng lập tức bị vùng Vực khí trong đan điền nghiền nát, lọc bỏ tạp chất rồi mới cho phép một phần tinh túy nhất lắng đọng lại.
"Quá chậm," Nguyệt Linh khẽ nhíu mày, cảm giác bất lực dâng lên. Mỗi giờ trôi qua, nàng chỉ có thể hấp thụ một lượng linh khí ít ỏi, chỉ đủ để lấp đầy một sợi kinh mạch nhỏ. Với tốc độ này, để đạt lại đỉnh cao Kim Đan, có lẽ phải mất cả chục năm trời đằng đẵng.
Nhưng chính sự "chậm" này lại mang đến một kết quả kinh người. Những sợi linh khí đi qua vùng Vực khí đều trở nên tinh khiết đến mức gần như vô hình, và quan trọng hơn, chúng mang theo thuộc tính "cứng cáp" của nhục thân. Mỗi sợi linh khí sau khi được tôi luyện đều nặng như một khối chì, khiến kinh mạch nàng căng phồng lên đau đớn, nhưng đồng thời cũng khiến chúng trở nên kiên cố hơn bất kỳ tu sĩ đồng cấp nào.
Lạc Vũ đứng bên cạnh quan sát, ánh mắt hắn hơi dao động. Hắn nhận ra, cách Nguyệt Linh tu luyện không phải là làm đầy đan điền, mà là đang "đúc" đan điền thành một khối thần thiết.
"Đừng nóng vội," Lạc Vũ lên tiếng, âm thanh như dòng nước chảy vào tâm trí nàng. "Tu vi là nền tảng, nhưng sức mạnh là cốt lõi. Muội đang đúc lại Kim Đan bằng chính nỗi đau và sự chịu đựng của mình. Mỗi sợi linh khí này nặng gấp trăm lần linh khí của tu sĩ thông thường. Khi muội đạt đến đỉnh cao Kim Đan với nền tảng này, một mình muội có thể áp chế mười kẻ cùng cảnh giới, thậm chí là vượt cấp mà giết địch."
Nguyệt Linh cắn chặt răng, mồ hôi không còn rơi xuống đất mà bay hơi ngay lập tức vì nhiệt độ cơ thể tăng cao. Nàng cảm thấy vùng đan điền mình như một cái lò luyện đan, nơi các luồng linh khí đang xoay chuyển theo một vòng tròn vô tận. Dù tiến độ cực kỳ chậm chạp, nhưng mỗi hạt linh lực tích lũy được đều khiến nàng cảm thấy nhục thân mình được gia cố thêm một lớp bảo hộ.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Một tuần, hai tuần... Bên ngoài, các đại tông môn vẫn quỳ đó, không dám rời bước. Họ cảm nhận được một luồng dao động linh khí kỳ lạ từ Trần phủ. Nó không bùng nổ, không náo nhiệt, mà giống như một hơi thở đều đặn và trầm mặc của đại địa.
"Đạo hữu," Vân Thiên Tôn giả nhìn về phía cửa mật thất, giọng run rẩy. "Cô nương ấy đang... đang trùng tu sao? Nhưng khí tức linh lực này tại sao lại mang theo sát khí của nhục thân? Lẽ nào nàng ấy muốn đi một con đường hoàn toàn khác biệt?" Không ai trả lời ông. Mọi sự tập trung đều đổ dồn vào bóng hình thiếu nữ đang ngồi trong mật thất.
Nguyệt Linh không quan tâm đến thế giới bên ngoài. Nàng đang tập trung vào sợi linh lực thứ một nghìn lẻ tám. Sợi linh lực này khi đi vào đan điền đã hòa nhập hoàn hảo với Vực khí, tạo thành một điểm sáng lấp lánh như ngôi sao nhỏ. Một tia sáng yếu ớt, nhưng mang theo uy thế của một quả núi, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể nàng. Dù mới chỉ là khởi đầu của quá trình trùng tu, nhưng nàng đã cảm nhận được một sự khác biệt hoàn toàn so với ngày trước.
Trần Lạc Vũ nhìn cảnh tượng đó, hắn biết, sự kiên nhẫn của muội muội mình cuối cùng cũng đã bắt đầu đơm hoa kết trái. Con đường này tuy chậm, nhưng nó là con đường duy nhất dẫn đến sự bất bại.
Nguyệt Linh nhắm nghiền đôi mắt, nàng tiếp tục dẫn dắt linh khí. Sự đau đớn vẫn hiện hữu, sự mệt mỏi vẫn bủa vây, nhưng nàng không còn cảm thấy khổ sở nữa. Nàng đang tận hưởng quá trình "đúc" lại bản thân mình. Mỗi giây phút trôi qua, nàng lại thấy mình gần hơn với đỉnh cao, không phải là đỉnh cao của tu vi đơn thuần, mà là đỉnh cao của sự hoàn hảo mà nàng đang tự tay tạo ra. Từng đợt linh khí lại tiếp tục tràn vào, nhưng lần này chúng không còn là dòng chảy hỗn loạn mà được dẫn dắt bởi ý chí sắc bén của nàng. Mỗi sợi linh khí đều đi qua quá trình nén ép, qua quá trình sàng lọc, qua quá trình tôi luyện khắc nghiệt nhất. Nàng đang biến đan điền của mình thành một lò đan vĩnh cửu.
Đêm dần trôi qua, ánh trăng bạc chiếu rọi xuống Trần phủ, phản chiếu trên mặt đá sân sau. Nguyệt Linh vẫn bất động, nàng giống như một pho tượng đang thiền định, mỗi hơi thở ra vào đều mang theo tiếng vang của hư không. Sự tĩnh lặng này không chỉ là sự im lặng đơn thuần, mà là sự tĩnh lặng của một tâm trí đã đạt đến ngưỡng cửa của sự giác ngộ về Kiếm Đạo. Trần Lạc Vũ đứng đó, hắn đã đứng đó suốt hai tuần, canh giữ từng hơi thở của nàng. Hắn biết, giai đoạn "đúc" lại đan điền này là giai đoạn hiểm nghèo nhất. Chỉ cần một tia sơ sẩy, một sợi linh khí không tinh khiết, toàn bộ công sức sẽ đổ sông đổ biển. Nhưng muội muội hắn đã làm rất tốt, thậm chí vượt xa sự mong đợi của hắn.
"Linh nhi, muội đã gần tới ngưỡng cửa của tầng thứ nhất rồi," hắn thì thầm, nhưng Nguyệt Linh không đáp lại. Nàng đang ở trong trạng thái xuất thần, một trạng thái mà nàng không còn nhận thức được thời gian, không gian hay sự hiện diện của bất kỳ ai. Đột nhiên, từ trong đan điền của Nguyệt Linh, một luồng ánh sáng tím bùng lên, nó không chói lóa mà mang theo sự trầm mặc và cổ xưa. Đó là dấu hiệu của việc "Điểm" tím đã bắt đầu lan rộng, kết nối với những sợi kinh mạch đầu tiên. Sự đau đớn bỗng tăng lên gấp bội. Nàng cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim đâm vào kinh mạch, nhưng nàng vẫn không hề buông lơi. Nàng hiểu, đây là lúc thử thách sự kiên nhẫn của bản thân. Mỗi sợi kinh mạch được đắp nặn lại, mỗi sợi linh lực được kết nối, là một phần của sự sống đang dần trở lại với nàng.
Bên ngoài, các đại tông chủ cảm nhận được luồng khí thế đó, họ kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Họ chưa bao giờ thấy một tu sĩ nào trùng tu lại mà lại mang theo uy thế như một vị thần. Họ không hiểu, nhưng họ kính sợ. Nguyệt Linh không màng đến những điều đó. Nàng chỉ biết, mình đang tiến về phía trước, một bước, hai bước, mỗi bước đều là một thử thách khó khăn. Và nàng sẽ vượt qua, vì nàng là Nguyệt Linh. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây trôi qua, Nguyệt Linh đều cảm thấy sự thay đổi. Một sự thay đổi từ sâu bên trong, từ cốt tủy, từ linh hồn. Nàng không còn là nàng của quá khứ, nàng là một Nguyệt Linh mới, một Nguyệt Linh mạnh mẽ, kiên cường và đầy quyết tâm.
Cuối cùng, sau bao nhiêu nỗ lực, sau bao nhiêu nỗi đau, sợi linh lực thứ mười nghìn đã được kết nối hoàn hảo. Một nguồn năng lượng dồi dào, tinh khiết và đầy uy lực bắt đầu tuôn trào trong cơ thể nàng. Đó không phải là một sức mạnh bộc phát, mà là một sức mạnh âm thầm, sâu sắc và đầy tiềm năng. Nàng mở bừng mắt, đôi mắt nàng lúc này trong vắt như gương. Nàng đã đạt đến ngưỡng cửa của Kim Đan tầng thứ nhất trong quá trình trùng tu. Một khởi đầu nhỏ bé, nhưng đối với nàng, đó là một bước tiến vĩ đại nhất. Trần Lạc Vũ nhìn nàng, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng rạng rỡ. Hắn biết, muội muội hắn đã bắt đầu hành trình của mình.
Nguyệt Linh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sức mạnh đang cuộn trào trong cơ thể. Nàng đã sẵn sàng, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, sẵn sàng cho những trận chiến khốc liệt hơn, và sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình. Trần Lạc Vũ khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: "Linh nhi, muội làm tốt lắm. Nhưng nhớ kỹ, đây mới chỉ là bắt đầu. Con đường này không có điểm dừng, và muội phải luôn tiến về phía trước." Nguyệt Linh gật đầu, nàng biết mình đã sẵn sàng cho tất cả. Nàng quay lưng bước đi, mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự tự tin và quyết tâm mãnh liệt.
Sáng hôm sau, khi ánh dương vừa mới chạm đỉnh núi, không gian trước cổng Trần phủ đột nhiên vặn vẹo. Một đạo nhân ảnh bước ra từ hư không. Kẻ này không mang theo sát khí quá mạnh, nhưng mỗi bước chân của hắn đi xuống mặt đất đều khiến không gian xung quanh rung chuyển. Đó là phân thân của Bạch Y sứ giả, một thực thể mang sức mạnh Đại Thừa trung kỳ, đủ để xóa sổ toàn bộ Đông Vực trong một cái búng tay. Hắn nhìn Nguyệt Linh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Nàng không đáp. Nàng từ từ rút thanh kiếm gỗ tím bạc ra khỏi bao. Thanh kiếm không có linh khí, không có ánh sáng rực rỡ, nó chỉ là một khúc gỗ cũ kỹ đã theo nàng qua bao năm tháng. Nguyệt Linh đứng thẳng người, dù nhục thân còn mệt mỏi nhưng linh hồn nàng lại vô cùng tỉnh táo. Nàng biết mình phải chiến đấu, phải khẳng định bản thân mình. Và nàng, Trần Nguyệt Linh, sẽ không bao giờ thất bại. Nàng đã sẵn sàng cho trận chiến sắp tới, trận chiến sẽ quyết định vận mệnh của cả Thiên Huyền Giới.
Vị sứ giả Đại Thừa không hề nương tay. Hắn vung tay lên, một đạo chỉ ảnh mang theo sức mạnh của quy tắc không gian lao thẳng về phía Nguyệt Linh. Đạo chỉ ảnh này không nhanh, nhưng nó mang theo áp lực khiến không gian trên đường đi của nó bị nghiền nát thành những mảnh vụn đen kịt.
Nguyệt Linh không né tránh. Nàng cảm nhận được sự chuyển động của không gian thông qua Kiếm Tâm. Nàng bước một bước nhỏ, thân hình thiếu nữ khẽ xoay, thanh kiếm gỗ tím bạc nhẹ nhàng va chạm vào đạo chỉ ảnh. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có tiếng "xèo xèo" của sự va chạm giữa hai nguồn sức mạnh khác biệt. Một nửa sức mạnh của đạo chỉ ảnh bị sự tĩnh lặng của Kiếm Tâm hóa giải, nửa còn lại truyền thẳng vào nhục thân của nàng.
Cơn đau dữ dội ập đến như muốn xé toạc các kinh mạch. Nguyệt Linh cảm thấy máu trong người sôi lên. Nàng nghiến chặt răng, luân chuyển khí huyết, ép luồng sức mạnh kia dồn vào đan điền, nơi mà vùng năng lượng mới được cô đọng đang chờ sẵn.
"Một chiêu," nàng nói, dù máu đã rỉ ra từ khóe môi.
Vị sứ giả Đại Thừa hơi sững người. Hắn không ngờ một kẻ không có linh lực lại có thể dùng nhục thân để hóa giải một phần sức mạnh của một Đại Thừa phân thân. Hắn hừ lạnh, tay phải kết ấn, một luồng áp lực vô hình bao phủ lấy toàn bộ khu vực Trần phủ. Áp lực này nặng gấp vạn lần trọng lực mà bộ giáp đá đen hôm qua tạo ra. Đây là áp lực của quy tắc không gian.
Cơ thể Nguyệt Linh chao đảo. Bộ võ phục tím sẫm của nàng bắt đầu rách nát từng mảng nhỏ, những vết máu bắt đầu thấm ra trên vai, trên tay. Nhưng thanh kiếm gỗ trong tay nàng vẫn giữ vững, mũi kiếm hướng thẳng về phía trước.
Nàng đang dùng "Kiếm Tâm" để chống đỡ. Đối với nàng, áp lực này không phải là một lực lượng vật lý, mà là một sự thách thức đối với tâm trí. Nếu tâm nàng dao động, nàng sẽ gục ngã. Nếu nàng sợ hãi, kiếm của nàng sẽ gãy.
"Hai chiêu," nàng lại lên tiếng, lần này giọng nói đã run rẩy vì nhục thân đang đứng trước ngưỡng cửa quá tải.
Trần Lạc Vũ đứng trên thềm đá, ánh mắt hắn không rời khỏi từng cử động của nàng. Hắn thấy những tia chớp tím bạc đang bắt đầu phát ra từ chính những vết thương trên người Nguyệt Linh. Đó là biểu hiện của việc nhục thân nàng đang bắt đầu thích nghi và hấp thụ sự áp chế từ phân thân Đại Thừa.
Vị sứ giả Đại Thừa bắt đầu nghiêm túc hơn. Hắn biết nếu để nàng đỡ được chiêu thứ ba, hắn sẽ mất hết uy nghiêm. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng được hình thành từ chính quy tắc không gian xuất hiện. Thanh kiếm này không mang theo linh lực, nhưng nó mang theo sự sắc bén của một kẻ nắm giữ quy tắc.
Hắn chém xuống. Đường kiếm này xé nát hư không, mục tiêu là yết hầu của Nguyệt Linh.
Nguyệt Linh cảm nhận được cái chết đang đến gần. Nàng nhắm mắt lại. Trong tâm trí, thanh kiếm gỗ tím bạc không còn là một vật thể nữa, nó đã trở thành một phần của không gian này. Nàng không vung kiếm để đỡ, nàng vung kiếm để "cắt đứt" sự kết nối của đường kiếm kia với không gian.
"Keng!"
Thanh kiếm gỗ va chạm vào thanh kiếm ánh sáng. Một sự rung động khủng khiếp lan tỏa ra khắp toàn bộ Đông Vực, khiến những ngọn núi xung quanh đồng loạt sụp đổ. Nguyệt Linh ngã quỵ xuống đất, bộ võ phục hoàn toàn tan nát, khắp người là những vết cắt đẫm máu. Nhưng thanh kiếm ánh sáng của vị sứ giả đã biến mất.
Phân thân của vị sứ giả đứng đó, nhìn Nguyệt Linh với sự kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vết nứt vừa xuất hiện do sự va chạm với thanh kiếm gỗ.
"Ngươi... đã đạt tới cảnh giới 'Chặt đứt quy tắc'?" vị sứ giả gằn giọng, giọng điệu không còn chút vẻ khinh miệt nào.
Nguyệt Linh không trả lời. Nàng chống kiếm đứng dậy, dù hơi thở đã rất yếu. Nàng không cần thắng, nàng chỉ cần đỡ được ba chiêu.
Vị sứ giả nhìn nàng một hồi lâu, sau đó vung tay, phân thân dần tan biến vào hư không. Chỉ còn lại câu nói vọng lại: "Trần Lạc Vũ, ngươi đã thắng. Bốn tháng tới, không ai dám quấy rầy nơi này."
Ngay khi phân thân sứ giả biến mất, Nguyệt Linh không gục ngã hoàn toàn. Nàng cắm thanh kiếm gỗ xuống đất, ép bản thân đứng vững. Vùng năng lượng trong đan điền nàng bỗng nhiên chấn động dữ dội. Những vết cắt trên da thịt nàng không ngừng bốc khói, những dòng máu đỏ sẫm chảy dọc theo cánh tay rồi bị chính sức hút từ đan điền lôi ngược vào trong, tái cấu trúc lại cơ bắp.
Trần Lạc Vũ bước tới, hắn đưa một tay lên, một đạo chỉ ấn đánh vào huyệt vị sau lưng nàng. Nàng không lùi lại, mà dùng hơi thở đẩy mạnh luồng khí huyết vừa hấp thụ được từ cú va chạm với thanh kiếm ánh sáng chạy khắp toàn thân.
"Đừng dừng lại ở đây," Trần Lạc Vũ thấp giọng, "Vị sứ giả kia vừa rồi đã vô tình truyền vào muội một tia quy tắc Đại Thừa thông qua thanh kiếm đó. Hãy dùng cái 'Điểm' trong đan điền mà nghiền nát nó, biến nó thành chất dinh dưỡng cho nhục thân của muội."
Nguyệt Linh nhắm mắt, nàng bắt đầu cuộc chiến mới bên trong cơ thể mình. Tia quy tắc Đại Thừa kia giống như một con dao sắc nhọn, đang chọc thủng các lớp cơ bắp của nàng. Mỗi lần nó di chuyển, nỗi đau lại trỗi dậy như bị lột da.
Nàng không hề kêu lên. Nàng điều khiển nguồn năng lượng trong đan điền, vây khốn sợi quy tắc ấy. Sợi quy tắc chống cự điên cuồng, nó khiến toàn bộ kinh mạch của nàng rực cháy lên một màu đỏ quạch.
Nàng cắn chặt lưỡi, vị máu tươi tràn ngập khoang miệng. Sự đau đớn này không phải là bài tập, mà là sự sinh tồn. Nếu không khuất phục được tia quy tắc này, nàng sẽ bị nó phá hủy hoàn toàn từ bên trong.
Trần Lạc Vũ chăm chú theo dõi. Hắn biết rằng, chỉ cần nàng vượt qua được bước này, nàng sẽ chính thức chạm tay vào ngưỡng cửa của sức mạnh thật sự. Không phải linh lực, cũng không phải quy tắc của kẻ khác, mà là quy tắc của chính mình.
Sợi quy tắc Đại Thừa bị vùng năng lượng trong đan điền của nàng từ từ bẻ gãy. Những mảnh vụn của quy tắc này tan ra, thấm vào từng tế bào xương tủy. Nguyệt Linh cảm thấy xương mình như được bọc bằng một lớp thép mỏng, lạnh lẽo nhưng vô cùng sắc bén.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu vào sân sau, Nguyệt Linh vẫn bất động. Đột nhiên, làn da nàng chuyển từ trắng nõn sang một màu tím nhạt, rồi dần trở lại bình thường.
Nàng từ từ mở mắt, không gian xung quanh nàng khẽ dao động. Mỗi nhịp thở của nàng lúc này không còn là tiếng gió, mà là những đợt rung động nhỏ trong không khí. Nàng đã không chỉ đỡ được chiêu thức, mà còn biến sức mạnh của kẻ thù thành vũ khí của chính mình.